Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 13: Cậu muốn ở phòng cạnh anh ấy? Vậy thì không được đâu...

Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:15:05
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạn Vũ cúi đầu, khóe mắt liếc về phía vị trí của Tô Nhung, ánh mắt xẹt qua một tia âm hiểm. Đồ kỳ đà cản mũi, sớm muộn gì cũng ngày tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày.

Khi ngẩng đầu lên nữa, cảm xúc đáy mắt biến mất thấy , đó là vẻ quật cường: "Hàn ca ca, em thể ở phòng cạnh ? Em sợ tiếng sấm lắm..."

Tiếng sấm? Hôm nay trời mưa sấm sét ? Tại chẳng thấy chút gì ?

Trong đầu Tô Nhung tràn ngập nghi hoặc. Cậu còn hề ngủ mà, theo lý thuyết, nếu bên ngoài mưa sấm chớp thì thấy chứ, cớ chẳng động tĩnh gì cả?

Toàn bộ sự chú ý của Tiêu Dục Hàn đều đặt Tô Nhung. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nhăn tít thành một cục, còn ló cái đầu tròn xoe ngó bên ngoài xem xét, liền ngay đang nghĩ cái gì.

lúc trong lòng cũng sinh nghi ngờ. Tại Tô Nhung thức tỉnh dị năng phát hiện khí tức tinh thần lực? Rốt cuộc là do Phạn Vũ che giấu quá , là tinh thần lực của còn mạnh hơn cả ?

Chạm ánh mắt tò mò của , Tiêu Dục Hàn đè nén sự nghi hoặc trong lòng xuống, sải bước tới bên cạnh: "Tôi dùng dị năng che chắn âm thanh , là vì nghỉ ngơi thật ."

"Ồ, cảm ơn nhé." Ngữ khí của Tô Nhung nhàn nhạt, ngón tay chỉ về phía Phạn Vũ đang một bên: "Là sợ, sợ."

"Hàn ca ca..."

Tiếng gọi khiến cả Tô Nhung nổi hết da gà. Tầm mắt dừng mặt Phạn Vũ, đối phương làm vẻ mặt vô cùng vô tội, nếu bỏ qua sự tính toán lấy cho bằng nơi đáy mắt thì trông đúng là như thế thật.

Dáng nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo, kiểu từ nhỏ bảo bọc vô cùng , cũng dễ dàng kích thích mong che chở của khác.

Ít nhất trong mắt nhận là như thế, chỉ tảng băng trôi bên cạnh nghĩ như nữa.

Tô Nhung càng nghĩ càng cảm thấy , lỡ như Tiêu Dục Hàn thật sự quyến rũ, Nhan Uyên làm bây giờ? Còn thì ? Cậu còn thành nhiệm vụ để về nhà cơ mà! Đâu thể để đối tượng đang yên đang lành kẻ khác nẫng tay giữa chừng !

Nhớ câu của lúc mới cửa: Muốn ở phòng cạnh Tiêu Dục Hàn?

"Đang nghĩ gì ?" Tiêu Dục Hàn như nghiện, vuốt ve mái tóc mềm mại của Tô Nhung, nụ tràn ngập sự sủng nịnh dành cho .

"Có lúc nãy ở phòng cạnh ?" Tô Nhung nhíu mày.

"Ừ." Tiêu Dục Hàn khẽ ừ một tiếng.

Phạn Vũ đối diện, sự tương tác mật của hai như đ.â.m chói mắt , khiến tâm trạng càng thêm sa sút. Tại nhân vật chính thụ còn xuất hiện mà Tiêu Dục Hàn dung túng Tô Nhung đến thế ? Chẳng lẽ nhân vật sinh ý thức tự chủ và còn chịu sự khống chế nữa ?

Hai tay buông thõng bên của Phạn Vũ nắm chặt lấy mép quần vải, vo viên vò nát mảnh vải đến mức biến dạng, nhưng mặt vẫn cố duy trì nụ .

"Hàn ca, em sợ tiếng sấm lắm, em thể ở phòng cạnh ?" Phạn Vũ nở nụ ngoan ngoãn, lặp câu ban nãy, đồng thời còn dùng ánh mắt đầy mong đợi Tiêu Dục Hàn.

Tô Nhung chỉ cần nghĩ đến việc đào góc tường cướp của nhân vật chính thụ là chịu nổi. Cậu vươn tay quàng qua cổ Tiêu Dục Hàn, hừ lạnh: "Không , thể ở phòng cạnh , bởi vì ở đó."

"Tại chứ?" Phạn Vũ nhíu mày mở miệng hỏi.

Khóe miệng Tô Nhung nhếch lên. Còn hổ mà hỏi tại , lý do là gì mà mi ? Chính là để giúp nhân vật chính thụ trông chừng hai vị nhân vật chính công, tránh cho loại như mi đào góc tường chứ .

Cơ mà mới nhớ, tại nam phụ (công hai) mãi vẫn xuất hiện nhỉ? Chuyện chắc bảo hệ thống tra xem đang ở mới .

Tiêu Dục Hàn ôm chặt lấy cổ, cũng chỉ bật . Anh luồn hai tay nách Tô Nhung, nhẹ nhàng bế bổng lên đặt đùi , ngón tay thon dài khẽ gạt chóp mũi : "Bởi vì đó là căn phòng mà ở từ nhỏ, cho nên thể ở ."

Tiêu Dục Hàn rũ mắt chăm chú trong lòng, như nhớ điều gì đó, động tác tay của khựng , Phạn Vũ tiếp tục lên tiếng: "Cậu đây cũng , nhưng đừng bước lên tầng hai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-13-cau-muon-o-phong-canh-anh-ay-vay-thi-khong-duoc-dau.html.]

"Dạ ." Tuy rằng thể ở căn phòng cạnh Tiêu Dục Hàn, nhưng ít nhất cũng giữ ở chung, Phạn Vũ thầm mừng rỡ trong lòng, đây xem như cũng là một bước tiến lớn .

Sáng sớm hôm , Tô Nhung ăn mặc chỉnh tề xuống lầu. Cậu cứ tưởng dậy thế là đủ sớm , kết quả xuống thấy sô pha chật kín .

Đại Béo là đầu tiên thấy Tô Nhung, vui vẻ vẫy vẫy cánh tay mũm mĩm đầy thịt của .

"Chào buổi sáng, Tô Nhung."

"Chào buổi sáng, Mập Mạp." Tô Nhung tủm tỉm gật đầu.

Mọi : "..." Không chứ, gọi thế ?

Mấy đưa mắt , ánh mắt tràn ngập sự khó tin. Tô Nhung dám gọi Đại Béo là Mập Mạp ? Với cái tính tình ngang ngược của lão đại nhà họ, nếu mà nâng niu trong lòng bàn tay gọi kẻ khác một cách mật là "Mập Mạp" như thế, đến việc xử lý Tô Nhung , nhưng chắc chắn sẽ tìm Đại Béo gây phiền toái cho coi.

Bầu khí nháy mắt trở nên tĩnh lặng. Tô Nhung gãi gãi đầu, vẻ mặt nghi hoặc : "Sao thế? Mập..."

Lời của còn kịp dứt thì Dịch Tịch Minh nhào tới bịt kín miệng . Tô Nhung chớp chớp mắt .

Dịch Tịch Minh bất đắc dĩ ngó xung quanh một vòng, xác nhận Tiêu Dục Hàn ở đó mới buông tay , hạ giọng nhỏ: "Cậu đừng gọi Đại Béo như thế nữa, nếu để lão đại mà thấy, sẽ ăn đòn đấy."

Bị đòn á? Tiêu Dục Hàn tại đ.á.n.h chứ? Cậu đưa mắt về phía Đại Béo, quả nhiên bắt gặp cái gật đầu với vẻ mặt tủi tột độ của đối phương.

