MẸ CHỒNG MANG CƠM THỪA CANH CẶN CHO CON GÁI TÔI ĂN - 7

Cập nhật lúc: 2025-03-14 02:10:45
Lượt xem: 1,186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Tuấn Kiệt nói đúng, nếu hắn không tự nguyện ký, theo luật, hắn vẫn có quyền được chia tài sản.

 

Nhưng hắn quên mất, chúng tôi còn có một đứa con.

 

Con gái tôi còn nhỏ, nếu ly hôn, quyền nuôi con chắc chắn thuộc về tôi.

 

Và khi con thuộc về tôi, Trần Tuấn Kiệt sẽ phải trả tiền cấp dưỡng.

 

Tôi nhắc nhở hắn.

 

"Tôi sẽ nâng cao chi phí nuôi dạy và giáo dục con bé, để buộc anh phải trả tiền cấp dưỡng thật cao."

 

"Đừng nghĩ tôi đùa!"

 

"Chỉ cần anh còn dám kéo dài thời gian, còn dám nhắm vào khoản tiền tiết kiệm, tôi sẽ làm đúng như thế!"

 

"Trần Tuấn Kiệt, tôi có tiền, có thời gian. Dù không thành công, tôi cũng có thể kéo anh c.h.ế.t chung!"

 

Sự mềm mỏng trên mặt hắn lập tức biến mất.

 

Hắn im lặng, cáu kỉnh vò đầu.

 

Sau lưng hắn, Chu Hương Liên lấy một chai nước, lau mắt qua loa.

 

Khi bà ta đã nhìn thấy được sơ sơ, bà ta ném mạnh chai nước về phía tôi.

 

"Con khốn này, còn giở trò!"

 

"Đã bắt nạt tôi, còn bắt nạt con trai tôi!"

 

"Tao đánh c.h.ế.t mày, con đàn bà hư hỏng!"

 

Vừa chửi rủa, bà ta vừa lao đến định ra tay.

 

Nhưng còn chưa kịp để tôi xịt hơi cay lần nữa, Trần Tuấn Kiệt đã ra tay trước.

 

Hắn thô bạo giữ chặt mẹ hắn lại, lớn tiếng quát:

 

"Im miệng ngay!"

 

Chu Hương Liên bị chặn lại, ngây người, mặt đầy khó hiểu.

 

"Sao… sao thế con trai? Mẹ đang đòi công bằng cho con mà…"

 

Trần Tuấn Kiệt bực bội cắt ngang.

 

"Công bằng cái quái gì chứ?!"

 

"Đều tại mẹ!"

 

"Nếu không phải mẹ bày ra cái trò bẩn thỉu đó, ép con bé ăn cơm thừa, thì mọi chuyện đã không thành ra thế này!"

 

Chu Hương Liên bị mắng, ấm ức nói:

 

"Mẹ cũng chỉ muốn giúp con thôi mà…"

 

Trần Tuấn Kiệt càng bực bội.

 

"Giúp được gì hả?"

 

"Bây giờ con sắp bị ly hôn, chẳng lấy được xu nào, mẹ giúp thế đấy à?!"

 

"Tôi đúng là não tàn mới đi nghe lời cái đồ già hồ đồ như mẹ!"

 

Vừa nói, hắn vừa không chút khách sáo đẩy mạnh bà ta ra, rồi quay người bỏ đi.

 

Chu Hương Liên càng thêm uất ức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-chong-mang-com-thua-canh-can-cho-con-gai-toi-an/7.html.]

"Chẳng phải chính con nhắn tin cho mẹ, bảo rằng con không chịu nổi cảnh con bé ngày nào cũng ăn tôm cá sao?"

 

"Con nói con lúc nhỏ chẳng được ăn ngon, vậy mà một đứa con gái lại ăn ngon hơn con, còn tốn tiền hơn con!"

 

"Mẹ làm theo những gì con muốn, vậy mẹ sai chỗ nào?"

 

Trần Tuấn Kiệt quay phắt lại, lén nhìn tôi một cái, rồi vội vàng ngắt lời bà ta.

 

"Mẹ… mẹ nói lung tung gì thế? Chuyện của mẹ thì tự nhận, đừng kéo con vào!"

 

"Đã làm sai còn không nhận, suốt ngày chỉ biết đổ lỗi! Đúng là đầu óc có vấn đề!"

 

Nói xong, Trần Tuấn Kiệt không để bà ta nói thêm câu nào, đẩy bà ta đi thẳng, mặc kệ vết thương ở chân của bà ta.

 

Hắn chột dạ.

 

Vậy nên rất có thể những gì Chu Hương Liên nói là sự thật.

 

Cả hai mẹ con hắn, đều ác độc như nhau!

 

Nhưng chuyện đó đã không còn quan trọng.

 

Bọn họ đã nhận lại đủ những gì họ làm với con gái tôi.

 

Chỉ cần hoàn tất thủ tục ly hôn, họ sẽ trở thành hai người xa lạ.

 

Dù có ác độc đến đâu, cũng không còn liên quan gì đến mẹ con tôi nữa.

 

 

Tôi nhận ra bộ mặt thật của hắn cũng chưa quá muộn.

 

Tôi vẫn còn có thể rút lui kịp thời…

 

Công ty nhanh chóng phê duyệt đơn xin điều chuyển của tôi.

 

Dù chỉ là điều chuyển ngang, nhưng chuyển sang chi nhánh mới, đãi ngộ của tôi còn tăng lên.

 

Ở công ty hiện tại, tôi chỉ cần hoàn thành nốt phần bàn giao công việc là xong…

 

Tình hình kinh tế hiện tại không tốt, giá nhà liên tục giảm, nhà cũng không dễ bán.

 

Nhưng nhờ vị trí tốt, lại thuộc khu trường học trọng điểm, vẫn có người đến xem nhà.

 

Sau khi thương lượng với vài người có ý định mua, cuối cùng tôi cũng bán được nhà với mức giá như mong muốn.

 

Ngày hoàn tất thủ tục và nhận tiền, cũng là ngày tôi hoàn thành bàn giao công việc.

 

Tôi đưa con gái lên taxi, thẳng tiến ra sân bay.

 

Là ngày đi làm, đường phố kẹt xe, xe cứ dừng lại rồi di chuyển chậm rãi.

 

Tôi ôm con, nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Khi xe dừng đèn đỏ, tôi tình cờ nhìn thấy Chu Hương Liên.

 

Bà ta đang làm phục vụ trong một quán ăn nhỏ bên đường.

 

Chân bà ta vẫn chưa khỏi hẳn, đi đứng vẫn còn khập khiễng.

 

Bà ta nhanh chóng dọn dẹp bàn ghế, nhưng mỗi bước đi đều khiến khuôn mặt bà ta méo mó vì đau đớn.

 

Không chỉ vậy…

 

Là một bà già từ quê ra thành phố, tay chân có thể nhanh nhẹn, nhưng đầu óc lại không nhanh như vậy.

 

Khách gọi món gì, cần phục vụ ai trước, ai đã thanh toán hay chưa, cần thối lại bao nhiêu tiền…

 

Bà ta không thể nhớ nổi.

Loading...