May Mắn Của Chúng Ta - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-02-27 13:16:53
Lượt xem: 5,231

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

19

Sau khi Tạ Nguyên về nước cũng rất bận.

Khi tôi còn đang ngủ, anh đã hôn lên trán tôi một cái, dặn dò nơi đến.

Tôi ừ một tiếng, thật ra sau khi tỉnh dậy quên hơn một nửa.

Ký ức còn sót lại chỉ là: "Anh hẹn người đi... ăn cơm... thị sát... buổi chiều... về... điện thoại..."

Ngay cả ghép lại cũng rất khó.

Sau khi tôi thức dậy không có việc gì làm, liền chủ động đảm nhận nhiệm vụ đi siêu thị mua đồ.

Lạc Khúc Trường Ca

Sau khi Tạ Nguyên về nước, người chạy việc bên ngoài với anh biến thành Tân Vinh.

Còn tài xế ban đầu của Tân Vinh... để lại cho tôi.

Cũng coi như nhặt được món hời rồi.

Tôi đẩy xe đẩy đi lung tung ở khu rau củ, rất đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc.

"Nghe nói gì chưa? Tần Mặc và Từ Nhiễm chia tay rồi."

"Cái gì mà chia tay? Hai người họ từng quen nhau à?"

"Đương nhiên! Mọi người không phải đều nói Từ Nhiễm là bạn gái của Tần Mặc sao?"

"Đều là lời đồn thôi, người ta Tần Mặc có thừa nhận đâu. Tôi thấy trong đầu anh ta toàn là Đinh Thu Ý. Lần họp lớp trước, tôi nhìn chằm chằm anh ta cả một buổi tối, ôi giời cặp mắt kia là dính lên người Đinh Thu Ý rồi, thật đúng là xé cũng không xé ra được. Từ Nhiễm cả một buổi tối nhìn anh ta năm sáu lần, anh ta có thèm để ý đâu. Haizzz... một đôi trai tài gái sắc như vậy, lúc tốt nghiệp tại sao lại chia tay?"

"Thì ai mà biết được, nếu không phải lúc đó chia tay, bây giờ Đinh Thu Ý có mà lời to."

"Đúng vậy, ai mà ngờ được Tần Mặc ít nói ngày xưa bây giờ lại thành người có thành tựu nhất trong đám chúng ta. Lần trước anh ta quyên cho trường một trăm triệu còn nhớ không? Ra tay thật hào phóng."

"Chỉ có thể nói, vẫn là câu nói đó, Đinh Thu Ý không có cái phúc đó."

Tôi cúi đầu, giả vờ đang chọn cà rốt, nghe hai người vừa buôn chuyện vừa chậm rãi rời đi.

Tôi không muốn tiếp xúc quá nhiều với bạn học cũ nữa, hứng thú đi dạo phố cũng tan biến, nhanh chóng mua đủ đồ chuẩn bị rút lui.

Nhưng lại gặp lại hai bạn học kia ở quầy thanh toán.

Họ nhiệt tình chào hỏi tôi, thấy tôi một mình đi ra, lại rất nhiệt tình mời tôi và họ cùng đi ăn cơm.

Tôi từ chối khéo: "Không được đâu, tôi trong nhà còn có người đợi."

Hai người vẻ mặt hóng hớt: "Ai vậy?"

Đương nhiên là bố mẹ già của tôi rồi.

Nhưng vốn dĩ chỉ là tùy tiện nói bừa, tôi nhất thời không nghĩ ra phải nói gì, liền bị hai người nắm tay lôi đến một nhà hàng gần đó.

Tôi đành phải gọi điện cho tài xế bảo anh ta về trước, cùng hai bạn học ăn cơm, ăn cơm xong lại cùng họ đi đánh golf.

Tôi căn bản không hiểu tại sao hai cô gái trẻ lại muốn đi đánh golf.

Tôi đến cửa sân golf mở về hướng nào còn không biết.

20

Bước vào môi trường xa lạ, tôi hơi có chút ngại ngùng, đi theo sau hai bạn học, nhìn họ thuần thục rút thẻ hội viên ra, quen thuộc dẫn tôi đi vào trong.

Sân golf có không ít người.

Tôi liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tạ Nguyên.

Sau đó nhìn thấy Tần Mặc.

Cuối cùng xác nhận Tạ Nguyên và Tần Mặc nói chuyện rất vui vẻ.

Cảnh này thật sự là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/may-man-cua-chung-ta/chuong-7.html.]

