Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 96:
Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:17:31
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 96:
Trần gia
Lão thái thái cái bình tiền trống rỗng, than thở :
“Ta khổ thế a!”
Trước đó vội vàng giúp Trần Cảnh giải quyết rắc rối, lão thái thái còn kịp đau lòng. Đến khi việc xong xuôi, bà liền bắt đầu buồn bã.
Năm mươi lượng bạc con nhỏ, lão thái thái đem bộ tiền để dành đáy rương đều lấy . Bây giờ bình tiền trống trơn, chỉ cảm thấy trời đất tối sầm.
Vốn dĩ lão thái thái yêu thích Trần Cảnh nhất, nay sinh oán trách.
Bà cảm thấy Trần Cảnh đắn, mà vay tiền của đám cùng hung cực ác. Lại cảm thấy Trần Cảnh quá đáng, vay tiền thì sớm, nhất định đợi đến khi tiền lãi lăn lên gấp đôi mới chịu mở miệng. Nếu Trần Cảnh sớm hơn, trong nhà cũng đến mức bán đất.
Lão gia t.ử rít thuốc, cả trông như già thêm mấy tuổi.
Lão thái thái lão gia tử, :
“Lão gia tử, ngươi cuộc sống sống đây a!”
Lão gia t.ử thở dài.
“Cuộc sống nên trôi qua thế nào thì cứ trôi qua như thế. Trước mắt đều đang bận gieo trồng vụ xuân, để A Cảnh cũng thu dọn một chút, xuống đất làm việc .”
Trong nhà gặp đại biến cố, Trần lão gia t.ử cũng mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác.
Lão thái thái hoảng hốt kêu lên:
“A Cảnh xuống đất? A Cảnh là làm quan lớn a!”
Công khóa của Trần Cảnh chẳng , nhưng bản lĩnh dỗ thì nhất lưu. Trần Cảnh ít thì thầm với lão thái thái về kim bảng đề danh, làm rạng rỡ cửa nhà.
Lão thái thái nhiều, đôi khi cũng tin là thật.
Lão gia t.ử sầm mặt, :
“Đủ ! Thi cử bao nhiêu năm, cũng chẳng thi cái danh phận gì. Cứ tiếp tục thế , làm cả nhà thua sạch tiền ? Nhà bây giờ chỉ còn mười mấy mẫu đất, còn bao nhiêu miệng ăn như , nuôi nổi .”
Lão thái thái nghĩ đến chuyện Trần Cảnh gây , thở dài :
“Thôi , Trần Tiểu Mễ nhất định còn tiền. Sớm thế, lúc nên đòi nhiều hơn chút.”
Ba mươi lượng bạc, lão thái thái vốn tưởng là cao. thấy Trần Tiểu Mễ đáp ứng dứt khoát như , bắt đầu hối hận.
Lão gia t.ử thở dài, :
“Đoạn thư ký , ngươi bớt làm càn .”
Trong lòng lão gia t.ử cũng chút tiếc nuối.
Tuy trong thôn nhiều Trần Tiểu Mễ tiền đồ, ở trấn kiếm bạc lớn.
trong lòng lão gia t.ử kỳ thực quá tin. Trần Tiểu Mễ là song nhi, lão gia t.ử luôn cảm thấy song nhi khó làm nên đại sự.
Cho dù đại lão bản trấn trả tiền công cao, Trần Tiểu Mễ cũng chẳng làm bao lâu.
Không ngờ Trần Tiểu Mễ thật sự bản lĩnh, ba mươi lượng bạc lấy là lấy ngay.
Đừng lão thái thái hối hận, trong lòng lão gia t.ử cũng chẳng dễ chịu, nhưng đoạn ký, hối hận cũng kịp nữa.
---
Trần Định ở trong phòng, tâm tình chút .
Trần Tiểu Mễ sợ phiền phức, liền đem chuyện bán nhà giao cho tộc trưởng Trần Định xử lý.
