Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 99: Nhị ca rất lợi hại

Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:21:28
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 99: Nhị ca lợi hại

 

Vì nghênh đón Trương Thụy, Lục Lâm gọi Vân Nương làm thịt Đông Pha.

 

Thịt Đông Pha chọn thịt ba chỉ, cắt thành khối vuông, thêm rượu vàng, đường phèn, nước tương… nấu thịt Đông Pha màu đỏ óng ánh, sắc như mã não, mềm mà nát, béo mà ngấy, khiến ăn liền dừng đũa.

 

Tiểu cô Trần Xuân Nhi vô cùng lo lắng chuyện con đến đây sẽ ăn đủ no, Lục Lâm cảm thấy nhất định làm Trần Xuân Nhi yên tâm.

 

Phụ Trương Thụy là đồ tể, Trương gia giống những thôn dân bình thường cả năm thấy mấy đồ mặn, thế nhưng hương vị thịt Đông Pha vẫn khiến Trương Thụy mê mẩn.

 

Trương Thụy từng ăn qua món thịt nào ngon như , đến mức một ăn liền ba bát cơm lớn.

 

Trần Tiểu Mạch đối với biểu ca mới tới vô cùng tò mò, thấy đối phương một ăn liền ba bát cơm lớn, liền vỗ tay.

 

“Biểu ca, thật lợi hại, ăn nhiều như , Lâm ca kén ăn, thịt mỡ đều ăn.” Nó liếc Lục Lâm, chớp chớp mắt .

 

Lục Lâm bĩu môi, thầm nghĩ: Tiểu Mạch đúng là tiểu quỷ, mà còn dám chê kén ăn.

 

Nếu kén ăn, bọn họ thể ăn đồ ngon như .

 

Trương Thụy thấy Trần Tiểu Mạch vỗ tay, khỏi chút ngượng ngùng, y hổ gãi gãi đầu.

 

Nếu là khác , hơn phân nửa y sẽ nghi ngờ đối phương châm chọc , nhưng lời là Tiểu Mạch , y nó hẳn ý , chỉ là hâm mộ y ăn khỏe mà thôi.

 

Lục Lâm gắp cho Trương Thụy một miếng thịt lớn, tủm tỉm :

“Ăn là phúc, ăn nhiều một chút.”

 

Trương Thụy hổ :

“Lâm ca, từng , thì thịt còn thể làm ngon như .”

 

Lục Lâm , thầm nghĩ: Chỉ là thịt Đông Pha thôi mà. Kiếp món ngon còn nhiều hơn thế.

 

“Ngon thì ăn nhiều một chút, yên tâm, ở đây cơm quản đủ.”

 

Trước đó Trần Xuân Nhi tới đây, đặc biệt dặn dò Trương Thụy ăn khỏe, chuyện ăn cơm no, nhất định bảo đảm.

 

Trương Thụy trịnh trọng gật đầu.

 

Trước Trương Thụy theo thương đội chạy buôn, thương đội ngại y ăn nhiều, tuy thẳng, nhưng cũng ít bàn tán y là “thùng cơm”.

 

Trương Thụy thầm nghĩ: Nếu làm việc ở đây, thường xuyên ăn bữa thịt như , cho dù tiền công cũng .

 

cố gắng khắc chế, y vẫn nhịn tay , cuối cùng trộn cả nước thịt cơm ăn hết. Nếu Lục Lâm ngăn , y còn l.i.ế.m sạch cả đáy bát.

 

Một bữa cơm khiến Trương Thụy hưng phấn vô cùng, thậm chí bắt đầu khăng khăng một mực với cửa hàng Hoa Hạ.

 

Trẻ con luôn thích theo lớn chơi, Trương Thụy đến, liền Trần Tiểu Mạch quấn lấy.

 

Trương Thụy đối với tiểu biểu mệnh long đong khá thương, thỉnh thoảng còn chia cho nó chút đồ ăn vặt, hai ở chung cũng coi như tệ.

 

“Biểu ca, trong lòng ?”

Trần Tiểu Mạch dọn một cái ghế nhỏ, Trương Thụy đang đẽo gỗ hỏi.

 

Trương Thụy hổ :

“Chưa .”

 

Y gãi gãi đầu.

 

Y cảm thấy cần thành quá sớm, nhưng cha nương hình như sốt ruột.

 

Trước cũng từng tiếp xúc qua hai , nhưng đối phương cha y là đồ tể, liền sợ đến mềm chân, chạy mất.

 

Trần Tiểu Mạch đung đưa hai chân, đắc ý :

“Biểu ca, ? Nhị ca vị hôn thê .”

 

“Nhị ca của ngươi lợi hại thật đó.”

Trương Thụy thuận miệng khen một câu.

 

Chuyện của Trần Tiểu Thái, Trương Thụy từng nương nhắc tới, hình như là nhóc thường xuyên ở cùng một tiểu song nhi, còn vài lời đồn truyền .

 

Vừa Trần Tiểu Thái với tiểu song nhi quan hệ cũng tệ, liền dứt khoát định .

 

Trần Tiểu Mạch gật đầu, càng thêm đắc ý:

, nhị ca lợi hại, nhị ca đ.á.n.h bàn tính giỏi.”

 

Trương Thụy nghi hoặc hỏi:

“Nhị ca của ngươi rốt cuộc ?”

 

Y tới đây mấy ngày, ngay cả mặt Trần Tiểu Thái cũng thấy.

 

“Đi làm ăn , Lâm ca nhị ca kiếm tiền.”

Nó đáp.

 

“Kiếm ?”

Trương Thụy tò mò hỏi.

 

Trần Tiểu Mạch đương nhiên :

“Kiếm chứ! Lâm ca nhị ca thể kiếm nhiều tiền, tiền đồ thể hạn lượng, mỗi nhị ca về còn mang đồ ăn cho nữa.”

 

Trong lòng Trương Thụy dâng lên mấy phần hâm mộ.

 

Con ai mà chẳng mộng phát tài. Mấy tháng Trương Thụy theo thương đội ngoài, kết quả hàng hóa mang quan phủ giữ giữa đường, kiếm một văn tiền, còn bồi thêm một khoản. Chuyện bồi tiền thôn dân , y còn nhạo một phen.

 

Nghe Trần Tiểu Mạch , Trương Thụy đối với biểu từng gặp mặt Trần Tiểu Thái thêm mấy phần khâm phục.

 

Sau khi thời tiết dần ấm lên, thú bông trong tiệm bắt đầu ế.

 

Trời lạnh ôm một con thú bông là hưởng thụ lớn, nhưng thời tiết ấm dần, đồ lông xù liền trở thành gánh nặng.

 

Thấy đồ chơi bán chạy, Lục Lâm suy nghĩ lẽ nên bán thêm vài thứ khác.

 

Trần Tiểu Mễ gõ bàn tính, :

“Dạo tiền ít.”

 

Hắn gật đầu:

“Ta .”

 

Trần Tiểu Mễ thở dài:

“Làm ăn đúng là khó.”

 

Những thứ bán chạy, giờ giống như quá hạn.

 

Con mà, luôn thích đồ mới lạ, mới lạ qua liền thích nữa, thật khó hầu hạ.

 

“Không vội, thể dọn lương thực trong hầm bán.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-99-nhi-ca-rat-loi-hai.html.]

 

Mùa thu lương thực mùa, giá thấp, đến mùa xuân giáp hạt thì giá tăng.

 

Lục Lâm đào một cái hầm lớn gần nhà, mùa thu mua ít lương thực tích trữ, đến mùa xuân bán dần, cũng kiếm mười lượng bạc.

 

Mười lượng bạc tuy nhiều, nhưng muỗi nhỏ cũng là thịt, bạc cũng là thu nhập một năm của nông dân.

 

Lục Lâm phát hiện, quả nhiên vốn , kiếm bạc trở nên dễ dàng hơn.

 

---

 

Lục Lâm gặp vấn đề thú bông ế hàng, Trần Tiểu Thái bên Liễu Trấn cũng gặp tình huống tương tự.

 

Trần Tiểu Thái nghiêng đầu :

“Gần đây thú bông hình như dễ bán.”

 

Thẩm Trì gật đầu:

“Cái cũng cách nào, thứ gì cũng thể mãi mãi bán chạy.”

 

Giống như trồng trọt, cũng thể năm nào cũng mùa.

 

Gặp hạn hán úng lụt, thu vốn lắm .

 

Gần đây thú bông còn xuất hiện hàng giả, còn bán theo từng lô. Tuy các tiệm khác bán rẻ hơn một chút, nhưng tiệm bọn họ danh tiếng, cho kỹ thì thú bông trong tiệm họ vẫn bán chạy hơn, chỉ là dạo chung phần ảm đạm.

 

Tiệm giả Hoa Hạ từng dùng giá cao giành thuê mặt bằng, gần đây hình như cũng sắp trụ nổi.

