Mắt - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-10 13:01:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ Bảy, Dư Thần Dật rời giường, kéo rèm cửa liền thấy cửa sổ phủ một lớp sương trắng ướt đẫm. Chỉ cạnh cửa sổ thôi mà cũng thể cảm nhận luồng khí lạnh lẽo bên ngoài.

Cậu cầm điện thoại lên xem tin nhắn nào , đó mới mở ứng dụng thời tiết, phát hiện nhiệt độ hôm nay thấp hơn hôm qua ít. Chắc hẳn là đêm qua đột ngột trở lạnh.

Dư Thần Dật tắt máy sưởi mà đêm qua trong lúc lạnh lẽo mơ màng bật lên. Vào phòng tắm đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi, thời gian: 10 rưỡi sáng. Bọn họ hẹn lúc 12 rưỡi trưa, cách giờ khỏi nhà vẫn còn hai tiếng nữa.

Cậu ngẫm nghĩ một lát, quyết định nướng một lát sandwich để lót , nhiều đến mức lát nữa ăn nổi bữa trưa.

Dư Thần Dật lười, nghĩ dù cũng chỉ một lát sandwich, chẳng cần thiết lấy đĩa đựng, lát nữa mất công rửa. Cậu dứt khoát cầm thẳng tay, tay bưng một ly cà phê, lúc lắc lư từ trong bếp vẫn còn đang c.ắ.n một miếng sandwich.

Cậu đặt ly xuống bàn ăn, kéo ghế xuống thì mới thấy WeChat vài tin nhắn mới.

Là Cố Châu Lâm gửi tới. Cậu ấn mở xem, phát hiện là một lời nhắc nhở: "Anh Thần Dật, tối qua trời trở lạnh, hôm nay rét đấy. Lúc ngoài nhớ mặc nhiều áo một chút, em sợ cảm."

Dư Thần Dật mỉm . Trước chăm sóc Cố Châu Lâm, hiện tại thật sự là đảo ngược .

Trong lòng chút mềm mại, trả lời : "Anh , em ngoài cũng mặc ấm nhé. Đến lúc đó nhớ nhắn tin cho để chuẩn cửa, đừng ngây ngốc lầu đợi xuống đấy."

Cố Châu Lâm trả lời nhanh, gửi kèm một cái meme mèo con thò đầu , : "Vâng ạ. Anh ăn sáng nhé, bữa trưa em dẫn ăn ở một quán ăn gia đình ngon lắm."

Dư Thần Dật chú mèo con đáng yêu chớp chớp đôi mắt to tròn , nhịn bật . Cậu đưa tay xa một chút, chụp một bức ảnh miếng sandwich đang cầm tay gửi qua: "Đang ăn đây."

Lần lâu Cố Châu Lâm trả lời. Dư Thần Dật đoán chừng đối phương cũng đang ăn sáng, liền chuẩn đặt điện thoại xuống bàn. Kết quả ngón tay cẩn thận chạm màn hình, phóng to bức ảnh mà mới gửi .

Dư Thần Dật cúi đầu lướt qua, chẳng hiểu đột nhiên nhếch khóe miệng tủm tỉm.

Vừa nãy trực tiếp dùng camera của WeChat để chụp, hệ thống tự động lấy nét khiến cho vết c.ắ.n khuyết miếng sandwich trong ảnh hiện lên vô cùng rõ ràng, lưu một dấu răng lồi lõm.

Dư Thần Dật dấu răng thất thần. Lúc lấy tinh thần, thu nhỏ bức ảnh , hung hăng c.ắ.n thêm một ngụm sandwich nữa. Vành tai ửng đỏ, thầm nghĩ: Không phóng to thì sẽ thấy , Tiểu Lâm chắc là... sẽ để ý đến cái chi tiết nhỉ?

Đáng tiếc , Dư Thần Dật đoán sai.

Cố Châu Lâm cầm điện thoại, phóng to cái vết c.ắ.n đến mức lớn nhất. Yết hầu lăn lộn lên xuống, gân xanh cổ nổi lên, nhịp thở dồn dập đến mức mắt thường cũng thể thấy .

Hắn hít sâu vài , chằm chằm dấu răng miếng sandwich. Ngón tay run rẩy sờ lên hàm răng và đầu chóp răng của chính , khóe miệng rách toạc một nụ . Khớp hàm khép , gặm c.ắ.n chính phần thịt trong lòng bàn tay , chậm rãi xoay ngón tay, c.ắ.n mạnh lên khớp xương ngón tay, "Anh ơi... Anh Thần Dật..."

"Hi hi..." Cố Châu Lâm bật tiếng rúc rích khe khẽ. Trong ánh mắt chất chứa bộ sự si mê điên cuồng, giọng run rẩy nỉ non: "Cắn em ... Anh ơi... Chỉ c.ắ.n em thôi đấy nhé..."

Hàm răng nghiến chặt, ma sát lên khớp xương ngón tay, phát tiếng "ken két" khiến ghê răng. Đôi mắt đen đặc và tăm tối khẽ ngước lên, về phía chiếc đồng hồ quả lắc treo tường.

"Tích tắc, tích tắc."

"Còn 1 giờ 58 phút nữa..." Cố Châu Lâm nghiêng đầu. Ngoại trừ ngón trỏ chằng chịt là dấu răng c.ắ.n rướm m.á.u , cả thoạt vẻ vô cùng bình thường. Trên mặt vẫn treo nụ tựa như gió xuân ấm áp, dùng chất giọng vô cùng dịu dàng mà thì thầm: "Anh Thần Dật, đợi em nhé..."