Trần Định vội vàng bán căn nhà với giá mười bảy lượng bạc, giá thấp, thế nhưng Trần lão thái thái cho rằng ông ăn tiền chênh lệch, cho nên mới bán nhà rẻ như .
Thôn dân thì cảm thấy Trần Định nhận tiền của Trần gia, vì thế mới gây khó dễ cho một tiểu song nhi.
Trong âm thầm, nghị luận rằng Trần Tiểu Mễ vất vả lắm mới khiến cuộc sống khá lên, Trần Định ép y – một tiểu song nhi – bán nhà. Rõ ràng tai họa là do Trần Cảnh gây , mà Trần Cảnh dường như chịu ảnh hưởng gì, cách xử sự của Trần Định thật sự quá thiên vị.
Vì chuyện của Trần gia, Trần Định rơi tình thế trong ngoài đều .
“Cha, Trần gia cái nhà đó chướng khí mù mịt, cha vốn nên quản, giờ thì , vô cớ chuốc một rắc rối. Lão thái thái căn nhà ít nhất cũng bán hai mươi lượng, mà chỉ bán mười bảy lượng, còn ba lượng bạc, bà cha nuốt mất.” Trần Dương .
Trần Định thở dài, :
“Ta chẳng là tính nết một nhà bọn họ .”
“Cha, Trần Cảnh là vì mua đề thi khoa cử mùa xuân nên mới thiếu bạc, chuyện nếu để quan phủ , e rằng sẽ phiền phức.” Trần Dương rầu rĩ .
Thời đại coi trọng liên lụy tội danh, nếu Trần Cảnh gian lận bắt, nghiêm trọng thì của Trần thị nhất tộc cũng thể tiếp tục tham gia khoa cử.
Trần Định nhíu mày, :
“Con chắc chứ?”
Trần Dương lắc đầu, :
“Không chắc, nhưng trong thôn đều truyền như .”
Vốn dĩ trong thôn còn giúp Trần thị nhất tộc giấu chuyện , nhưng tộc hội mở, liền giấu nữa.
“Lão thái thái che che giấu giấu, hơn phân nửa là thật.”
Sắc mặt Trần Định tối sầm , :
“Trần Cảnh thật sự quá chừng mực.”
Ban đầu Trần Định còn tưởng Trần Cảnh ham đ.á.n.h bạc, trong thôn sòng bạc trong trấn giăng bẫy cũng , ngờ là chuyện như thế .
---
Trần gia
Trần Cảnh thấy Trần Thủ Tín, :
“Cha, gia gia con xuống ruộng. Sao thể chứ, con là sách mà.”
Trần Thủ Tín thở dài, :
“Trong nhà còn bạc để cung ngươi sách nữa, ngươi cứ theo xuống ruộng .”
Trần Cảnh kích động :
“Cha, con thể sách .”
Thật Trần Cảnh căn bản thích sách, mỗi thấy chữ nghĩa lộn xộn là thấy hoa mắt chóng mặt. Thế nhưng sách nhiều chỗ , y thể thường xuyên mượn danh thầy ở học đường để xin tiền gia gia, nãi nãi.
Hơn nữa, chỉ cần y sách, gia gia và nãi nãi cũng sẽ bắt y làm việc, cuộc sống thoải mái hơn nhiều so với thôn dân cày ruộng.
Trần Thủ Tín Trần Cảnh, chút chán nản :
“Trong nhà thật sự còn tiền để nuôi ngươi sách.”
Trần Thủ Tín tuy đau lòng nhi tử, nhưng Trần Cảnh gây chuyện lớn như , khiến lòng ông cũng nguội lạnh ít.
Trần Cảnh kích động :
“Trần Tiểu Mễ chẳng tiền ? Đi tìm y xin !”
“Lần vì chuyện của ngươi, cùng Trần Tiểu Mễ ký đoạn thư , chúng với y còn quan hệ.” Trần Thủ Tín .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-96.html.]
