Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 89: Làm gì có chuyện không thỏa mãn?

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:40:49
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe môi Tô Nhung khẽ mím , Phạn Vũ: "Tôi đoán đúng , nhưng ý là, khi cơ thể c.h.ế.t , sẽ về thế giới thực, nhưng khi cơ thể sống , cũng kéo theo về đây đúng ?"

"Đại khái là ." Phạn Vũ đáp.

Tô Nhung nhíu mày. Nếu sự thật đúng như nghĩ, thì cần giữ Phạn Vũ nữa. Đợi khi nhân cách thực sự của chìm giấc ngủ, thể trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ , sẽ còn hậu họa nào nữa.

"Tôi sẽ lo liệu những chuyện tiếp theo, cứ yên tâm. Chỉ cần ngủ say, thể trở về thế giới của ."

Tô Nhung đưa tay vỗ nhẹ lên vai Phạn Vũ, chỉ về phía phòng tắm phía : "Anh tắm rửa nghỉ ngơi . Không dị năng mà lội bộ đến tận đây tìm , chắc chắn vất vả lắm ."

"Được, cảm ơn ." Phạn Vũ cầm lấy bộ quần áo Tô Nhung chuẩn sẵn bước phòng tắm.

Nhìn theo bóng lưng đối phương, Tô Nhung chìm suy tư. Người chỉ đơn thuần một cuốn tiểu thuyết, nội dung kẻ khác sửa đổi đành, còn ép xuyên đến thế giới xa lạ. Chuyện rơi ai chắc cũng chẳng thể chịu đựng nổi.

[Ký chủ, về đây. Quả nhiên đúng như ngài dự đoán. Cái tên Phạn Vũ luôn nhắm ngài xuyên , mà là của thế giới .]

Hệ thống biến thành hình dạng chú rùa nhỏ, bàn, tỏ vẻ vô cùng tức giận. Nó ngờ Phạn Vũ thể qua mặt cả nó.

[Vậy tại rõ về Phạn Vũ ở thế giới thực như ? Thậm chí còn là tác giả?]

Tô Nhung cũng vô cùng thắc mắc. Một cư dân của thế giới trong sách, cho dù thức tỉnh ý thức, cũng thể nào hiểu rõ về tác giả đến , càng thể nắm rõ từng chi tiết thiết lập nhân vật của tác giả.

Lúc đó, cái vẻ chắc nịch của Phạn Vũ khiến thực sự tin sái cổ, bảo tức giận đến thế. Không ngờ tất cả chỉ là trò lừa bịp.

[Là do hệ thống của . Nó là một phế phẩm của thế giới chủ, đáng lẽ tiêu hủy nhưng trốn thoát đến dị giới. Nó chọn ngẫu nhiên một bình thường để ràng buộc và cấy ghép ký ức mới cho . Để đoạn ký ức đó trông chân thực hơn, nó trực tiếp trói buộc một ngoại hình tương tự từ thế giới thực đem đến đây.]

[Nói cách khác, Phạn Vũ là cư dân thế giới . Hệ thống để khiến tin là tác giả, bắt cóc tác giả thật đến đây, để hai chia sẻ chung một ký ức.]

Tô Nhung đăm chiêu suy nghĩ. Vậy cái tên Phạn Vũ bản địa giống như một nạn nhân, còn hệ thống của mới là kẻ chủ mưu gây chuyện. Giờ đây rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu g.i.ế.c , thế giới vẫn sẽ hỗn loạn; nhưng nếu tay, đang g.i.ế.c một vô tội.

[Ngài sai , ký chủ. Phạn Vũ bản địa hề vô tội. Trước khi ngài xuyên đến đây, tên đó là một kẻ xa . Sau khi hệ thống, chính bản đẩy nguyên chủ bầy tang thi, chứ do ký ức xáo trộn .]

Đọc suy nghĩ của ký chủ, hệ thống vội vàng giải thích.

Tô Nhung thở phào nhẹ nhõm. May mà tên hề vô tội, nếu thực sự làm . Bây giờ chỉ cần chờ Phạn Vũ sử dụng hệ thống một nữa, nuốt chửng nó g.i.ế.c là xong. Như báo thù cho nguyên chủ, giải quyết một mối phiền phức lớn cho thế giới .

lúc , tiếng mở cửa phòng tắm vang lên. Phạn Vũ bước với chiếc khăn vắt đầu.

Tô Nhung ngoái . Lớp bụi bẩn đối phương gột rửa sạch sẽ, những mảng da lở loét trông cũng bớt đáng sợ hơn. May mà chỉ hệ thống thu hồi đạo cụ chứ nhiễm virus tang thi, nếu hệ thống trong đầu sẽ thể giải quyết , để đó sẽ là một mối hiểm họa ngầm khổng lồ.

