Mẹ, Con Sẽ Không Tha Thứ Cho Mẹ Đâu! - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-29 04:21:41
Lượt xem: 1,654

Dù mẹ có ghét tôi đến mức nào, tôi vẫn tin rằng mẹ yêu tôi rất nhiều.

 

Tôi chạy đến cửa phòng làm việc, lại nghe thấy ai đó đang khen bó hoa trên bàn làm việc của mẹ rất đẹp.

 

"Là Nguyệt Nguyệt tặng đúng không? Năm nào con bé cũng tặng quà sinh nhật bất ngờ cho cô hết."

 

Nhưng mẹ tôi tỏ vẻ chán ghét nói: "Chẳng được chuyện gì đàng hoàng. Thành tích thì kém như thế mà không biết dồn tâm trí vào việc học."

 

Đối phương lại cười nói: "Nhưng con bé lại rất được lòng người mà, Nguyệt Nguyệt thực sự rất thương cô, thực ra cô cũng thương con bé lắm mà, sao cứ suốt ngày thái độ với con bé mãi? Tôi đã thấy con bé lén lút khóc mấy lần rồi đấy!”

 

Mẹ lại không hài lòng đáp: “Nó lại giả vờ đáng thương chứ còn gì.”

 

Người kia thở dài nói: "Tôi thấy phương pháp giáo dục của cô có vấn đề, cô có muốn ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với con bé không?"

 

Mẹ cau mày: "Chả có gì đáng để nói cả, con gái của Lang Thanh Phong tôi, nhất định phải ăn ngay nói thẳng, nhìn xem gần đây nó làm gì thế kia, thật quá thất vọng mà. Nếu có thể, tôi thật hy vọng nó không phải là con gái tôi."

 

Tôi không còn đủ can đảm để nghe tiếp nữa.

 

Tim tôi đau quá.

 

Thì ra là mẹ tôi thực sự không thích tôi chút nào.]

 

[Ngày 13 tháng 11 năm 2024, trời nắng.

 

Từ khi vào đại học, tôi hiếm khi liên lạc với mẹ.

 

Mẹ tôi đến trường mỗi tuần, nhưng không phải đến thăm tôi.

 

Mục đích là để cải thiện bữa ăn của Tư Viên.

 

Mọi người trong trường đều biết chuyện này.

 

Tôi cũng đã bắt gặp vài lần ở căn tin.

 

Trên bàn xếp đầy những món ăn mẹ tôi nấu, nhưng tôi chỉ có mỗi hai cái bánh bao trong tay.

 

Đây là phần ăn cả ngày của tôi.

 

Nhìn hai người họ ngồi bên nhau ăn vui vẻ thế.

 

Trong lòng tôi đau nhói lắm.

 

Tôi tự nhủ phải tập quen dần thôi, nhưng khi chứng kiến cảnh này, sóng mũi tôi bất giác cay xè.

 

Vì vậy, khi mẹ gọi tôi nói rằng bà muốn gặp tôi, tôi đã thẩn thờ kinh ngạc rất lâu.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi thay bộ quần áo đẹp nhất, vội vã chạy đi tìm bà.

 

Nhưng ngay khi tôi bước đến trước mặt mẹ, bà đã tát tôi một bạt tai.

 

"Hoa Minh Nguyệt, mày là cầm thú à? Tại sao lại muốn giành bạn trai của Tư Viên?"

 

Tôi sững sờ cho đến khi mẹ tôi nhắc đến tên một bạn nam cùng lớp, lúc đó tôi mới nhớ ra đó là ai.

 

Tôi nhíu mày nói: "Con và cậu ta đó không liên quan gì cả. Con không biết Tư Viên thích cậu ta."

 

"Sao mày lại không biết cho được?" Giọng nói của mẹ như lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim tôi: "Sao mày có thể trở nên trơ trẽn đê tiện đến vậy, vô liêm sỉ cướp bạn trai của người khác? Trung học mày thường xuyên bắt nạt Viên Viên thì cũng thôi đi, đến tận bây giờ mày vẫn còn bắt nạt con bé. Mày muốn khiến tao tức c.h.ế.t phải không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-con-se-khong-tha-thu-cho-me-dau/chuong-3.html.]

 

Tôi không nhịn được liền phản bác: "Con đã nói không có làm thì chính là không có! Mẹ, con không có thời gian để cướp bạn trai của Tư Viên. Từ khi lên đại học mẹ đã cho con đồng xu nào chưa? Con phải đi làm phục, làm gia sư để kiếm tiền học và phí sinh hoạt. Con lấy đâu ra thời gian để kiếm chuyện với Tư Viên!"

 

Mẹ sửng sốt: "Mày không có tiền? Sao có thể như vậy được? Tao vẫn luôn bảo Viên Viên chuyển tiền cho mày mà..."

 

"Ai biết Viên Viên tốt đẹp của mẹ nuốt tiền vào đâu rồi? Con không nhận được một xu nào cả!"

 

Biểu cảm của mẹ liên tục thay đổi, nhưng cuối cùng bà vẫn nói: "Nhất định là mày muốn chia rẻ tình cảm giữa tao và Viên Viên, có phải mày đã tiêu hết tiền, sợ tao biết nên đã cố tình bịa ra cái cớ này để dối gạt tao!"

 

Tôi cố gắng tìm kiếm một chút hối tiếc hay hoảng sợ trên khuôn mặt mẹ.

 

Rất tiếc lại không có.

 

Trong mắt bà ta, tôi chính là một đứa tệ hại hư hỏng.

 

Tư Viên mới chính là con gái cưng ngoan ngoãn của bà.

 

Không còn lý do gì để tiếp tục cuộc trò chuyện này nữa, tôi quay người bỏ đi.

 

Nhưng mẹ đã kéo tôi lại và nói: "Mày đi đâu?! Tao còn chưa nói hết!".

 

"Không còn gì để nói nữa."

 

Tôi vung tay, nhưng mẹ tôi lại ngã xuống đất theo quán tính.

 

Lúc này Tư Viên chạy ra: "Mẹ ơi!"

 

Tôi quay lại nhìn.

 

Mẹ tôi đã ngất rồi.]

 

[Ngày 15 tháng 11 năm 2024, tuyết rơi dày.

 

Tôi thực sự lo lắng cho mẹ nên đã đi theo đến bệnh viện.

 

Tôi lén lút đi đến phòng làm việc của bác sĩ để nghe ngóng tình hình hiện tại của mẹ tôi.

 

Bác sĩ nói hiện giờ tình trạng sức khỏe của mẹ tôi rất tệ.

 

Đặc biệt là thận, nơi phải chịu quá nhiều gánh nặng. Nếu cứ tiếp tục ăn uống không lành mạnh, bà ta sẽ mắc phải chứng tăng urê-huyết.

 

Sao lại như thế?

 

Bởi vì mẹ tôi rất yêu bản thân, không bao giờ ăn ngoài, sao bà có thể hủy hoại sức khỏe của mình đến mức này?

 

Sau khi rời khỏi phòng bác sĩ, tôi chuẩn bị đến phòng bệnh của mẹ xem qua rồi rời đi.

 

Nhưng vô tình lại nhìn thấy Tư Viên lẻn vào hành lang để gọi điện thoại.

 

Thế là tôi vô thức đi theo.

 

Nào ngờ phát hiện ra bí mật động trời của cô ta.

 

Tư Viên chính là con của người đó!

 

Hành lang tối tăm, ánh đèn nhấp nháy chập chờn.

 

Loading...