Trần Cảnh lẩm bẩm:
“Sao thể như , con tìm gia gia, nãi nãi.”
Trần Thủ Tín vui :
“Được , gia gia với nãi nãi đang phiền lắm. Lần vì chuyện của ngươi, trong nhà còn đắc tội cả tộc trưởng. Con trai tộc trưởng còn chạy tới , chuyện Trần gia đừng tìm cha nữa, cha rảnh.”
Trần Cảnh buồn bực :
“Đang yên đang lành, đắc tội tộc trưởng chứ.”
Trần Thủ Tín lắc đầu, thêm, chỉ :
“Mau dậy !”
---
Trần Tiểu Mễ vốn đoạn với Trần gia từ lâu, vì chuyện của Trần Cảnh gọi về, còn ép bán nhà, ít đều Trần Định làm tộc trưởng phúc hậu.
Cha Trần Tiểu Mễ đều mất, y – một tiểu song nhi – nuôi hai là dễ dàng, mà còn ép bán nhà.
---
Trần Định vốn cho rằng Trần Tiểu Mễ sống cũng khá , Trần gia gặp chuyện, Trần Tiểu Mễ giúp đỡ là chuyện nên làm. Thế nhưng sự việc náo loạn tới mức , Trần Định trở thành kẻ trong ngoài đều .
Căn nhà của Trần Tiểu Mễ là do Trần Định xử lý, nếu từ từ thương lượng, bán hai mươi lượng bạc hẳn thành vấn đề.
bọn đòi nợ chờ , Trần Định tay khá gấp. Thôn dân cũng đoán Trần gia đang vội bán nhà, vì thế giá ép xuống thấp, chỉ mười bảy lượng, còn là nể mặt Trần Định, nếu giá còn thấp hơn nữa.
Thế nhưng Trần lão thái thái nghĩ như . Bà cho rằng tộc trưởng thấy nhà bọn họ gặp nạn nên bỏ đá xuống giếng, nuốt tiền chênh lệch, bán nhà rẻ mạt.
Trần lão thái thái sớm nhắm tới căn nhà đó, coi như của , miệng giữ cửa.
Có kẻ sợ thiên hạ loạn liền đem lời của lão thái thái truyền ngoài.
Trần Định cách đó, tức giận đến phát bệnh, đó tuyên bố, nếu Trần gia còn xảy chuyện gì nữa, ông tuyệt đối quản.
Trần lão gia t.ử đắc tội tộc trưởng, đặc biệt tới cửa xin , nhưng Trần Định chịu gặp, lão gia t.ử chỉ đành xám xịt rời .
---
Giờ ngọ, Trần lão gia t.ử bên bàn chờ ăn cơm.
Đợi Trần Thủ Tín bọn họ xuống, liền thấy một trận loảng xoảng.
Lão gia t.ử nhíu mày :
“Lại là chuyện gì nữa đây?”
Mọi chạy tới phòng Trần Cảnh, mới phát hiện là Trần Cảnh đang đ.á.n.h với Trần Hà.
Trần Cừ cũng đ.á.n.h theo, Trần Hà và Trần Cừ tuổi nhỏ hơn Trần Cảnh, nhưng hai đ.á.n.h một, chịu thiệt là Trần Cảnh.
Lão gia t.ử tức giận :
“Ba đứa các ngươi đang làm cái gì ?”
Trần Cảnh kích động :
“Gia gia, ngài xem A Hà, điên , đ.á.n.h c.h.ế.t con.”
Trần Hà đỏ mắt :
“Ngươi đáng c.h.ế.t từ lâu ! Ngươi c.h.ế.t thì trong nhà cũng cần bồi tiền nữa! Ngươi cái vương bát đản, tiêu hết bao nhiêu tiền của trong nhà còn đủ, còn ngoài vay tiền, ngay cả tiền cưới vợ của cũng ngươi làm mất, liều mạng với ngươi!”