"Sợ thấy cái gì cơ?" Giọng trầm thấp của Tiêu Dục Hàn vang lên từ ngay phía lưng Tô Nhung.

Bị dọa giật bất ngờ, Tô Nhung theo bản năng giơ tay lên đ.á.n.h cùi chỏ , nhưng đúng như dự đoán một bàn tay lớn tóm gọn. Cơ thể dịch sang một bên, nhấc chân tung một cú đá ngang, cuối cùng dừng ngay khuôn mặt tuấn tú của đối phương.

Thấy Tiêu Dục Hàn im thèm né, Tô Nhung nhún vai, im lặng thu chân về: "Mất cả hứng. Biết là đ.á.n.h , nhưng cái kiểu nhường nhịn xả nước cố ý của phiền thật đấy."

"Giận ?" Bàn tay lớn của Tiêu Dục Hàn đặt lên đỉnh đầu , vò xù tung cả lên, tiếp tục lên án: "Cậu dám gọi Đại Béo là Mập Mạp, chuyện nên là giận mới đúng ?"

Tô Nhung khuôn mặt trai ngời ngời mắt, hừ hừ cãi : "Người còn gọi là Hàn ca ca ngọt xớt kìa, còn chẳng thèm tức giận, gọi là Mập Mạp thì làm ?"

"Bởi vì còn bao giờ gọi mật như ." Ánh mắt Tiêu Dục Hàn lộ vẻ đau thương, làm như thể Tô Nhung là một tên tra nam phụ bạc .

Tô Nhung thèm đáp lời, thậm chí còn ghét bỏ mà đẩy Tiêu Dục Hàn . Cậu về phía đám đang say sưa hóng hớt , vẻ mặt nhàn nhạt hỏi: "Trước khi gặp , lão đại của mấy cũng thế hả? Hay là tang thi c.ắ.n nên biến dị ?"

Mấy hẹn mà cùng lắc đầu lia lịa. Buồn c.h.ế.t mất, lão đại của bọn họ là cái dáng vẻ gì, đương nhiên bọn họ là hiểu rõ nhất. Ngoại trừ cái bộ dạng rớt giá t.h.ả.m hại khi ở mặt Tô Nhung , thì những lúc khác khuôn mặt lạnh lùng đến mức thể đóng băng c.h.ế.t luôn chứ.

Phạn Vũ ở trong góc chứng kiến cảnh , hai bàn tay nắm chặt thành quyền. Hắn mím môi, tiến lên một bước : "Tô Nhung, thật quá đáng, thể Hàn ca như ? Hàn ca cứu khỏi bầy tang thi, đáng lẽ cảm tạ mới ."

Tô Nhung phóng ánh mắt lạnh lẽo lướt qua: "Thế cũng nên cảm tạ đẩy giữa bầy tang thi, bắt tìm kiếm vật tư cho đám phế vật các hả?"

Mẹ kiếp, vốn dĩ cứ thấy cái bản mặt của Phạn Vũ là thấy phiền , giờ thì lắm, còn cứ lượn lờ chướng tai gai mắt ngay mặt . Nói thật, nếu do hệ thống ngăn cản, kẻ đầu tiên mà g.i.ế.c c.h.ế.t chắc chắn chính là Phạn Vũ.

Nghe xong câu , Phạn Vũ nháy mắt liền luống cuống. Hắn thật sự ngờ Tô Nhung gan toạc những chuyện ngay mặt Tiêu Dục Hàn. Chẳng nhát gan ?

"Tôi ." Trong mắt Phạn Vũ xẹt qua tia hoảng loạn, vội vàng lên tiếng phản bác.

Tô Nhung lạnh một tiếng: "Vậy ? Thế cũng là kẻ nào vứt cho một cái ống nhựa, bảo là vũ khí phòng , bắt thu thập vật tư cho cái đám các nữa."

**

Loading...