Khi Dư Thần Dật nhận tin nhắn Cố Châu Lâm đến lầu, thời gian điện thoại vặn nhảy sang 12 rưỡi trưa.

"Cũng đúng giờ quá đấy..." Dư Thần Dật cảm thán một câu, vội vàng xỏ giày cửa. Lúc chờ thang máy còn quên nhắn cho Cố Châu Lâm: "Chẳng bảo lúc nào sắp đến thì báo ? Anh xuống ngay đây."

Lúc bước thang máy, Cố Châu Lâm trả lời: "Không ạ, em cũng để đợi em. Em sẽ đợi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mat/chuong-6.html.]

Dư Thần Dật gửi một nhãn dán xoa đầu. Chờ cửa thang máy mở , lập tức rảo bước ngoài. Vừa đến cổng khu chung cư, liếc mắt một cái liền thấy Cố Châu Lâm đang rụt cổ đợi ở một bên.

"Tiểu Lâm?" Dư Thần Dật nhíu mày, đến bên cạnh Cố Châu Lâm, chút khách khí dùng mu bàn tay chạm nhẹ cằm đối phương. "Em nhắc mặc nhiều áo ấm, bản quàng khăn thế ? Lạnh buốt đây ."

Khoảnh khắc Dư Thần Dật chạm , Cố Châu Lâm cứng đờ trong tích tắc. Ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt trong đáy mắt, gắt gao chằm chằm nét mặt đang lộ rõ vẻ quan tâm của Dư Thần Dật. Vài giây , chớp chớp mắt đáp: "Khăn quàng cổ em để sô pha, vì sợ muộn giờ nên lúc cửa vội quá quên mất."

" , cũng lạnh lắm."

Cố Châu Lâm xong nhịn rụt rụt cổ, nhẹ nhàng rùng một cái.

Dư Thần Dật thấy Cố Châu Lâm lạnh đến phát run mà vẫn còn cậy mạnh, tỏ ý tán đồng : "Thế , giữ ấm cổ quan trọng lắm đấy..."

Cậu suy nghĩ một chút quả quyết xoay trong: "Đi theo . Nhà còn nhiều khăn quàng cổ lắm, em quàng tạm một cái cho ấm."

Cố Châu Lâm chậm hơn nửa bước theo sát phía Dư Thần Dật. Đôi mắt nheo , đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ qua khóe môi, kéo một nụ đắc ý, nhưng giọng cất lên mang theo chút ngượng ngùng: "Không Thần Dật, cần phiền phức ."

"Chẳng phiền phức gì hết. Đến lúc em cảm thì mới phiền phức ."

Dư Thần Dật bấm thang máy, dẫn Cố Châu Lâm về nhà. Thấy vẫn bất động ở ngoài cửa, bèn giục: "Đứng ngoài đó làm gì đấy? Vào nhà , phòng lấy khăn cho."

"Vâng, . Cảm ơn ạ."

Cố Châu Lâm cẩn thận cởi giày bước nhà, ngoan ngoãn xuống sô pha. Chờ đến khi Dư Thần Dật xoay phòng, vẻ thẹn thùng mặt ban nãy trong phút chốc tan biến còn dấu vết.

Hắn hít một thật sâu. Trên gương mặt vẫn còn vương sắc ửng đỏ vì lạnh, si mê mà thì thầm: "Là mùi hương của Thần Dật..."

Hắn l.i.ế.m môi, tầm mắt bắt đầu từ chiếc sô pha, từng chút từng chút quét một vòng khắp căn nhà. Cuối cùng, ánh mắt dừng ở ly nước đang đặt ngay mặt.

Hắn vươn tay chạm nhẹ thành ly. Nước bên trong vẫn còn âm ấm, là nước Dư Thần Dật rót khi khỏi nhà.

Ngón tay Cố Châu Lâm tựa như đang vuốt ve tình, mơn trớn qua thành ly. Hắn ghé sát ngửi ngửi một chút, đó dựa theo thói quen cầm ly của Dư Thần Dật mà nâng chiếc ly lên. Hắn đầy mê luyến thò đầu lưỡi , chậm rãi l.i.ế.m một đường qua miệng ly, "Ly của ... cũng ngọt lịm..."

Lúc Dư Thần Dật cầm chiếc khăn quàng từ trong phòng , Cố Châu Lâm đang thẳng lưng sô pha, hai tay đặt ngoan ngoãn đầu gối hệt như học sinh tiểu học.

"Em là học sinh tiểu học đang giảng đấy ?" Dư Thần Dật buồn , đưa chiếc khăn trong tay cho Cố Châu Lâm, "Quàng ."

"Em cảm ơn ."

Cố Châu Lâm nhận lấy chiếc khăn, quấn quanh cổ một cách cẩn thận. Trong lúc chờ Dư Thần Dật khóa cửa, liếc mắt thoáng qua căn hộ sát vách nhà .

Dư Thần Dật chú ý tới ánh của , lên tiếng giải thích: "Nhà của và căn sát vách đó đều cùng một chủ. Trước đây bên đó một thanh niênạc tuổi thuê. Cậu vốn định gia hạn hợp đồng, nhưng chủ nhà chịu cho thuê tiếp, thuê căn đó với giá cao ."

"Ồ?" Cố Châu Lâm tỏ vẻ gì mặt, thuận miệng hỏi: "Vậy đó thì ạ?"

"Sau đó thì thanh niên dọn thôi."

Dư Thần Dật tiếp: " cũng thấy ai dọn đến ở cả. Có thể là chủ nhà cho thuê nữa nên thuận miệng lấy cớ đuổi thôi."

Cố Châu Lâm mỉm , liếc căn hộ cuối. Sau khi dời tầm mắt , khẽ : "Chắc là ạ."

Loading...