Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 94: Thư đoạn thân

Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:16:21
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 94: Thư đoạn

 

Trần Tiểu Mễ mở miệng hỏi:

“Tộc trưởng, đường ca vì thiếu tới một trăm lượng, hiểu lầm gì ?”

 

Tộc trưởng Trần Định đối với chuyện vì Trần Cảnh thiếu tới một trăm lượng bạc cũng nắm rõ.

 

Lão thái thái Trần Cảnh lừa, nhưng lời mập mờ, cũng rõ rốt cuộc là lừa như thế nào. Trong thôn nhiều lời đồn, Trần Cảnh dính cờ bạc.

 

Chỉ thể xác định một chuyện, đó là Trần Cảnh đúng là thiếu tiền, hơn nữa nếu quá hạn trả, thể sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t.

 

Trong thôn ít Trần Cảnh thiếu tiền là vì mua đề thi giả, nhưng đều ngầm hiểu ý , giấu nhẹm chuyện với Trần thị nhất tộc, cho nên Trần Định vẫn rõ chân tướng.

 

Trần lão thái thái tức giận :

“Ngươi hỏi nhiều làm gì, bạc ngươi cũng , cũng . Ngươi mà , ngày mai liền treo cổ ở cửa tiệm của ngươi!”

 

Trần Tiểu Mễ liếc lão thái thái một cái, bình thản :

“Năm đó cha núi, ngài cũng như . Chớp mắt một cái, cha c.h.ế.t nhiều năm . Nãi nãi, nếu ngài đại đường ca chọc tức tới mức treo cổ, cũng tiện cản.”

 

Trần thị nhất tộc mở từ đường họp tộc, trong thôn ít chạy tới xem náo nhiệt.

 

Trần Tiểu Mễ xong, ngoài tộc nào đó bật một tiếng, Trần lão thái thái lập tức tức đến run cả .

 

“Ngươi là đồ hỗn đản!”

“Ngươi bậy bạ!”

 

Trần lão gia t.ử vội vàng giảng hòa.

 

“Tiểu Mễ, ngươi giúp một tay . Gia gia ngươi bản lĩnh, ngươi mà giúp, trong nhà thật sự sắp gì ăn .”

 

Trần Tiểu Mễ lạnh giọng :

“Tự tạo nghiệp thì tự gánh. Họa là Trần Cảnh gây , đương nhiên để chính chịu trách nhiệm, tìm ích gì?”

 

Trần lão đại Trần Thủ Tín lên tiếng:

“Trần Cảnh đường ca của ngươi bản lĩnh như ngươi? Nó khả năng kiếm tiền. Tiểu Mễ, ngươi bây giờ tiền đồ, mỗi tháng kiếm mấy lượng bạc cơ mà?”

 

Trần Tiểu Mễ liếc Trần Thủ Tín, :

“Đại bá, làm giỏi hơn Trần Cảnh đường ca ? Ngài chẳng vẫn thường đường ca là làm đại sự ? Ta so .”

 

Trần Thủ Tín lập tức quỳ xuống mặt Trần Tiểu Mễ, nghẹn giọng :

“Tiểu Mễ, là đại bá , nhưng ngươi mà giúp, trong nhà thật sự sống nổi.”

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi:

“Đại bá chẳng săn thú kiếm tiền nhanh lắm ? Vào núi đ.á.n.h thêm mấy con gấu, bạc chẳng ngay?”

 

Lão thái thái kích động quát lên:

“A Cảnh thợ săn, thể núi? Ngươi là đồ hỗn trướng, là đường ca của ngươi c.h.ế.t ?”

 

Trần Tiểu Mễ lạnh lùng đáp:

“Ai mà chẳng đầu tiên. Cha năm đó cũng thợ săn, chẳng vẫn ép núi ?”

 

Mấy thôn dân nhịn mà xì xào bàn tán.

 

Năm đó, Trần lão thái thái trong nhà cãi xong, cứng rắn ép nhi t.ử núi. Khi trong nhà khó khăn, chẳng ai chịu núi cả.

 

Trần lão thái thái oán hận Trần Tiểu Mễ, tức giận vì y khơi chuyện cũ.

 

“Tiểu Mễ, chuyện cũ thì thôi , ngươi bây giờ ngày càng khá lên …” Trần Định lên tiếng.

