Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 33: Dị năng trị liệu kỳ lạ
Cập nhật lúc: 2026-03-28 15:50:37
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhan Uyên cảm nhận cơ thể trong lòng cứng đờ, chợt nhận giọng điệu của phần gay gắt. Anh siết chặt vòng tay ôm hơn: "Xin , lo cho em quá thôi. Từ nay cấm em làm mấy trò nguy hiểm thế nữa đấy."
Tô Nhung ngoan ngoãn tựa đầu lồng n.g.ự.c rắn rỏi của Nhan Uyên, mùi hương tuyết tùng thoang thoảng chui mũi. Nghe , chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Sao lo cho em?"
"Anh..." Nhan Uyên sững . Hình như chính cũng chẳng tại lo lắng cho cái tiểu gia hỏa đến . Anh thở dài: "Không nữa, về thôi!"
"Ồ!"
Ai đó gọn trong vòng tay Nhan Uyên, chẳng dám ho he nửa lời, mặc cho đối phương bế trở về căn cứ tạm thời.
Hai đang dọn dẹp tang thi bên ngoài căn cứ, thấy tiếng nổ lớn liền chạy tới, thấy Nhan Uyên ôm một bóng dáng nhỏ bé lao vút về phía căn cứ. Hai lập tức đuổi theo.
Chạy một mạch lên tầng hai, đẩy cửa , đập mắt họ là hình ảnh kẻ gây họa nào đó đang ngoan ngoãn khoanh chân giường, bên cạnh là Nhan Uyên với khuôn mặt xanh mét.
Tiêu Dục Hàn bước tới. Ánh mắt lập tức va vết thương rướm m.á.u khớp ngón tay Tô Nhung. Khuôn mặt vốn lạnh lùng nay càng thêm cau . Mới ngoài một lúc mà cái đồ ngốc tự làm thương ?
Giọng trầm hẳn xuống: "Chuyện là ?"
"Em..."
Tô Nhung mở miệng, ngẩng đầu lên thấy khuôn mặt đen sì của Khuyết Dao, sợ tới mức giật b.ắ.n . Thật ngờ một Khuyết Dao lúc nào cũng cợt nhả, lúc nghiêm mặt lên cũng đáng sợ chẳng kém gì Tiêu Dục Hàn. Hôm nay mấy cái tên mặt ai nấy đều lạnh như tiền thế, cứ như ăn tươi nuốt sống .
Ba đàn ông cao mét chín thành vòng tròn vây quanh , hai tay khoanh ngực, khí thế bức : "Nói !"
Tô Nhung ngước lên ba gương mặt lạnh tanh , nuốt nước bọt cái ực, ngoan ngoãn khai báo: "Em phát hiện dị năng, nên thử xem , ngờ thương..."
Càng về , giọng càng lí nhí, thậm chí chẳng dám ngẩng đầu lên ba vị "đại thần" nữa. Cậu chỉ dám âm thầm lải nhải với hệ thống: [Hệ thống, nhận , mi lừa. Mi ba cái tên xúm một chỗ đáng sợ đến thế !]
[Ngài hỏi !]
[... Xin cảm ơn mi nhé.]
"Em... em... em..." Thấy giảo biện thành, Tô Nhung vội vàng chuyển hướng sang Nhan Uyên. Cậu đáng thương đưa cái "móng vuốt" thương : "Nhan Uyên, tay em đau, chữa cho em ?"
Nhan Uyên giật . Anh lo lắng đến mức quên béng mất việc trị liệu cho . Anh đưa tay nắm lấy tay Tô Nhung. Một tia sáng màu xanh nhạt tỏa từ lòng bàn tay . Anh cúi xuống, thổi nhẹ một lên vết thương: "Cố chịu một chút nhé."
Tô Nhung cúi đầu . Ánh sáng màu xanh nhạt bao trùm lấy mu bàn tay , mang theo cảm giác mát lạnh. Vết thương sâu hoắm từ từ khép miệng ánh mắt kinh ngạc của .
Đôi mắt to tròn của sáng rực lên, khuôn miệng nhỏ nhắn há hốc thành hình chữ O: "Oa ~ thần kỳ quá ."
Cậu vươn tay kéo tay áo Nhan Uyên, vẻ mặt đầy tò mò: "Lúc trị liệu cho em cũng làm thế ?"
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên chằm chằm, đôi mắt giấu nổi vẻ tò mò, khóe miệng Nhan Uyên khẽ cong lên, trong mắt tràn ngập ý trêu chọc: "Không ."
"Vậy làm thế nào?" Tô Nhung tò mò hỏi tới.
"Trị liệu bằng nụ hôn."
"..."
Ánh mắt đầy mong đợi của Tô Nhung lập tức trở nên vô hồn. Cái tên thực sự giống như miêu tả trong tiểu thuyết ? Tuấn mỹ, dịu dàng, khóe môi luôn thường trực nụ ấm áp, mang cảm giác dễ gần?
Nhan Uyên mà cứ trêu ghẹo thế , sợ hai vị nam chính công ghen lên thì một đao kết liễu đời mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-33-di-nang-tri-lieu-ky-la.html.]
Cậu lén lút liếc Tiêu Dục Hàn và Khuyết Dao, phát hiện mặt hai họ đang nở nụ nhạt, chẳng chút biểu cảm ghen tuông nào. Trong lòng đầy hoang mang. Vai chính thụ đang công khai tán tỉnh một tiểu pháo hôi đấy, mấy sợ nẫng tay ? Rộng lượng thế cơ á?
