Máu rồng có công dụng kích d*c rất tốt. - 2

Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:19:25
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya,  giường suy nghĩ sống thế nào.  

Ở nhân gian, cơm áo gạo tiền đều cần bạc.  Mà kỹ năng kiếm sống nào.  Bảo làm tạp vụ hầu hạ khác,  cam lòng.  

 

Tôi làm , tự nhiên thể tiếp tục trộm cắp hại .  

 

CoolWithYou.

Nghĩ tới nghĩ lui, ngủ .  

 

Nhờ bản năng cảnh giác của loài rắn,  giật tỉnh giấc,  cảnh giác cửa:  “Ai?”  

 

Im lặng như tờ.  

 

Hồi lâu ngoài xem một vòng,  thấy  gì.  

 

Lại ngủ.  Lại giật tỉnh.  “Ai?”  

 

Lần kiểm tra cả căn viện,  vẫn phát hiện gì.  

 

Đến cửa phòng con trai nhà họ Liễu,  tình cờ thấy mở cửa bước .  

 

Dưới ánh trăng,  mặt căng cứng,  dường như nghiến răng,  quá thiện .  

 

Vì phép lịch sự của khách,  tiến lên chào hỏi:  

“Xin nãy cứ cảm thấy ngoài cửa ,  nên vòng quanh xem,  ngờ làm phiền đài.”  

 

Hai giây đối phương mới mở miệng,  giọng khàn khàn:  “Cậu lo xa .”  

 

“Cũng thể gặp ác mộng.”  Tôi , nhưng trong lòng nghĩ , cũng định thảo luận với .  

 

Tôi :  

tự giới thiệu,  là Lâm Tiểu Xá.”  

 

Đối phương nghẹn nửa ngày mới phun một câu:  “Liễu Dương.”  

 

Sau đó là sự im lặng c.h.ế.t chóc.  Thế là tìm cớ chuồn mất.  

 

Sáng hôm ,  trời mới hửng sáng,  ngoài,  định xem cách kiếm tiền nào .  

Giờ đúng lúc chợ.  Nhiều còn đang ngủ,  nhưng chợ đông nghịt.  

 

Người đeo giỏ tre, xách giỏ,  tấp nập.  

 

Tôi lang thang một vòng,  thấy nhiều món ăn kỳ lạ,  nhưng tiền mua,  chỉ hỏi tên,  

hai cái,  tiếp.  

 

“Cái là gì?”  

“Bánh kem lạnh.”  

“Còn cái ?”  

“Canh đậu xanh.”  

“Cái là gì?”  

“Bánh hoa đào.”  

“Cái là gì?”  

“Ơ,  kỳ quái thật,  hỏi cả đường cũng mua.”  

 

Đến khi mặt trời lên cao,  lớn mua đồ xong về nhà nấu cơm,  trẻ con ùa đường,  náo nhiệt kiểu khác.  

 

Tôi ,  thấy một đám đang dựng sân khấu,  càng lúc càng đông vây quanh.  

 

Một đám mặc quần áo kỳ quái, mặt tô vẽ loang lổ lên sân khấu,  bắt đầu ê a hát.  

 

Tôi bên cạnh trò chuyện,  mới cái gọi là hát tuồng.  

 

Tôi xem lâu,  mới hiểu họ đang kể chuyện.  Kể một câu chuyện về “tình yêu”.  

 

Tôi hiểu tình yêu là gì,  chỉ mùa xuân giao phối đẻ trứng.  

 

nhân vật sân khấu vì đối phương mà sống c.h.ế.t,  cũng dần cuốn theo.  

 

Hóa cảm xúc con phong phú đến ,  chỉ sống trăm năm ngắn ngủi,  trải qua nhiều hơn nghìn năm.  

 

Có câu “liệt nữ sợ triền lang”,  gặp thích,  dũng cảm,  sợ từ chối.  

