Máu rồng có công dụng kích d*c rất tốt. - 6

Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:20:34
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu hòa thượng phạt ngày ngày đưa cơm đưa nước cho , quét dọn phòng, chạy vặt.  Tôi an làm đại gia vài ngày.  

 

Một ngày,  dùng chút bạc tiết kiệm lúc làm bộ khoái mua chút rượu về nhắm.  Ăn xong dạo một vòng về phòng ngủ.  

 

Mơ mơ màng màng,  cảm thấy cơ thể càng lúc càng nóng,  thể bất an xoắn xuýt trong giấc mơ,  nhưng động đậy .  

 

Tôi giật tỉnh thấy bóng đen đè lên .  

 

“Ai!”  

 

“Là .”  

 

Giọng Liễu Dương vang lên trong bóng tối,  khàn khàn trầm thấp.  

 

Tôi kinh hãi:  “Sao tìm tới đây!”  

 

Liễu Dương cởi quần áo :  “Anh quen tên trọc .”  

 

Tên trọc hại !  

 

Tôi né góc giường:  “Phật môn thanh tịnh,  thể làm chuyện !”  

 

Liễu Dương làm như thấy,  “Mẫu biểu hiện nên mới bỏ .  

Lần nhất định sẽ biểu hiện .”  

 

Lý do gì đây?!  Tôi vì chuyện !  

 

Cậu hôn hỏi:  “Thế vì cái gì?”  

 

Tôi tìm tiểu hồ ly giúp mèo yêu,  hỏi:  “Thế ?”  

 

Tôi im lặng.  Liễu Dương trong bóng tối một lúc,  đột nhiên rạch lòng bàn tay,  đút m.á.u miệng .  

 

“Tôi cũng nhà ở đây,  đưa .”  

 

Trong đêm,  một con rồng lặng lẽ từ chùa bắt một con rắn đang ép phát tình.  

 

Cậu đưa phòng ngủ,  mà trực tiếp quấn quýt trong sân vắng.  

 

Ánh trăng phác họa hình chúng mật rời.

 

Tôi chịu nổi,  run rẩy mấy ,  túm tóc đẩy ngoài:  “Đủ …”  

 

Cậu dán tới,  thì thầm:  “Chưa đủ.”  

 

Tay siết chặt vai ,  cho đến khi móng tay đ.â.m thịt,  chảy máu.  

 

Cậu đút m.á.u đó miệng ,  lặp lặp .  

 

Lúc mất ý thức,  đột nhiên hôn tới,  đưa một vật miệng .  

 

Vật đó nhanh tan trong miệng cơ thể hấp thu.  

 

Tôi tỉnh táo ,  cơ thể căng thẳng trở :  

“Cậu cho ăn cái gì?”  

 

Cậu ngân một tiếng:  

“Thứ để chạy thoát.  Sau cũng cảm nhận vị trí của .”  

 

“Cậu…” Tôi chỉ thể run rẩy:  

“Tiểu nhân gian trá!”  

 

Tôi cứ thế ở nhà Liễu Dương.  Cha đến thăm một tủm tỉm hồi lâu:  

“Lần đầu gặp đứa bé cảm thấy duyên với Liễu Dương,  quả nhiên lầm.”  

 

Tôi nổi,  chỉ :  “Bá phụ bá mẫu thêm vài ngày ?”  

 

Câu ,  ba đều biến sắc.  Liễu Dương kéo qua:  

“Đừng quấy rầy thế giới hai của họ nữa. Bình thường trăm năm chắc gặp một .”  

 

Liễu phu nhân cũng ôm cánh tay chồng:  

thế,  nếu ở đây,  chúng để nó ở lâu thế thấy phiền.”  

 

Ba đường hoàng vạch trần trò lừa nặn nụ cứng đờ:  

“Hì hì,  thật là vinh hạnh của .”  

 

Ngày hôm Liễu phu nhân đòi về,  khi vẫn la hét bảo Liễu Dương chia của cải cho bà.  Liễu Dương lạnh lùng:  “Không .”  

 

Rồi ăn một cái tát.  Sau khi Liễu phu nhân ,  Liễu Dương đưa đến thư phòng,  đẩy tủ sách,  mở cơ quan.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mau-rong-co-cong-dung-kich-dc-rat-tot/6.html.]

Trên tường hiện một cánh cửa ngầm. Cửa đá mở nắm tay .  

 

Quẹo vài khúc,  đẩy một cánh cửa khác.  

 

CoolWithYou.

Nhìn rõ cảnh bên trong,  trực tiếp sững sờ tại chỗ.  

