Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 45: Nuốt chửng hệ thống

Cập nhật lúc: 2026-03-30 11:29:45
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hệ thống rời , chỉ còn một chú rùa nhỏ vô tri gọn tay Tô Nhung. Cậu thấy buồn chán, bèn nhấc một cái chân của nó lên.

Chợt nhớ , giọng ban đầu của hệ thống như một đứa trẻ, nhưng chẳng thể phân biệt là bé trai bé gái. Trong mắt Tô Nhung lóe lên một nụ ranh mãnh. Dù hệ thống cũng nhà, nhân cơ hội lén xem thử một chút.

Nói là làm, đặt chú rùa nhỏ ngửa bụng lên đầu gối, túm hai chân của nó lật qua lật xem xét. Thật sự là chẳng đực cái.

"Em đang gì thế?"

Khuyết Dao đầu , đập mắt là cảnh tượng ai đó đang dùng hai tay xách hai chân của chú rùa nhỏ dốc ngược lên. Đôi mắt to tròn chằm chằm phần đuôi của nó, thỉnh thoảng lẩm bẩm vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Em đang xem nó là đực cái." Tô Nhung nhăn nhó: "Mà em phân biệt ..."

Những khác trong xe: "..."

Hóa cái tiểu gia hỏa hành hạ chú rùa nhỏ chỉ để xem nó là đực cái.

Tiêu Dục Hàn đưa tay lấy chú rùa nhỏ từ tay Tô Nhung, cẩn thận quan sát một chút, cuối cùng đưa kết luận: "Anh cũng chịu, nhưng mà chú rùa thấy em lấy chơi? Em sợ nhất mấy con cơ mà?"

???

Trước sợ nhất mấy con á? Cái con vật nhỏ xíu đáng yêu thế, sợ chứ?

"Đây là em nhặt ở nhà xác đấy. Thấy nó nhỏ bé tội nghiệp nên em mang theo bên , trong mạt thế đỡ buồn chán."

[Ký chủ, về đây.] Ý thức của hệ thống , nó phát hiện đang treo ngược, hai chân ký chủ vô tâm của túm chặt. Còn thì đang đầy bỉ ổi chằm chằm m.ô.n.g nó.

[Ký chủ, đồ lưu manh, ngài chằm chằm m.ô.n.g thế.] Hệ thống trưng vẻ mặt ghét bỏ, vươn dài cổ, há miệng định c.ắ.n một phát.

Tô Nhung vội vàng rụt tay , gượng gạo mặt chỗ khác. Khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối khi bắt quả tang, chống chế: [Ta chỉ mi là nam nữ thôi mà! Chẳng lẽ hệ thống các mi giới tính ?]

[...Nam.] Giọng hệ thống lí nhí, giống như đang lẩm bẩm một , khiến Tô Nhung rõ.

[Gì cơ?]

[Nam, là nam.] Hệ thống làm vẻ bất cần, xong liền rụt cổ mai im bất động, mặc cho Tô Nhung gọi thế nào cũng chịu .

Tô Nhung dùng ngón tay chọc chọc m.ô.n.g chú rùa nhỏ, dỗ dành nhỏ giọng: [Giận ? Ta chỉ tò mò thôi mà, mi đồng hành cùng nửa năm , chẳng lẽ giới tính của mi !]

[...] Hệ thống vẫn im bặt.

[Thôi ... khi thành nhiệm vụ, sẽ chia cho mi một nửa vàng thỏi trong gian.] Hơi xót ruột một chút, nhưng vẫn dỗ dành hệ thống . Nhỡ cái tên bỏ trốn giữa chừng, thì cái nhiệm vụ của coi như tong.

[Thật á?] Giọng hệ thống ồm ồm, như thể phát từ sâu bên trong chiếc mai.

[Vãi chưởng, mi nhắm kho vàng nhỏ của .] Tô Nhung giật khi hệ thống cần dùng đến đồ vật của con . Một hạt giống nghi ngờ gieo xuống, liền hỏi thẳng: [Đừng bảo mi ở thế giới thực cũng là một con , nhưng vì lý do nào đó mà kẹt trong hệ thống đấy nhé.]

[Ký chủ , thực đôi khi ngài ngốc nghếch một chút cũng , cần thông minh như .] Hệ thống sửng sốt. Nó ngờ thể đoán tình hình đại khái chỉ từ một câu đơn giản.

Khóe miệng Tô Nhung khẽ cong lên, xem suy đoán của sai lệch là mấy. Hèn chi ban đầu hệ thống tha thiết đến thế, vẻ như đây chỉ là nhiệm vụ của , mà còn là nhiệm vụ của hệ thống nữa.

Không cần hỏi thêm, cũng lờ mờ đoán . Nhiệm vụ liên quan trực tiếp đến việc thể lấy cơ thể của .

[Hợp tác vui vẻ nhé.]

[Hợp tác vui vẻ.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-45-nuot-chung-he-thong.html.]

Bị vạch trần phận, hệ thống liền chuồn mất hút, ngay cả khi Tô Nhung hỏi về tiến độ nuốt chửng hệ thống của Phạn Vũ, nó cũng chỉ quăng một đống tài liệu cho . Đừng chứ, cái tên cũng khá thú vị đấy, ngụy trang giỏi thế mà vẫn khác thấu, nghĩ thôi cũng thấy cay cú .

Tô Nhung nhắm mắt , tựa lưng ghế, trông như đang ngủ nhưng thực chất là đang xem tài liệu hệ thống gửi trong thức hải.