Tiếng mở cửa ngoài sảnh vang lên. Cả hai trong phòng đồng loạt . Là ba giải quyết xong đợt sóng tang thi trở về. Vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp thứ hai trong phòng, họ liền cau mày, tỏ vẻ vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-89-lam-gi-co-chuyen-khong-thoa-man.html.]

Thấy ba quen thuộc, khuôn mặt nghiêm nghị của Tô Nhung lập tức nở nụ tươi rói. Cậu bước nhanh về phía họ, lấy đà nhảy phốc lên Tiêu Dục Hàn, đu bám như gấu túi: "Các về ? Thấy , hôm nay em ngoan lắm, hề chạy lung tung nhé!"

Tiêu Dục Hàn đang lao lòng , theo phản xạ đưa tay đỡ gọn, nhẹ giọng hỏi: "Hắn chẳng bỏ trốn ? Sao ?"

"Về cơ bản thì đây là một nhân cách khác. Cái tên Phạn Vũ hệ thống phản phệ . Đây mới là tác giả thật sự, vô tội liên lụy kéo đến đây thôi." Tô Nhung ngoan ngoãn tựa đầu vai Tiêu Dục Hàn.

Tiêu Dục Hàn nheo mắt Phạn Vũ, ánh mắt mang theo tia dò xét. Nếu thực sự là tác giả, thì chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều. Ít nhất đối với , việc g.i.ế.c c.h.ế.t nhân cách sẽ khiến tiểu gia hỏa đau lòng.

Bắt gặp ánh mắt bình thản của đối phương, Tiêu Dục Hàn gật đầu hài lòng. Người khá giống với hình tượng tác giả trong tưởng tượng của .

Khóe mắt Tô Nhung liếc thấy hai đang phía , nở một nụ rạng rỡ với họ: "Mừng các trở về, mang đồ ăn ngon cho em ?"

Nhan Uyên bật bất lực, cúi xuống hôn chụt một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của , trêu ghẹo: "Thấy bọn về mà em chỉ nghĩ đến đồ ăn thôi ? Bọn quan trọng bằng tinh hạch ?"

" thế, đúng thế." Khuyết Dao cạnh hùa theo, giọng chua loét lọt tai Tô Nhung.

Tô Nhung vội vàng phản bác: "Đâu , em siêu cấp lo cho các đấy. Em còn gọi cả đội hỗ trợ nữa cơ mà. Em cũng lắm chứ, nhưng mà dọa 'gian thi' em, nên em sợ dám ."

Người nào đó từng buột miệng đòi 'gian thi' chú tang thi nhỏ khẽ giật giật khóe mép: "..."

Khuyết Dao ngờ, chỉ tiểu gia hỏa ngoan ngoãn ở nhà, nên mới đùa một câu. Giờ thì , gắn mác biến thái luôn. Thở dài thườn thượt, từng nghĩ ngày mang danh biến thái, mà là do tiểu gia hỏa ban tặng.

Nhan Uyên phì , bàn tay lớn xoa xoa mái tóc xoăn của thiếu niên: "Em đấy, cái miệng tẩm độc thế, lý chẳng chịu nhường ai cả!"

Tô Nhung , che miệng khúc khích. Sau đó chu mỏ lên, dõng dạc : "Thử xem, xem tẩm độc , xem độc c.h.ế.t các , ha ha ha..."

"Để thử xem ."

Giọng trầm ấm, lạnh lùng vang lên bên tai. Tô Nhung kịp phản ứng, một khuôn mặt tuấn tú phóng to hiện mắt. Cảm giác mềm mại, lạnh lẽo chạm môi khiến sững sờ.

Cậu chỉ tay mặt Tiêu Dục Hàn, lắp bắp thành câu: "Anh... ... ... thể làm thế?"

Khóe miệng Tiêu Dục Hàn cong lên một nụ , trong mắt ngập tràn sự cưng chiều dành cho thiếu niên. Hắn đáp với vẻ hiển nhiên: "Chẳng em bảo thử ? Nhung Nhung yêu cầu, làm thể thỏa mãn?"

Tô Nhung bĩu môi, nhất thời tìm lời nào để phản bác. Cậu cứ đinh ninh mấy sẽ dám hôn công khai mặt khác. Ai ngờ Tiêu Dục Hàn chơi bài theo lẽ thường, hôn là hôn, khiến trở tay kịp.

Biểu cảm đáng yêu lọt mắt Nhan Uyên, khóe môi cong lên một nụ dịu dàng, khẽ : "Còn dám nghịch nữa ? Chắc em quên mất, đang ôm em và hai mặt em đều là những kẻ 'ăn chay' lâu đấy."

"Nhung Nhung, đừng cố ý khiêu khích bọn , hiểu ?" Giọng trầm thấp của Khuyết Dao vang lên, khiến Tô Nhung giật thon thót.

Cậu nháy mắt nước mắt. Cậu quên béng mất cuốn tiểu thuyết là thể loại "thịt văn" mạt thế, cái kiểu mà bọn họ giải quyết vấn đề bằng nửa .

Loading...