Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 76: Căn cứ tang thi ngầm

Cập nhật lúc: 2026-04-19 15:45:36
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến một cánh cửa sắt, Phạn Vũ tắt chức năng che giấu mùi hương. Nhìn thấy đang đợi ở cuối hành lang, bước tới gật đầu chào: "Tiến sĩ Liêu, đưa Tô Nhung đến . Thằng nhãi ranh ma lắm, ngay cả khi mùi hương che giấu, nó vẫn thể đoán vị trí của ."

Liêu Văn Dật gật đầu, ngẩng lên con tang thi đang đ.á.n.h lung tung ngoài cửa sắt, khóe miệng nhếch lên một nụ hài lòng: "Cậu làm lắm. Lần lập công lớn, đợi con tang thi cải tạo xong, sẽ giao nó cho làm trợ thủ, sai bảo thế nào cũng ."

"Cảm ơn Tiến sĩ Liêu." Phạn Vũ cúi đầu kính cẩn, ngoan ngoãn lưng Liêu Văn Dật.

Liêu Văn Dật chằm chằm Tô Nhung biến thành tang thi, dậy từ từ bước tới. Hắn vươn bàn tay đeo găng trắng nâng khuôn mặt lên, ngửa đầu lớn: "Ha ha ha... Cuối cùng thì mày cũng rơi tay tao. Lần mày trông còn điên cuồng hơn cả tao, tao cứ tưởng mày lợi hại lắm, ngờ biến thành cái dạng tang thi ."

Tô Nhung nương theo lực tay của Liêu Văn Dật ngẩng đầu lên, đôi mắt xám ngoét . Trong lòng chút thắc mắc. Trên kẻ hề mùi của con , ngược mang mùi của tang thi. Chẳng lẽ cũng là một con tang thi ý thức giống ?

Việc tang thi tấn công khiến Liêu Văn Dật vô cùng đắc ý. Xem thí nghiệm của hiệu quả. Hắn dùng m.á.u của để nuôi dưỡng tang thi, đồng thời tiêm dung dịch ngâm tang thi thí nghiệm cơ thể .

Hắn sẽ biến thành tang thi, mà làm cho tang thi nhầm tưởng là đồng loại: "Số 1, xem thí nghiệm của thành công . Con tang thi tấn công , ha ha ha..."

Người đàn ông cao lớn Liêu Văn Dật cúi gập chào: "Chúc mừng tiến sĩ, thí nghiệm thành công. Tiến trình xây dựng đế chế tang thi của chúng tiến thêm một bước."

Tô Nhung Liêu Văn Dật trói c.h.ặ.t t.a.y bằng một sợi dây thừng, kéo lê sâu bên trong tầng hầm. Càng , càng phát hiện nơi đồng loại, và mùi hương của tinh hạch tang thi cấp cao ngày càng nồng nặc.

"Két..."

Một cánh cửa sắt mở , phơi bày cảnh tượng bên trong. Tầng hầm rộng lớn chứa vô lồng sắt, mỗi lồng nhốt một con tang thi.

Những con tang thi trông giống như đột biến, lưng mỗi con đều cắm một chiếc ống nối với một bình thủy tinh khổng lồ đặt giữa phòng, bên trong chứa đầy dung dịch màu đỏ như máu.

Liêu Văn Dật buông dây thừng, bước đến bình chứa. Hắn bước lên chiếc cầu thang nhỏ bên cạnh, lấy một con d.a.o mổ rạch một đường tay, dòng m.á.u đỏ sẫm liên tục tuôn trong bình.

Dung dịch chuyển sang màu đỏ sậm hơn, truyền cơ thể những con tang thi. Những con tang thi vốn dĩ đang yên lặng bỗng chốc trở nên điên cuồng, gầm thét dữ dội về phía Phạn Vũ đang nép trong góc.

Phạn Vũ hoảng sợ ngã bệt xuống đất. Trong lúc nhất thời, quên béng việc bảo hệ thống che giấu mùi hương của .

Phản ứng của khiến Liêu Văn Dật đang thang bật . Hắn chậm rãi bước xuống, chìa tay về phía Phạn Vũ đang bệt đất: "Chúng nó nhốt hết , đừng sợ. Đây mới chỉ là vài chục con tang thi đột biến ở vòng ngoài thôi, sợ cái gì?"

Ánh mắt Phạn Vũ dán chặt bàn tay đầy m.á.u đang chìa mặt, dám đưa tay nắm lấy. Dòng m.á.u đó màu đỏ tươi bình thường, mà là màu đỏ sẫm, chứa virus tang thi. Chỉ cần chạm một chút thôi là sẽ biến thành tang thi ngay lập tức.

Thế là, mang theo tâm lý phòng thủ, Phạn Vũ chống tay xuống đất, tự dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-76-can-cu-tang-thi-ngam.html.]

Thấy , Liêu Văn Dật cũng tức giận. Khóe mắt liếc thấy Tô Nhung đang yên một bên, khóe môi khẽ cong lên. Hắn kéo tay về phía một chiếc lồng sắt trống trong góc, miệng ngừng lảm nhảm.