 

Chủ tiệm chỉ lợi mắt, thú bông làm chất lượng kém, hàng định nhiều, đồ giả chẳng chiếm ưu thế, gần đây liên tục thua lỗ, sắp đóng cửa.

 

“Tuy đồ bán chậm, nhưng mỗi tháng vẫn năm sáu chục lượng thu .”

 

Lúc Trần Tiểu Thái mới tiếp nhận cửa hàng, trong tay chỉ hơn mười lượng bạc sợ đến run.

 

Bây giờ nhóc rèn bản lĩnh cầm trong tay cả trăm lượng mà vẫn bình tĩnh.

 

Thẩm Trì ôm thú bông, :

“Đến mùa hè là bán quạt?”

 

Trần Tiểu Thái lắc đầu.

 

Quạt tồn kho trong tiệm mang bán, vì là hàng cũ năm nên theo lời Lục Lâm, bán nửa giá.

 

mua vẫn nhiều, lẽ đúng như Lục Lâm , đạt trạng thái bão hòa, cần mua đều mua .

 

Tuy sinh ý kém một chút, nhưng vốn vẫn thu hồi .

 

Trần Tiểu Thái phồng má :

“Lần Lâm ca tới , làm ăn luôn lời lỗ, cho bình thường.”

 

Thẩm Trì chớp mắt:

“Lâm ca thật rộng rãi.”

 

Nhóc gật đầu:

“Có lẽ .”

 

Trong lòng nhóc nghĩ: Lục Lâm lẽ chẳng rộng rãi gì.

 

Chỉ là giai đoạn đầu kiếm đủ , nên để tâm. Chỉ riêng mấy món Trấn Điếm chi bảo, bán cũng đủ dùng lâu.

 

---

 

Trần Tiểu Mạch mặc một y phục xinh xắn, trong tiệm trông cửa.

 

Nói là trông cửa, kỳ thực chỉ là trong tiệm làm linh vật mà thôi. 

 

Lục Lâm cũng trông cậy nó thể như Trần Tiểu Thái, một gánh vác việc, nhưng vẫn hy vọng nó làm những việc trong khả năng.

 

Sinh ý trong nhà ngày càng lớn, Lục Lâm cảm thấy cứ để Trần Tiểu Mạch ngoài cuộc cũng chuyện .

 

Nó ở trong tiệm lâu ngày, ít nhiều cũng học chút ít.

 

Ví như giá cả các loại đồ, nó gần như đều báo . Dù khi khách mua nhiều, nó nhớ rõ giá, nhưng khách cần thứ gì, nó vẫn thể nhanh tìm .

 

Trần Tiểu Mạch lớn lên đáng yêu, trong tiệm nữ khách tới, thấy nó thỉnh thoảng cũng trêu đùa vài câu.

 

“Ngươi về nông thôn?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

Hắn gật đầu:

.”

 

Mấy ngày Trần Tiểu Mạch trông tiệm, gặp đứa trẻ trong thôn tên Trương Đại Hổ.

 

Trương Đại Hổ núi dã môi chín, từng mảng từng mảng, ngon, hỏi nó lên núi chơi , còn nhờ nó hỏi Lục Lâm thu mua dâu dại .

 

Lục Lâm đoán Trương Đại Hổ hỏi Tiểu Mạch chơi chỉ là giả, nhờ hỏi thu mua dã môi mới là thật.

 

Lần Lục Lâm tập hợp bọn trẻ trong thôn hái dã môi, Trương Đại Hổ hái nhiều nhất, kiếm tiền cũng nhiều nhất.

 

Trần Tiểu Mễ lý do xong, nhịn lắc đầu.

 

Tiểu Mạch đúng là định lực, tiểu quỷ dụ dỗ liền về thôn.

 

“Trẻ con luôn ham chơi, cũng lâu về thôn.”

Lục Lâm .

 

“Hay là ngươi cùng Tiểu Mạch một chuyến.”

 

“Hảo.”

 

Lục Lâm tính toán, dạo sinh ý trong tiệm đình trệ, lẽ thể làm chút mứt trái cây bán thử, quầy bán quà vặt, vấn đề bảo quản cũng thể giải quyết.

 

Trần Tiểu Mễ thở dài:

“Đáng tiếc căn nhà bán .”

 

Lục Lâm chút ngượng ngùng.

 

“Thẩm a bà đưa chìa khóa nhà cho , thể dùng trực tiếp nhà Thẩm a bà.”

 

Hắn nghĩ về thôn thu đồ, hẳn là sẽ nhiều sẵn lòng giúp.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Hảo.”

 

 

---

 

 

Loading...