 

Trần Tiểu Mễ liếc tộc trưởng, :

“Tộc trưởng, thật sự tiền. Nói cho cùng chẳng là Trần Cảnh gây họa ? Sao thấy đường ca ?”

 

Trong lòng y đầy khinh thường.

 

Trần Cảnh gây tai họa trốn phía làm rùa rụt đầu, để khác liều mạng gánh , đây là đạo lý gì?

 

“Đường ca của ngươi đ.á.n.h đến ngoài , Tiểu Mễ, ngươi thương xót nó một chút .” Trần Thủ Tín thở dài.

 

Lục Lâm Trần Thủ Tín, trong lòng hiểu rõ tàn nhẫn độc ác. Năm đó, chủ ý bán Tiểu Thái chính là do đề , chỉ là hiện tại trông vẻ co giãn .

 

Lục Lâm Trần Định, giả vờ mê hoặc hỏi:

“Tộc trưởng, Trần gia mở tộc hội rốt cuộc là vì chuyện gì?”

 

Trần Định cau mày, sắc mặt chút khó coi.

 

Tộc hội vốn là để bàn chuyện lớn trong tộc, nhưng bàn việc riêng của Trần Cảnh.

 

Ban đầu Trần Định cũng định mở tộc hội vì chuyện , nhưng Trần gia tới cầu xin, thể diện của ông cũng giữ nổi.

 

“Chẳng là Trần Cảnh gặp khó khăn , tụ nghĩ cách giúp đỡ.”

 

Trần Tiểu Mễ thản nhiên :

“Tộc trưởng đúng là phúc hậu, thâm minh đại nghĩa. Vậy ngài định bỏ bao nhiêu bạc để giúp Trần Cảnh vượt qua cửa ải khó khăn ?”

 

Mặt Trần Định trầm xuống, mấy vị tộc lão đó sắc mặt cũng dễ .

 

Ông chỉ hứa giúp khuyên Trần Tiểu Mễ tiền, chứ định tự nhảy vũng nước đục .

 

Trần Thủ Tín vẫn quỳ đất, Trần Tiểu Mễ thèm để ý, quỳ cũng xong, dậy cũng .

 

“Tiểu Mễ, dù ngươi tách , nhưng rốt cuộc vẫn là Trần gia, Trần gia bây giờ thật sự sống nổi nữa.” Một vị tộc lão lên tiếng giảng hòa.

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi:

“Đại đường ca chẳng con trai ? Thật sự sống nổi thì đem bán thằng bé, cũng đổi mấy lượng bạc.”

 

“Tiểu t.ử thúi, ngươi bậy cái gì!” Trần lão thái thái quát.

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi.

 

Năm đó cha y c.h.ế.t, đại bá liền định bán Tiểu Thái cùng Trần Tiểu Mạch. Khi sống nổi ? Đã sống nổi, bán tiểu quỷ còn cơm ăn, giữ trong nhà chỉ c.h.ế.t đói. Đại bá năm đó còn bán Tiểu Thái là vì cho nhóc.

 

Không ít thôn dân đều chuyện năm xưa của Trần Thủ Tín, Trần Tiểu Mễ nhắc , trong lòng khỏi sinh cảm giác phong thủy luân chuyển.

 

Trần Thủ Tín cúi đầu, Trần Tiểu Mễ chọc tức đến sắp c.h.ế.t, dám trở mặt.

 

“Tiểu Mễ, chuyện qua , ngươi bây giờ ngày tháng khá lên, đừng cố chấp nữa. Trần Cảnh dù cũng là đường ca của ngươi.” Trần Định .

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi.

 

Trần Cảnh từng coi y là .

 

“Ta tiền, nhưng căn nhà ở quê. Lúc mua mất mười lượng bạc, sửa sang thêm tốn hơn mười lượng, hẳn cũng đáng hai mươi lượng. Trong thôn ai thì bán rẻ .”

 

“Không , nhà thể bán!” Trần lão thái thái đột ngột hét lên.

 

Căn nhà của Trần Tiểu Mễ, lão thái thái lén xem mấy .

 

Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm vẫn ở trấn, về quê, lão thái thái sớm coi căn nhà đó là của , chỉ chờ cơ hội thích hợp để cạy khóa dọn .

 

Trần Định liếc lão thái thái một cái, :

“Tiểu Mễ, bán nhà ngươi sẽ còn chỗ ở, vẫn nên suy nghĩ kỹ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-94-thu-doan-than.html.]