 

Chỉ thấy vàng óng ánh một mảng,  đủ loại châu báu, vàng thỏi, đồ vật kỳ lạ chất đầy cả căn phòng ngầm.  “Đây… đây là…”  

 

“Đều là những thứ gom góp bao năm nay.  Nhà ở nơi khác cũng .  Giờ đều là của .”  

 

Liễu Dương từ phía ôm ,  hôn lên má .  Không thể thật sự động lòng.  

 

“Thế cho một ít?”  

 

“Long tộc chúng vốn tình nhạt nhẽo,  chỉ khi cầu ái với bạn đời mới đưa của cải.  Nên bà từng cho cái gì.”  

 

mà…” Tôi còn gì,  :  “Chúng coi như gia đình tình cảm nhất trong long tộc .  Dưới phòng họ cũng giấu một kho báu nhỏ của .  Nếu duyên,  họ tự sẽ phát hiện.”  

 

Tôi nữa,  bước vài bước phòng ngầm,  tùy tay cầm một chiếc mặt nạ khảm bảo thạch,  cầm một bức tượng ngọc bích.  Hộp bên cạnh là từng hàng vàng xếp gọn gàng.  

 

Lần đầu tiên chủ động ôm Liễu Dương:  “Những thứ thật sự đều cho ?”  

 

Cậu hôn lên trán :  “Đương nhiên.”  

 

Tôi nhớ cô nương từng với :  “Tiền của đàn ông ở ,  tình yêu ở đó.”  

 

Xem thật sự thích .  Một con rồng trai tiền giúp tu hành, nghĩ thế nào cũng thiệt.  

 

Cùng lắm đợi chán,  trộm chút báu vật chạy.  

 

Hai nghìn năm , Liễu Dương vẫn ở bên .  

 

Cậu cùng ở nhân gian làm vô việc ,  tích danh tiếng.  Có đúc tượng đất cho , ngày ngày cúng bái.  

 

Rất nhanh,  độ kiếp.  Liễu Dương đỡ một nửa thiên lôi cho chẳng chịu tội gì thăng thành bán tiên.  

 

Tôi cảm động,  thưởng cho một làm gì thì làm.  

 

Xong việc,  lấy hai phần khế ước,  đưa xem.  

 

Tôi qua,  giống như hôn khế,  nhưng giấy chứa năng lượng nồng đậm.  

 

“Đây là…”  

 

“Khế ước long tộc chúng .  Nhỏ m.á.u lên,  niệm lời thề,  đời chúng sẽ buộc chặt với , thể phản bội.  Cậu sống sống,  c.h.ế.t c.h.ế.t.”  

 

Tim chấn động:  “Thế nếu c.h.ế.t thì ?”  

 

Cậu đưa tờ rõ ràng ít nội dung hơn cho :  “Cái chỉ ràng buộc .”  

 

Tôi khó hiểu:  “Tại ?  Thế với công bằng.”  

 

Liễu Dương thở dài,  ôm lòng:  

“Bởi vì luôn tin .  Tôi chứng minh tình cảm của với .”  

 

Tôi trả khế ước cho :  “Cậu cần thế.  Tôi đá,  những gì làm cho đều thấy.  Tôi tin ,  cũng sẽ phản bội .”  

 

“Tôi .”  Giọng Liễu Dương dịu dàng:  

“Cậu tin tình cảm dành cho ,  nhưng tin sẽ mãi như ,  nên vẫn giữ một phần.”  

 

Cậu :  “Đây là cách biểu đạt sự kiên định của .”  

 

Nói ,  một ngón tay đưa miệng ,  ở răng nanh rạch một cái,  nhỏ m.á.u lên phần khế ước của nâng tay làm tương tự nhỏ lên phần của .  

 

Trán chạm trán ,  giọng trầm chậm,  như yêu tinh mê hoặc:  

“Lại đây,  niệm cùng .”  

 

Tôi mơ màng niệm theo .  Khế ước trong tay phát ánh vàng,  bay lên trung tự cháy.  

 

Cùng với tro tàn cuối cùng tan biến,  cảm nhận trong cơ thể hình thành một loại liên kết với Liễu Dương.  

 

Sinh sinh thế thế, mãi xa rời.  

 

Tâm trạng phức tạp,  chút cảm động,  chút vui mừng,  chút đau lòng .  

nhanh một luồng nhiệt đ.á.n.h úp,  đ.á.n.h gãy suy nghĩ của .  

 

Liễu Dương,  cố ý dùng răng để rạch tay đúng ?  

 

Thế là rắn trong tiếng khẽ của rồng,  một nữa nghênh đón mùa xuân. 

 

Loading...