Tô Nhung bày vẻ mặt hận sắt thành thép: "Hai quản ? Cứ trêu ghẹo lung tung thế , cẩn thận ngày cướp mất đấy."
Ai ngờ Khuyết Dao tỏ vẻ chẳng quan tâm. Anh ôm chầm lấy kẻ ngốc nghếch nào đó, bàn tay lớn vò rối mái tóc đỉnh đầu : "Bị cướp mất càng chứ , thế là bớt một tình địch, vui mừng còn kịp chứ!"
"Tình địch?"
Tô Nhung nhíu mày, ánh mắt đảo lia lịa giữa Tiêu Dục Hàn và Khuyết Dao. Chẳng lẽ hai lưng ... yêu ? Không thể nào, hai cái tên qua chẳng ai giống cả!
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu : Có khi nào do đổi cốt truyện, dẫn đến tình cảm giữa hai họ cũng đổi, tự sang yêu luôn ? Vậy thì bao nhiêu công sức bỏ đổ sông đổ bể hết ? Chịu đ.ấ.m chịu đá bao nhiêu cũng thành công cốc ?
Nghĩ đến đây, Tô Nhung mếu máo. Nước mắt cứ như cần tiền mà thi rơi lã chã: "Oa... Hai... Hai yêu ?"
[Hệ thống, nhiệm vụ thất bại . Tiêu Dục Hàn và Khuyết Dao yêu kìa, còn gọi Nhan Uyên là tình địch nữa chứ.]
[Ngài... Ký chủ , ngài thông minh lắm cơ mà? Sao hôm nay ngốc nghếch thế ?] Hệ thống bất lực. Cái đứa trẻ ngốc rốt cuộc hai yêu từ chỗ nào ?
Tiếng bất thình lình của Tô Nhung khiến mấy đàn ông trở nên lúng túng. Người thì lấy khăn giấy, thì lau nước mắt bằng tay. Khuyết Dao, kẻ vô tình chọc , thì đực mặt vì hiểu chuyện gì đang xảy .
Cả ba đều hiểu, cái tiểu gia hỏa bình thường kiêu ngạo, hôm nay chỉ vì một câu mà bật nức nở thế ?
Nếu cái nãy còn hì hì khoe vết thương tay đang lù lù mặt họ, thì họ thực sự nghi ngờ cái tiểu gia hỏa mồm mép tép nhảy đ.á.n.h tráo .
Nhan Uyên và Tiêu Dục Hàn đồng loạt trừng mắt kẻ đầu sỏ. Khuyết Dao lập tức phản ứng , cúi xuống hôn chụt một cái lên đỉnh đầu Tô Nhung: "Anh sai , hai bọn yêu , để ý là em cơ."
Tô Nhung với khuôn mặt tèm lem nước mắt, sững sờ mất vài giây. Trên đầu nổi lên mấy cái dấu chấm hỏi to đùng. "Oa" một tiếng, càng to hơn. Thế thà hai họ yêu còn hơn!
"Lại nữa ?" Tiêu Dục Hàn dở dở . Xót thì xót thật, nhưng lâu lắm mới thấy tiểu gia hỏa thương tâm đến thế .
Tô Nhung khịt khịt mũi: "Anh để ý em, thế thà hai yêu còn hơn!"
"..." Tiêu Dục Hàn cạn lời.
"..." Khuyết Dao cũng cứng họng.
"Phụt." Dáng vẻ bế tắc của hai bạn khiến Nhan Uyên nhịn . Thật ngờ, cái tiểu gia hỏa khả năng chọc tức khác đến .
Tô Nhung một trận đời. Ba đàn ông dỗ dành đủ kiểu cũng chẳng ăn thua. Cuối cùng, Khuyết Dao đành xuống nước : "Đùa thôi đùa thôi, thấy em liệt giường cả tháng trời nên khuấy động khí chút thôi mà. Đừng nữa , em làm tim nát tan đây ."
"Thật á?" Tô Nhung bán tín bán nghi. Dù tên thể nào thích , nhưng nước mắt cứ trào kiềm : " em nín , oa oa oa..."
[Hệ thống ơi, dừng , nước mắt cứ rơi hoài.]
[Ta , dị năng trị liệu của Nhan Uyên sẽ tác động đổi tính cách của chữa trị một chút! Anh chữa cho ngài nên ngài mới thành thế đấy!] Hệ thống giơ hai chân lên, thành thật khai báo.
[Bao giờ thì hết?]
[Nửa tiếng.]
Tô Nhung cạn lời. Đường đường là trang nam nhi đại trượng phu, thế mà lóc t.h.ả.m thương mặt những đàn ông khác, thật mất mặt quá .
Cậu nước mắt lưng tròng ai đó, lên tiếng oán trách: "Tại hết đấy, dị năng của là rõ nhất, thế mà em biến thành thế cũng chẳng thèm một tiếng, để em cứ mãi."
Khóe miệng Nhan Uyên cong lên. Anh đưa tay véo nhẹ cái má phúng phính của kẻ ngốc nghếch , nhẹ giọng : "Oa ~ Bé cưng của chúng giỏi quá, đoán trúng kìa!"