“Gia gia, ngài xem kìa, chỉ vì một con nha đầu mà dám hại con.”
Lão gia t.ử thở dài :
“Thôi , chuyện như .”
Lão gia t.ử cũng vô cùng thất vọng với Trần Cảnh, tuy vẫn y trả tiền, nhưng trong lòng luôn cảm giác cách ứng.
Lão thái thái Trần Hà và Trần Cừ, trong lòng cũng khó chịu. Nhà họ vốn điều kiện tệ, tới cầu hôn nhiều, nhưng chuyện , trong thời gian ngắn e rằng còn ai tới hỏi cưới nữa.
Trần Hà mười bảy tuổi, chẳng bao lâu nữa nộp thuế, lão thái thái cũng bắt đầu lo lắng.
---
Trần Cảnh giường, che khóe miệng đ.á.n.h rách, trong lòng buồn bực thôi.
Hắn sắc mặt của gia gia, nãi nãi, trong lòng tràn đầy hụt hẫng.
Hắn vốn còn chờ gia gia, nãi nãi bênh vực, nhưng khi bọn họ phòng, một lời, ngược còn ý trách móc .
Vì đ.á.n.h với Trần Hà và Trần Cừ, chiếm lợi lộc gì, Trần Cảnh tức giận ăn cơm.
Kết quả ăn, Trần lão gia t.ử cũng mặc kệ.
Trần Cảnh giường một hồi lâu, ai tới dỗ dành, bụng đói cồn cào, liền xuống bếp xem thử, kết quả trong bếp ăn sạch.
Trần Cảnh lập tức cảm nhận rõ sự khác biệt.
Trước , cho dù về muộn, trong nhà cũng sẽ để phần cơm cho , lão thái thái còn đặc biệt để cho một quả trứng gà.
Bây giờ thì chẳng còn gì cả.
Trần Cảnh cảm thấy cả nhà đều đổi. Trần Hà, Trần Cừ đối với khách khí, giờ cũng dám động tay.
Ngay cả ánh mắt của lão gia t.ử – luôn thiên vị – cũng tràn đầy thất vọng.
---
Thiên hạ bức tường nào lọt gió, chuyện Trần gia đ.á.n.h nhanh chóng truyền khắp thôn.
“Chuyện Trần gia chẳng giải quyết , đ.á.n.h ?”
“Nghe hôn sự của Trần Hà hỏng , lão thái thái đem tiền sính lễ của Trần Hà lấy trả nợ cho Trần Cảnh.”
“Cũng đúng, Trần gia trong thôn coi như dư dả, nhưng Trần Cảnh gây chuyện lớn như , nguyên khí tổn thương nặng.”
“Nghe Trần Cảnh vay năm mươi lượng, tiền lãi lên tới năm mươi lăm lượng, bọn cho vay nặng lãi đúng là lòng quá đen.”
“Cho nên thứ thể dính , Trần Cảnh cũng từng sách, mà chừng mực.”
“Trần Hà với Trần Cừ cưới xin thật là vấn đề lớn.”
“Trần gia bán liền năm mẫu đất, ngày tháng e là khó khăn.”
“Nếu Trần Tiểu Mễ gánh một nửa, Trần gia còn phiền phức lớn.”
“Trần lão gia t.ử cũng thật là, Trần Tiểu Mễ phân gia ngoài bao nhiêu năm , giờ xảy chuyện còn bắt một tiểu song nhi mặt.”
“Hồi đó Trần Tiểu Mễ rời Trần gia còn ngủ trong sơn động.”
“Tộc trưởng Trần thị đúng là hồ đồ .”
“Chắc chắn là nhận lễ, nếu tích cực như .”
“Trần Tiểu Mễ bán cả nhà , là định về quê nữa ?”
Mấy thôn dân nhắc tới Trần Tiểu Mễ, nhất thời thở dài thôi.
---