 

Một thiếu niên đột nhiên cảm ngộ.  Tôi đầu ,  đối diện qua hai ,  đúng ánh mắt của Liễu Dương.  Cậu nhanh dời mắt sân khấu.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mau-rong-co-cong-dung-kich-dc-rat-tot/2.html.]

 

Người lớn tuổi hơn bên cạnh thiếu niên :  

“Nói đúng lắm.  Phu nhân nhà chính là ngày ngày qua nhà ‘quấy rầy’ mà cưới về đấy.”  

 

Tôi sang,  Liễu Dương thấy nữa.  

 

Rất nhanh một giọng khác thu hút:  

“Ái chà,  nhà lão Lý đúng là huyền hồ thật.  Nghe ma ám đấy.”  

“Thật giả?”  

“Thật chứ.  

Ta ở tường bên,  nửa đêm tỉnh dậy,  bên đó tiếng mèo kêu với tiếng phụ nữ mà nổi da gà.”  

“Giờ nhà lão Lý ?”  

“Mời hai đợt đạo sĩ với hòa thượng,  đều vô dụng.  Cả nhà sắp phát điên,  đêm nào cũng ngủ .”  

 

“Xin hỏi,  nhà lão Lý trong miệng các vị ở ?”  Mấy nghi hoặc .  

Tôi :  

“Tôi bắt ma.”  

 

Đến nhà lão Lý,  một đàn ông trung niên gầy gò, mặt xanh xám mở cửa.  

Tôi thẳng vấn đề:  “Tôi đến giúp các bắt ma.”  

 

Ầm!  

Cửa đóng .  

 

Tôi gõ.  Đợi họ mở cửa nữa,  trực tiếp biến một thanh kiếm mặt họ,  vung một cái lên trung phía mái nhà.  

 

Một đám sương đen quấn quanh kiếm.  

Lại vung thêm cái nữa,  sương đen tan biến.  Tôi cung kính mời nhà.  

 

Tôi một vòng trong nhà họ,  từ góc nhà nhặt lên một nhúm lông.  

“Các nuôi súc vật ?”  

 

Một phụ nữ mệt mỏi:  

“Sau nhà nuôi vài con gà vịt.”  

“Còn gì nữa ?”  

“Không nữa.”  

Sắc mặt đàn ông biến đổi:  

“Ngài ý gì?  Chẳng lẽ nhà …”  

 

Tôi xua tay:  

“Chuyện nhỏ.  Tối nay các ngoài ở,  mai về.”  

 

“Được !  

Cảm ơn đạo trưởng!”  

“Thù lao thì…”  

 

Tôi ngẩn ,  cũng rõ giá cả,  chỉ đành vẻ cao thâm:  

“Các thấy đáng bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu.”  

 

Họ cảm ơn rối rít,  tối thết đãi rượu thịt ngon lành.  Chờ trời tối lắm,  cả nhà bốn miệng chạy sang quán trọ gần đó ở tạm.  

 

Nửa đêm,  bên giường chính gật gù.  

Một tiếng thét thê lương từ ngoài cửa sổ vang lên.  

Bóng đen lóe qua.  

 

Tôi lao ngoài,  thấy bóng đen nhảy khỏi viện,  chạy về phía ngoài thành.  

 

Tôi đuổi theo,  một rừng trúc.  Bên trong tối om,  nhưng ảnh hưởng tầm của .  

 

Rất nhanh chặn đường nó .  Đó là một phụ nữ,  còng lưng,  nhe răng .  

 

Chỉ là một con mèo yêu vài trăm năm,  còn dám làm càn mặt ?  

 

Người phụ nữ cúi xuống,  hình thu nhỏ,  biến thành một con mèo tam thể.  

 

Nó dựng lông,  đuôi dựng ,  nhe răng phát âm thanh “gừ gừ” cảnh cáo.  

 

:  “Ngươi đừng nhiều chuyện.”  

 

Tôi đáp:  “Mèo các ngươi tu luyện vốn khó,  gì cũng khai linh trí,  nếu hại ,  công cốc hết đấy.”  

 

Loading...