Mẹ Con Tôi Không Cần Anh - 4
Cập nhật lúc: 2025-03-08 13:02:35
Lượt xem: 215
Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn lên, lướt mắt qua chữ ký của anh ta, rồi ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt.
Người mà tôi đã yêu suốt bao năm trời.
Nhưng đến cuối cùng, nhìn lại... chẳng đáng một xu!
Tôi cười khẩy, cất giọng nhàn nhạt: "Cút!"
Một chữ cút đ.â.m thẳng vào lòng tự ái mong manh của Cố Dã.
Từ ngày làm phó tổng, xung quanh anh ta chỉ toàn những lời tâng bốc nịnh nọt.
Chưa từng có ai dám nói với anh ta một chữ cút!
Thế là anh ta quay ngoắt người, sập cửa bỏ đi.
"Mẹ giỏi quá! Sau này con ra đời nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời mẹ, không làm mẹ phiền lòng!"
"Con ăn xong sẽ ngủ, rất dễ nuôi!"
"Nếu mẹ bận quá, con còn có thể tự trông con luôn!"
Bên tai tôi vang lên giọng nói non nớt của bé con trong bụng.
Tôi xoa bụng mình, khẽ hỏi: "Con có trách mẹ không, vì đã để con sinh ra mà không có ba?"
Bé con im lặng một lúc lâu, như đang suy nghĩ nên trả lời thế nào.
Rồi sau đó, giọng nói trẻ con vang lên một cách chắc nịch: "Ông ta không phải ba con! Người yêu mẹ mới xứng đáng làm ba con!"
10
Sau khi làm xong thủ tục ly hôn, Cố Dã cứ dây dưa mãi, không chịu dọn đồ ra khỏi nhà.
Thế là tôi gọi ngay một chiếc xe tải, gom hết đồ đạc của anh ta, gửi thẳng đến chỗ Lý Sương.
Không ngoài dự đoán, Cố Dã đang ở đó, và chính tay anh ta ký nhận đồ.
Mẹ của Cố Dã biết con trai mình bị đá ra khỏi nhà, lại còn bị chia mất nửa số tài sản, nên xồng xộc tìm đến tôi gây sự.
Bà ta cứ tưởng tôi vẫn còn dễ bắt nạt như trước.
"Đồ đàn bà độc ác! Chắc chắn cô có bồ bên ngoài nên mới đòi ly hôn với con trai tôi!"
"Đứa con trong bụng cô là người nhà họ Cố! Cô đừng hòng đem nó đi tái giá! Sinh ra rồi phải giao cho nhà tôi nuôi!"
Tôi thẳng tay vứt trước mặt bà ta một xấp ảnh chụp cảnh tình tứ của Cố Dã và Lý Sương.
Mấy tấm hình này là do chính Lý Sương gửi cho tôi.
Cô ta chỉ muốn khoe rằng, sau khi tôi ly hôn, Cố Dã và cô ta đã sống vui vẻ hạnh phúc đến mức nào.
Hai người tay trong tay đi dạo trung tâm thương mại, cùng nhau ghé những quán ăn vặt ở khu đại học.
Thậm chí còn sóng đôi xuất hiện tại buổi họp lớp cũ.
Cứ như đang sống lại những ngày tháng thanh xuân ngọt ngào thời đại học.
"Kẻ ngoại tình là con trai bà, không phải tôi!"
"Con tôi sinh ra, chẳng liên quan gì đến cái nhà họ Cố của bà hết!"
"Tốt nhất đừng đến làm phiền tôi nữa! Nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp!"
Nói xong, tôi dứt khoát đóng sầm cửa lại.
11
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-con-toi-khong-can-anh/4.html.]
Sau khi tiễn mẹ Cố Dã đi, cuộc sống của tôi nhẹ nhàng hẳn.
Hôm đó, đi dạo phố với Viên Viên, tôi lại không nhịn được mà chọn mua một đống quần áo mới cho bé con trong bụng.
"Mẹ mua nhiều quần áo thế này, là muốn mỗi ngày con mặc một bộ cho mẹ ngắm sao?"
"Còn nhiều đồ chơi thế này nữa, con đúng là em bé hạnh phúc nhất trên đời luôn!"
Giọng nói lanh lảnh, vui vẻ của con khiến tôi bật cười.
Viên Viên cầm lên một món đồ hình bàn tay nhỏ, cười toe toét.
"Cái này để tớ tặng cho cháu tớ! Chị nhân viên bảo có cái này thì mẹ bỉm sữa sẽ được giải phóng đôi tay đó!"
Bé con trong bụng nghe thấy, cười khanh khách.
"Cô xinh đẹp tốt bụng quá! Con thích cô xinh đẹp này!"
Rời khỏi cửa hàng đồ dùng trẻ em, chúng tôi đi lên tầng hai, khu bán thời trang nữ.
Đi ngang qua một ô cửa kính, bước chân tôi chợt khựng lại.
Viên Viên nhìn theo ánh mắt tôi, rồi bật cười châm chọc: "Ơ kìa, Cố Dã chịu chi ghê nhỉ! Thương hiệu này đâu rẻ, mỗi món cũng phải năm con số, đối xử với cô ta cũng thật hào phóng nhỉ!"
Cố Dã xuất thân bình thường, ba mẹ đều là nông dân.
Anh ta có được ngày hôm nay, hoàn toàn nhờ vào nỗ lực của bản thân.
Hồi còn ở bên tôi, anh ta cũng thường đưa tôi đi mua sắm.
Nhưng tôi luôn chọn những món có giá bình dân, còn anh ta thì chê cười tôi quê mùa, không biết gì về hàng hiệu.
Mà tôi thì lại xót xa vì anh ta kiếm tiền không dễ, nên lúc nào cũng tiết kiệm chi tiêu.
"A Dã, em thích cái này quá! Hai vạn rưỡi, anh mua cho em nhé! Về nhà, em sẽ mặc cho một mình anh xem!"
Lý Sương ôm lấy cánh tay Cố Dã, nũng nịu.
Gương mặt Cố Dã hiện rõ vẻ khó xử.
Sau khi ly hôn, anh ta đã đưa căn nhà cho tôi, còn chia mất một nửa tài sản.
Dù vẫn là phó tổng công ty, nhưng bảo anh ta chi hai vạn rưỡi chỉ để mua một chiếc váy... đúng là hơi quá sức.
"Mua đồ đâu cần đắt vậy? Chẳng phải mặc gì cũng được à?"
"Sanh Sanh có bao giờ như em đâu!"
Đúng lúc đó, ánh mắt anh ta quét qua cửa kính trông thấy tôi.
12
"Đi thôi!"
Tôi kéo tay Viên Viên, giục cô ấy rời đi.
"Sanh Sanh!"
Cố Dã đuổi theo, gọi tôi lại.
Ánh mắt anh ta dừng trên bụng bầu nhô cao của tôi, rồi lại nhìn đến những túi đồ chơi, quần áo trẻ em trên tay tôi.
Rõ ràng, trong mắt anh ta, sự hối hận đã hiện rõ mồn một.
Rời xa một người phụ nữ sẵn sàng đồng cam cộng khổ với mình.
Để rồi ở bên một kẻ chỉ biết moi tiền.
Bây giờ, anh ta mới nhận ra giá trị của tôi ư?