Thật sự rất khó đánh giá.

Ngoài Tạ Nguyên và Tần Mặc, bên cạnh họ còn có Tân Vinh, và một vài người khác mà tôi không quen.

Nhưng nhìn cách ăn mặc, chắc đều là những người làm ăn ở địa phương.

Nhóm người này đứng ở nơi dễ thấy, Tạ Nguyên và Tần Mặc lại là những thanh niên tài tuấn, vẻ ngoài không thua gì minh tinh.

Tự nhiên có sự tò mò và đánh giá từ bốn phương tám hướng.

Hai bạn học dẫn tôi đến cũng nhìn thấy họ.

Họ biết Tần Mặc, dường như cũng biết mấy ông chủ ở địa phương kia, nhưng đều không biết Tạ Nguyên.

Tuy không nhận ra anh, nhưng lại nhận ra nhãn hiệu quần áo của anh, nhận ra Tân bí thư đi theo sau anh, nhận ra chiếc Patek Philippe trên cổ tay anh.

Chúng tôi vốn không muốn chào hỏi Tạ Nguyên và họ, cứ coi như hai nhóm người không quen biết nhau đến chơi là được rồi.

Ai ngờ Tạ Nguyên cũng lúc này ngẩng đầu, nhìn thấy chúng tôi không xa.

Nhìn tôi hai cái, chợt cười.

Ôn hòa nói với tôi: "Qua đây."

Hai người bạn cùng đến với tôi đầy vẻ nghi hoặc, có lẽ đang đoán anh nói chuyện với ai.

Tôi nhấc chân lên, chậm rãi đi qua.

Anh xoa mặt tôi: "Lạnh như vậy, không mặc thêm áo à?"

Nói rồi, cầm chiếc áo khoác bên cạnh khoác lên cho tôi.

Sau đó nắm lấy tay tôi cười nói với những người đi cùng: "Giới thiệu một chút, đây là vợ tôi, Đinh Thu Ý."

Mặt Tần Mặc lập tức trở nên rất khó coi.

Những người làm ăn phần lớn đều ngọt miệng, ước chừng ngay cả tôi trông như thế nào cũng chưa nhìn rõ, đã bắt đầu khen.

Câu trái câu phải đều nói có khí chất, câu phải câu trái nói rất xứng đôi với Tạ Nguyên.

Càng nói thêm một câu, mặt Tần Mặc lại càng khó coi thêm một phần.

Thật sự không ai quản sống c.h.ế.t của tôi.

Tuy tôi không quan tâm Tần Mặc nghĩ gì, nhưng trong loại khung cảnh đại hội bạn trai cũ bạn trai hiện tại này, tôi thật sự rất khó để không ngượng ngùng.

Tôi đội một khuôn mặt nóng đến bốc khói, đang định nói vài câu, liền nghe thấy Tần Mặc lạnh lùng hỏi: "Tạ Nguyên chính là chồng của em?"

Tạ Nguyên ngẩn ra, nhìn Tần Mặc lại nhìn tôi.

Tôi thừa nhận, lại nhìn Tạ Nguyên nói: "Anh ấy chính là người mà trước đây em nói với anh... người đó."

Tạ Nguyên "ừm?" một tiếng, anh nhíu mày liếc nhìn Tần Mặc, sự ngưỡng mộ và đồng tình trước đó đối với anh lập tức tan biến, chỉ còn lại sự bất mãn.

Anh buông tay tôi ra, hỏi ý kiến: "Ra ngoài nói chuyện một lát nhé?"

Tần Mặc không từ chối, hai người cùng nhau đi xa.

Những người còn lại vây quanh tôi.

Hai người bạn học kia càng là vẻ mặt "hóng hớt, cầu chia sẻ".

"Cậu có phúc thật đấy! Đi một Tần Mặc lại đến một anh đẹp trai, kiếp trước cậu cứu cả vũ trụ à?"

"Lỗ vốn chúng tôi còn thấy cậu và Tần Mặc chia tay đáng tiếc, hóa ra cậu gặp được người tốt hơn rồi!"

"Vậy thì người này rốt cuộc là ai vậy? Là con lai sao? Cũng quá đẹp trai đi!"

"Không nhìn nhầm thì, anh ta dường như là mắt xanh, nhưng là tóc đen, da trắng đến phát sáng! Tuyệt phẩm không sai được!"

Hai người bạn một câu một lời, thề phải từ tôi tìm hiểu tổ tông ba đời của Tạ Nguyên.

Loading...