Mắt - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-05-10 12:56:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư Thần Dật và Cố Châu Lâm vốn là hàng xóm từ thuở nhỏ. Ban nãy Dư Thần Dật nhận Cố Châu Lâm, nhưng hiện tại, khi cánh cổng ký ức mở toang, thực sự thể nhớ rành rọt thời gian .
Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt là một mùa hè.
Khi , thời tiết liên tục nắng nóng 30 độ suốt mấy ngày liền, mặt trời gay gắt đến mức như nướng khô .
Dư Thần Dật đang nghỉ hè. Ở nhà bật điều hòa mà vẫn thấy bứt rứt yên, dứt khoát chạy sang nhà hàng xóm chơi. Cậu cùng mấy đứa bạn lén lút con sông nhỏ gần đó - nơi cắm tấm biển gỗ "Cấm xuống nước" - để bơi lội. Kết quả, trong lúc đùa giỡn, quần áo còn kịp cởi tụi bạn đẩy tòm xuống sông.
Dư Thần Dật đùa nghịch thỏa thích, nhưng đến lúc chuẩn về nhà, bộ quần áo ướt sũng thì bắt đầu thấy rắc rối to. Con sông tính là sâu, nhưng cũng đủ để làm c.h.ế.t đuối những đứa trẻ bơi. Vì , nhà luôn lệnh cấm tiệt bén mảng đến bờ sông chơi. Nếu phát hiện, chắc chắn thoát khỏi một trận đòn nát đít.
Dư Thần Dật dứt khoát cứ mặc nguyên bộ quần áo ướt nhẹp , dang rộng hai tay hai chân bên bờ sông, định bụng đợi mặt trời phơi khô quần áo . Kết quả, phơi nắng suốt hai tiếng đồng hồ, đến mức hai chân mềm nhũn, đầu váng mắt hoa sắp cảm nắng tới nơi, mà bộ quần áo cũng chẳng qua chỉ là còn nhỏ nước tỏng tỏng nữa mà thôi.
Mấy đứa bạn lén trốn chơi cùng chạy đến tiệm tạp hóa mua kem, xổm mặt Dư Thần Dật ăn xem tiếp tục "phơi khô" bản . Bọn chúng xem nhạo nhát gan, quần áo ướt cũng dám mò về nhà, làm hổ đỏ bừng cả mặt.
Tên nhóc hảo hán sĩ diện Dư Thần Dật lập tức phật ý, giật lấy cây kem của bạn c.ắ.n một miếng to hơn phân nửa. Để thể hiện sự dũng cảm ngút trời, tỏ vẻ chẳng sợ đ.á.n.h chút nào, đầu chạy thẳng một mạch về nhà. Thế nhưng, khi chạy đến gần cửa, nhớ cái m.ô.n.g từng tấu đến bỏng rát, dũng khí trong tức khắc bốc sạch sành sanh. Cậu lập tức khựng , chuẩn rón rén lẻn nhà, chừng sẽ ai phát hiện.
Kết quả, mới rón rén đến ngoài cổng viện, liền thấy cửa nhà đang hai chắn.
Một phụ nữ mái tóc dài đến eo, mặc một chiếc váy liền in hoa nhí. Dưới chân là một đôi sandal cao gót đế nhọn, những sợi dây màu hồng nhạt quấn vài vòng quanh mắt cá chân thon thả, thắt thành một chiếc nơ bướm xinh xắn ở phía gót chân.
Nấp phía lưng phụ nữ là một bé trai, mặc áo thun và quần soóc nhỏ. Làn da lộ bên ngoài của bé trắng đến mức phát sáng, khiến Dư Thần Dật nhịn cúi đầu cánh tay của chính - cánh tay nắng phơi đen nhẻm, in hằn cả một đường ranh giới rõ rệt.
Dư Thần Dật bĩu môi, thầm nghĩ nam t.ử hán đại trượng phu, đây mới là minh chứng cho sự nam tính trai của . Trắng bóc như cục bột thì gì chứ!