 

Nhà còn, một khi Trần Tiểu Mễ mất việc, ngay cả chỗ ở cũng .

 

Ban đầu tộc trưởng nghĩ Trần Tiểu Mễ tiền, thấy Trần gia khó khăn nên y giúp một chút. Thôn dân vốn thương kẻ yếu.

 

Trong thôn đồn rằng Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm mỗi năm kiếm mấy chục lượng bạc, còn kiếm thêm ít, Trần gia thì đột nhiên thiếu một trăm lượng, ai cũng cho rằng Trần Tiểu Mễ nên giúp đỡ.

 

Trần Tiểu Mễ bán nhà, tộc trưởng cảm thấy nên ép một tiểu song nhi quá mức.

 

Trần Tiểu Mễ còn nuôi một ngây ngốc, thêm một tiểu nhi t.ử mới sinh.

 

Trần Tiểu Mễ liếc tộc trưởng, trong lòng sinh vài phần cảm xúc phức tạp.

 

Y rõ, lão thái thái cho bán nhà vì thương y, mà đúng như Lục Lâm đoán, sớm nhắm tới căn nhà . Còn tộc trưởng cho bán, là thật sự nghĩ cho y.

 

Trong lòng Trần Tiểu Mễ bỗng cảm thấy tộc trưởng vẫn còn một chút lương tri.

 

Dĩ nhiên, cũng chỉ là một chút mà thôi.

 

Người vây xem bàn tán ầm ĩ.

 

“Muốn bán nhà !”

“Trần Tiểu Mễ thật sự tiền ?”

“Nuôi mấy đứa nhỏ, tiêu tốn lớn lắm.”

 

Lão thái thái tộc trưởng cho bán nhà, kích động thôi.

 

dứt lời phản đối, lão thái thái hối hận.

 

sớm coi căn nhà đó là của , Trần Tiểu Mễ bán nhà chẳng khác nào bán thịt trong nồi của bà , nên mới phản đối theo bản năng. nghĩ , nhà chắc tới tay , đổi thành bạc mới chắc chắn túi.

 

“Bán nhà thì bán nhà!” Lão thái thái hét lên.

 

Mấy thôn dân đổi giọng, bàn tán xôn xao.

 

Không ít đoán ý đồ của lão thái thái, ánh mắt thêm mấy phần châm chọc.

 

Trần Định tức giận :

“Lúc thì bán, lúc bán, ngươi rốt cuộc làm gì?”

 

Lão thái thái mắng, rụt cổ .

 

Trần gia vất vả lắm mới mời tộc trưởng mặt, lão thái thái đối với tộc trưởng vẫn chút sợ.

 

“Nhà của Tiểu Mễ cũng ít ở, là bán .” Trần lão gia t.ử .

 

Vừa xong, Trần lão gia t.ử liền nhận ánh mắt của ít khác.

 

ông cũng còn cách nào khác.

 

Trần Cảnh thiếu vài lượng, mà là một trăm lượng. Nếu bộ bạc đều từ trong nhà , thật sự sẽ táng gia bại sản.

 

Căn nhà của Trần Tiểu Mễ khi sửa sang khá, hẳn cũng bán chút bạc.

 

“Dù nhà đáng hai mươi lượng, vẫn còn tám mươi lượng nữa cơ mà.” Lão thái thái .

 

Trần Định tức giận đáp:

“Tai họa do Trần Cảnh gây , thể để Tiểu Mễ gánh hết.”

 

Trước đó Trần gia lóc t.h.ả.m thiết, Trần Định bất đắc dĩ mới đồng ý giúp khuyên Trần Tiểu Mễ.

 

Trong lòng ông cảm thấy Trần Tiểu Mễ chút ly kinh phản đạo, ảnh hưởng danh tiếng Trần thị nhất tộc. thấy lão thái thái dồn hết trách nhiệm lên một tiểu song nhi đơn độc, cảm thấy bà quá khó coi.

 

Cả Trần gia nhiều như , dồn hết lên một thì thể thống gì.

 

Bao nhiêu ngoài tộc còn đang chằm chằm, nếu ông cũng làm , thôn dân ông ?

 

Trần Tiểu Mễ Trần Định, :

“Ngoài căn nhà , nhiều nhất chỉ thể đưa thêm mười lượng. một điều kiện.”

 

Trần Định hỏi:

“Điều kiện gì?”

 

“Ta thư đoạn . Từ nay về và Trần gia là dưng. