Mẹ Con Tôi Không Cần Anh - 6

Cập nhật lúc: 2025-03-08 13:04:25
Lượt xem: 186

Hồi Lý Sương mới từ nước ngoài quay về, anh ta có bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi và con đâu?

Lúc đó, thai mới ba tháng, tôi ốm nghén đến mức không ăn uống nổi, sắc mặt nhợt nhạt, người nổi mụn chi chít.

Anh ta dẫn tôi đến tiệc sinh nhật bạn anh ta, Trương Tuyền.

Tôi lúc ấy trông chẳng khác gì cái bóng mờ nhạt, hoàn toàn lép vế trước Lý Sương lộng lẫy, kiêu sa.

Lúc tôi vào nhà vệ sinh, vừa quay ra đã nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong:

"A Dã, sao chị dâu bây giờ nhìn xuống sắc thế?"

"A Dã, cậu còn mê mệt Lý Sương nhà mình không?"

"Thật lòng mà nói, cậu với Lý Sương mới xứng đôi đấy!"

Còn anh ta? Anh ta thảnh thơi ngồi giữa bàn tiệc, trên tay kẹp điếu thuốc, áo sơ mi trắng phẳng phiu, cả người trông phởn phơ ra mặt.

Anh ta cười cười nhìn đám bạn đang bôi nhọ tôi, rồi thong thả đáp: "Haizz, chẳng phải năm đó bị Lý Sương đá sao. Sau đó đành chấp nhận đại thôi!"

Đành chấp nhận?

Đại thôi?

Hóa ra từ đầu đến cuối tôi chỉ là lựa chọn thứ hai của anh ta.

16

Tim tôi đau như d.a.o cắt, nhưng không muốn làm hỏng bữa tiệc sinh nhật của người khác.

Thế là tôi chỉ nhắn tin cho Cố Dã: [Em không khỏe, về trước đây.]

Anh ta đọc tin nhắn nhưng chẳng buồn ra tiễn, chỉ lạnh lùng hồi âm vài chữ: [Ừ, về nghỉ ngơi đi.]

Lúc này, Lý Sương nâng ly rượu đứng dậy, nũng nịu xin lỗi: "Anh Dã, em xin lỗi vì chuyện năm xưa. Nhưng anh phải tin em, em có nỗi khổ riêng!"

Cố Dã lập tức nhét điện thoại vào túi, cũng đứng lên theo.

Ai đó trong đám đông hò hét:

"Hay là hai người uống ly rượu giao bôi để ôn lại kỷ niệm xưa đi?"

"Uống đi! Uống đi!"

Bầu không khí sôi sục.

Lý Sương cười dịu dàng nhưng câu nào cũng đầy ẩn ý mỉa mai tôi:

"Em thì không ngại, chỉ sợ anh Dã uống xong về bị chị dâu cào rách mặt thôi!"

Cố Dã nhướng mày, chậm rãi nâng ly rượu, điềm nhiên nói: "Có gì đâu, chỉ là vui vẻ chút thôi. Hơn nữa, cô ấy về rồi."

Thế là trong tiếng reo hò phấn khích, bọn họ thực sự uống ly rượu giao bôi kia.

Tôi đứng ngoài cửa, siết chặt nắm tay, chỉ muốn lao vào cho đôi cẩu nam nữ này một trận!

Nhưng đúng lúc đó, trong bụng tôi vang lên một cú đạp mạnh.

Tôi ngây ngẩn cả người.

Lúc ấy tôi ngây thơ nghĩ rằng con không muốn thấy ba mẹ cãi nhau, nên cố nhịn mà nuốt cơn giận xuống.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ con tôi lúc đó đã sốt ruột thay cho tôi rồi.

17

Sau đó, Cố Dã thường xuyên viện cớ tăng ca, về nhà ngày càng muộn.

Nhưng tôi lại thấy trên WeChat của đám bạn chung, anh ta và Lý Sương xuất hiện bên nhau ngày càng nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-con-toi-khong-can-anh/6.html.]

Khi thì là tiệc tùng, cả đám vây quanh hai người họ chụp ảnh.

Khi thì là quán cà phê tĩnh lặng, Cố Dã nói gì đó khiến Lý Sương bật cười, còn anh ta thì nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng đến lạ.

Nhưng trong ảnh, bọn họ không có động chạm gì quá thân mật, lại luôn có người ngoài bên cạnh.

Tôi tự nhủ: Đừng suy nghĩ linh tinh, lo dưỡng thai quan trọng hơn!

Nhưng rồi đêm nào tôi cũng khóc đến tỉnh giấc.

Chạm vào chiếc gối bên cạnh lạnh lẽo, tim tôi trống rỗng đến đau nhói.

Tôi chỉ có thể co mình lại, ôm chặt hai chân, lặng lẽ rơi nước mắt.

Mấy tháng trôi qua, tôi không những không tăng cân mà còn gầy sọp đi.

Đến mức Viên Viên còn lo tôi mắc hội chứng lo âu thời kỳ mang thai!

Tiếng cười lanh lảnh của con vang lên từ phòng trẻ con.

Cố Dã cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, vội vàng lao vào.

Viên Viên đang cầm đồ chơi, trêu chọc con tôi tạo dáng chụp ảnh.

Bé con vừa tròn một tuổi, trắng trẻo mềm mại, đáng yêu như cục bông.

Tôi chậm một bước đuổi theo, chỉ có thể khoanh tay đứng sau lưng Cố Dã.

Thấy tôi, con giơ hai tay ra muốn tôi bế.

Cố Dã lại tưởng con gọi mình, liền tiến đến, hớn hở nói: "Bé ngoan, ba đây! Gọi ba nào!"

Nhưng con tôi lại khóc òa lên, toàn thân run rẩy lùi về sau.

"Mẹ ơi! Con không muốn ông chú xấu xa này bế!"

Cố Dã khựng lại, tay giơ giữa không trung, mặt đờ ra như trời trồng.

Tôi bước lên, dứt khoát kéo anh ta ra khỏi phòng.

"Nghe rõ chưa? Con không thích anh! Và tôi cũng không bao giờ quay lại với anh! Từ bỏ đi!"

Nói rồi tôi đẩy anh ta ra cửa, thậm chí còn nhờ bảo vệ không cho anh ta bén mảng đến nữa.

18

Công ty của Viên Viên đang bận rộn, tôi thuê bảo mẫu giúp chăm con rồi cũng nhảy vào phụ cô ấy một tay.

Có tôi tham gia, công ty như hổ mọc thêm cánh, chẳng bao lâu đã vươn lên có chút tiếng tăm trong giới tài chính.

Công việc đi vào quỹ đạo, tôi có nhiều thời gian hơn để ở bên con.

Nhưng đúng lúc này, hai vị khách không mời mà đến xuất hiện.

Một là Lý Sương.

Người còn lại là mẹ của Cố Dã.

Tôi không kịp đề phòng, bị Lý Sương đẩy mạnh ép vào tường.

Còn mẹ Cố Dã thì lao thẳng vào phòng trẻ con, ôm con tôi lên rồi định bỏ chạy!

Họ đến để cướp con tôi!

"Hu hu hu! Mẹ ơi, con không muốn đi với bà già xấu xa này! Mẹ ơi cứu con!"

Tôi vùng vẫy, hét lên: "Thả con tôi ra! Nếu không tôi báo cảnh sát!"

Mẹ Cố Dã gắt gỏng: "Cháu nhà họ Cố, tuyệt đối không thể để lại cho loại đàn bà rẻ tiền như cô!"

Lý Sương giữ chặt tôi, nghiến răng nói: "Cố Dã vì đứa con này mà muốn bỏ tôi! Chỉ cần lấy lại thằng bé, anh ấy sẽ không đi nữa!"

Loading...