"Yên tâm , đợi mày cải tạo xong, mày sẽ là trợ thủ đắc lực nhất của tao. Tao sẽ xây dựng một đế chế tang thi lớn nhất thế giới , và tao sẽ là quốc vương."

Tô Nhung đ.á.n.h giá kẻ mặc áo choàng đen, đeo khẩu trang kín mít . Hóa đây chính là Tiến sĩ Liêu mà những bên ngoài nhắc tới. Cậu tò mò cái tên khoa học gia quái đản, mắc bệnh vĩ cuồng rốt cuộc trông như thế nào.

Khóe mắt lia thấy bàn tay đang rỉ m.á.u của , trong mắt Tô Nhung lóe lên một tia ranh mãnh khó ai nhận . Hai tay giơ lên, há miệng nhe nanh nhào về phía , bộ dạng như thể mùi m.á.u tươi hấp dẫn.

như dự đoán, tên dễ dàng đẩy ngã xuống đất.

Hai tay ấn chặt lên vai Liêu Văn Dật, làm bộ như c.ắ.n cổ . Quả nhiên, mặt đối phương hiện rõ vẻ hoảng loạn. Ngay lúc sắp c.ắ.n trúng, vai hai bàn tay giữ chặt .

Tô Nhung mặc kệ đẩy , cố ý quơ tay về phía mặt . Rất dễ dàng, giật phăng chiếc khẩu s.ú.n.g của . Một khuôn mặt lở loét với những mảng thịt thối rữa bong tróc hiện mắt .

Đạt mục đích, Tô Nhung giả vờ đẩy ngã, vị trí rơi xuống chệch , chính là hướng chiếc lồng sắt trống.

Bị giật khẩu trang, Liêu Văn Dật ôm mặt hét lên thất thanh, đôi mắt đỏ rực gườm gườm con tang thi trong lồng: "Á... Mày đáng c.h.ế.t. Lần mày suýt hại c.h.ế.t tao, bây giờ làm tao bẽ mặt. Cuộc đời bi t.h.ả.m của tao đều bắt nguồn từ mày."

Nghe xong những lời , Tô Nhung thực sự trợn ngược mắt. Cái cuộc đời bi t.h.ả.m của tên thì liên quan quái gì đến chứ? Cậu xúi giục làm chuyện ác, cái gì cũng đổ lên đầu , thật hết nổi...

Tiếng hét của Liêu Văn Dật khiến đám tang thi đột biến trong lồng sắt trở nên kích động bồn chồn. là một đồng loại, Tô Nhung chẳng hề cảm thấy sợ hãi, thậm chí còn chút hưng phấn. Lần đầu tiên đối mặt với nhiều tang thi cấp cao như , trong đầu giờ chỉ rặt hình ảnh những "bữa ăn" thơm ngon!

Tô Nhung giả vờ sợ hãi đám tang thi , run rẩy. Sợ những mặt tin, còn tiện đà lăn lộn vài vòng đất, thật trùng hợp lọt thỏm trong lồng sắt, thuận tay đóng luôn cửa lồng .

[...Ký chủ , ngài đúng là chẳng chút tiền đồ nào cả.] Hệ thống của bắt đầu cằn nhằn.

[Mi thì cái gì, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.]

Liêu Văn Dật đầu thì thấy con tang thi đang co ro run rẩy trong lồng sắt, ban đầu sững sờ, đó phá lên . Ngay cả cảm giác hổ và tức giận khi giật khẩu trang cũng biến mất. Hắn điên cuồng quỳ gối lồng sắt, hai tay bám chặt lấy chấn song lắc mạnh: "Ha ha ha... Không ngờ mày tao thu hút, đồng thời cũng sợ hãi đám tang thi đột biến ."

niềm vui ngắn chẳng tày gang, tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng thu hút sự chú ý của Liêu Văn Dật. Hắn dậy bước ngoài, vặn thấy một mặc áo đen đá văng trong, ngã gục xuống đất, miệng nôn máu.

Liêu Văn Dật về phía cửa, ba bóng cao lớn bước . Nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc, trong lòng khỏi chấn động: "Cửu gia."

Nhan Uyên một tay đút túi quần, thong thả bước đến mặt Liêu Văn Dật, nụ dịu dàng vẫn thường trực môi. Anh khẽ nhướng mày, đảo mắt quanh tầng hầm đầy rẫy tang thi đột biến, nhạo: "Tiến sĩ Liêu, lâu gặp. Cậu nuôi nhiều thú cưng thật đấy! Trông vẻ hung dữ, bốn năm mươi con, xem cũng khó nhằn đây."

Ánh mắt dừng ở bóng dáng nhỏ nhắn trong góc lồng sắt, trong mắt ánh lên sự bất lực. Cái tiểu gia hỏa đúng là ham chơi. "Ôi chao, vẻ như thêm thú cưng mới nữa . Tặng con thú cưng nhỏ cho ?"

Loading...