Hai lưng về phía cổng viện nên rõ mặt mũi . Dư Thần Dật cảm giác từng gặp họ bao giờ. Cậu vốn nghịch ngợm, thường xuyên chạy rông nên mười phần tự tin rằng ở cái khu chẳng ai là mặt.
Dư Thần Dật nấp ngoài cổng viện quan sát một hồi lâu mới phát hiện , cánh cửa cổng nhà hàng xóm sát vách đang mở toang, bên trong sân còn vứt mấy cái thùng giấy các-tông bóc mở.
Thời bấy giờ, đều ở nhà tự xây, mỗi nhà một căn nhà riêng biệt. Người hàng xóm sát vách nhà lúc dọn lên thành phố lớn sống, vì treo biển bán nhà. Lúc , nhà còn bàn tán rằng, ai mua nhà thì mua từ lâu ; thành phố của bọn họ ở vị trí dở dở ương ương, ở đây thì lên thành phố lớn, còn từ những thành phố nghèo hơn chuyển đến cũng chẳng dại gì mua nhà ở khu vực , e rằng căn nhà đó khó bán.
Không ngờ mới qua vài tháng, thế mà thực sự chạy đến mua nhà.
Dư Thần Dật xổm ngoài cổng, mượn chậu hoa cao ngang bắp chân lớn bên cạnh để che giấu hình nhỏ bé của . Cậu chỉ thò mỗi cái đầu để hóng hớt động tĩnh cửa nhà.
Cậu chẳng thấy gì sất, chỉ thể thấy phụ nữ mặc váy hoa nhí bước sang một bên, kéo bé đang ôm chặt lấy chân trốn lưng . Cô nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bé, dường như đang khuyến khích chuyện.
Dư Thần Dật thấy đang ngay mặt hai , tức khắc kìm rụt cổ . Sợ phát hiện, nhưng tò mò quá đỗi, đành thò một đôi mắt ngoài tiếp tục dòm ngó.
Cậu bé khi xách ngoài thì đầu cũng chẳng dám ngẩng lên, chỉ gằm mặt chằm chằm xuống đất. Đại khái là nhóc đang chào hỏi, Dư Thần Dật thấy mang theo nụ hiền từ xoa đầu bé, thế bé tiếp tục rụt , rúc nấp lưng phụ nữ.
Sau đó, bé đột nhiên ngoảnh đầu .
Ánh mắt của Dư Thần Dật đang nhòm ngó bên ngoài vặn chạm ánh mắt của bé .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mat/chuong-2.html.]
Cậu bé rõ ràng Dư Thần Dật làm cho giật hoảng sợ, tay nắm chặt lấy vạt váy của . Dư Thần Dật sợ nhóc hét toáng lên làm lộ vị trí của , vội vàng rướn cổ, đưa tay lên làm động tác "Suỵt" với bé.
Cậu bé ngơ ngác Dư Thần Dật, cái miệng nhỏ há . Dư Thần Dật vội vàng xua xua tay, tiếp tục làm thêm mấy động tác "Suỵt", trong lòng thầm nghĩ: Thằng nhóc lớn lên trông thì xinh xẻo đấy, nhưng lẽ là một đứa ngốc? Sao chẳng chút phản ứng nào !
Cậu cử động quá khích, xổm cạnh chậu hoa quá lâu nên lập tức mất trọng tâm. Cả Dư Thần Dật lao về phía , "Bịch" một tiếng, ngã chỏng gọng sấp ngay cổng nhà .
Dư Thần Dật chậm rãi đầu , liền thấy cả ba cửa đang đồng loạt sang chằm chằm .
Cậu bé con vẫn mang vẻ mặt ngốc nghếch, phụ nữ thì xinh , mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Còn của ...
Mẹ lúc đầu cũng ngớ , nhưng khi thấy bộ quần áo ướt nhẹp , biểu cảm liền biến thành bộ dạng như xông tới làm thịt ngay lập tức.
Dư Thần Dật vội vàng bò dậy, phủi phủi đầu gối. Nam nhi đại trượng phu mất gì thì mất chứ thể mất mặt , huống hồ là ở mặt lạ!
Cậu nhanh trí giành cả khi kịp cất lời: "Cháu chào dì ạ! Cháu tên là Dư Thần Dật, hai là hàng xóm mới chuyển đến nhà sát vách đúng ạ!"
"Chào cháu, cháu chính là Tiểu Dật đúng . Mẹ cháu mới nhắc đến cháu với dì xong, dì tên là Cố Thiến."
Người phụ nữ tên Cố Thiến khom xuống, thẳng mắt Dư Thần Dật, trả lời: "Dì và em hôm nay mới chuyển đến đây, chắc chúng sẽ còn gặp mặt thường xuyên đấy."
"Con trai dì tên là Cố Châu Lâm, nhỏ hơn cháu ba tuổi."
Cô xong liền với Dư Thần Dật, đó đầu dặn dò: "Tiểu Lâm, đây chào Thần Dật con?"
Cố Châu Lâm vẫn đang nấp lưng Cố Thiến, thấy gọi , nhóc mới chậm rì rì thò đầu , Dư Thần Dật nhưng chẳng năng gì.
Cố Thiến xoa xoa đầu Cố Châu Lâm, ngượng ngùng : "Xin cháu nhé, em nó nhút nhát, gan nhỏ, giờ quen chuyện với lạ. Sau quen hơn thì sẽ thôi..."
Lời của Cố Thiến còn dứt, liền thấy Cố Châu Lâm buông lỏng bàn tay đang ôm chân . Cậu nhóc nhích sang bên cạnh hai bước, cứ ngơ ngác thẳng Dư Thần Dật, đó giẫm những bước chân ngắn ngủn, từng chút từng chút tiến về phía .
Dư Thần Dật cục bông nhỏ trắng trẻo xinh xắn hệt như búp bê đang từ từ tiến sát gần . Ngay giây tiếp theo, gấu áo của túm chặt.
"Anh Thần... Thần Dật..." Cố Châu Lâm kéo vạt áo , ngẩng cái đầu nhỏ xíu lên , năng chậm rì rì, giọng sực nức mùi sữa: "Em tên là... Cố Châu Lâm."
Dư Thần Dật chẳng hề hai lớn cạnh đó kinh ngạc đến mức rớt cả tròng mắt. Cậu chỉ chun mũi, nhíu mày suy nghĩ: Tụi nhóc tì ở tuổi hóa chuyện chậm chạp rề rà thế cơ ?
Bàn tay nhỏ bé của Cố Châu Lâm vẫn nắm chặt lấy áo Dư Thần Dật, nhóc nuốt nước bọt cái ực, tiếp tục nặn từng chữ: "Anh thể... gọi em là Tiểu Lâm."
Dư Thần Dật còn đang lơ đễnh, gáy vỗ cho một cái bốp.
Cậu vội vàng ôm đầu , liền thấy đang sốt sắng như đống lửa, điên cuồng nháy mắt hiệu cho . Khẩu hình miệng bà phát tiếng nhưng gằn rõ từng chữ: Mau trả lời Tiểu Lâm !
Dư Thần Dật bĩu môi, vốn chẳng tí hứng thú nào với việc chơi cùng tụi con nít. nghĩ nghĩ , trông vẻ thích thằng nhóc , chừng thể mượn nhóc làm mộc cản để trốn thoát một trận đòn nát mông!
Nghĩ , Dư Thần Dật vội vàng nở một nụ thật tươi, nắm lấy bàn tay của Cố Châu Lâm rủ rê: "Tiểu Lâm , hôm nay em ở nhà ăn cơm ?"