Hệ thống của Phạn Vũ, chính là hệ thống Độ Hảo Cảm thông thường, dựa việc thu thập Độ Hảo Cảm của khác.

Những đạo cụ cần, chẳng hạn như ngoại hình, vóc dáng, làn da, và nhiều thứ khác nữa, đều dùng Độ Hảo Cảm để đổi. Hơn nữa, lượng Độ Hảo Cảm yêu cầu cũng hề thấp.

Ngay cả cái đạo cụ khiến cứng đờ cũng là do hệ thống đổi . Thứ đó tên là "Cầm Tù", tiêu tốn 200 điểm Độ Hảo Cảm.

Một món đạo cụ vẻ vô thưởng vô phạt như thế mà đòi đến 200 điểm, Tô Nhung lập tức cảm thấy cái hệ thống lừa đảo quá, cho cũng chẳng thèm.

Đến nơi lâu như , chỉ "hố" khác, chứ chẳng ai "hố" , huống hồ chi là mấy thứ đồ chơi hệ thống . Là một công cụ hỗ trợ thì càng cần dỗ dành.

Nếu lúc hệ thống mà mặt, chắc chắn nó sẽ cho hai bạt tai, tiện thể hét mặt : "Ngài cũng hố !"

Sở dĩ đối xử với hệ thống của là vì tên vốn dĩ là con . Hoàn thành nhiệm vụ xong là thể lấy cơ thể, cuộc sống bình thường.

một điều, đổi vóc dáng của . Nhìn mãi cái hình ốm yếu của , nhóm nhân vật chính cường tráng, chỉ cần tung một cú đ.ấ.m cũng thể tiễn lên đường. Bảo ghen tị là dối. Cậu chỉ đổi một vóc dáng na ná Tiêu Dục Hàn thôi, yêu cầu cũng cao lắm.

Đọc tiếp xuống , ngờ hệ thống của đối phương cả "Hào quang Vạn Nhân Mê", tiêu tốn tận 1.000 điểm Độ Hảo Cảm. Cái tích góp bao lâu mới đủ nhỉ?

[Hệ thống, đừng trốn nữa, cái thứ của dùng kiểu gì ?]

[Thì còn dùng kiểu gì nữa, hiểu theo nghĩa đen là đối xử với một , xem cảm tình với ngài bao nhiêu thôi!]

[Ồ, xem Độ Hảo Cảm giữa họ với là bao nhiêu ?]

Nói thật, cũng tò mò lắm. Ngày ngày ở cùng mấy , cãi vã ít, cũng tốn bao tâm tư để làm nhiệm vụ. Nửa năm , rốt cuộc Độ Hảo Cảm của mấy là bao nhiêu đây.

[Độ Hảo Cảm của cả ba đều là 70.]

Tô Nhung xoa xoa cằm. Có trùng hợp thế ? Cả ba đều Độ Hảo Cảm với là 70, cũng thấp . Sao chẳng nhận chút khí mờ ám nào giữa họ nhỉ?

Nhìn Tiêu Dục Hàn mặt lạnh như tiền, Nhan Uyên lúc nào cũng tươi , ngó sang Khuyết Dao đang nhắm mắt dưỡng thần, lén thở dài, kéo kéo gấu áo Nhan Uyên: "Anh thích hai họ ?"

"Thích chứ." Nhan Uyên tuy khó hiểu nhưng vẫn gật đầu.

Tô Nhung xong đáp án, kịp vui mừng quá hai giây thì giọng dịu dàng của Nhan Uyên vang lên bên tai: "Bọn là bạn nối khố mà, đương nhiên là thích !"

Tô Nhung cạn lời: "..." Đại ca , ý em hỏi là như thế !

Liếc ánh mắt của hai còn , lập tức hiểu . Độ Hảo Cảm 70 là dành cho những bạn nối khố, em sinh t.ử chứ gì! Tô Nhung lập tức cảm thấy cả suy sụp.

Cậu ngờ xảy tình huống . Nghĩ cũng , dòng thời gian mới trôi qua bao lâu chứ, đến thế giới cũng mới nửa năm, còn sớm lắm. Bây giờ Tô Nhung chỉ thể tự an ủi như .

Tiếp tục xem xét hệ thống , phát hiện một biểu tượng nhỏ ở góc màn hình điều khiển: "Hào quang Vạn Nhân Mê", hiển thị đổi là một , đổi, tiêu tốn 2.000 điểm Độ Hảo Cảm.

Cái thứ lẽ nào thực sự giống trong tiểu thuyết, mang hào quang , ai gặp Phạn Vũ cũng sẽ yêu , tà môn đến thế ?

Thảo nào trong đoạn ký ức đó, đám dù lớn bé, chỉ cần Phạn Vũ lên tiếng là họ nhất nhất theo. Xem đây chính là lý do.

Chỉ là về hình như do sự xuất hiện của , làm đổi diễn biến cốt truyện, nên cái Hào quang Vạn Nhân Mê của Phạn Vũ cũng biến mất theo.

Suốt chặng đường, Tô Nhung mải mê nghiên cứu hệ thống Độ Hảo Cảm của Phạn Vũ. Cứ gặp chức năng nào kỳ lạ, lôi hệ thống của hỏi một lượt. Cậu nhận cấp bậc của chú rùa nhỏ cao hơn hẳn, bảo thể nuốt chửng hệ thống của đối phương.

Loading...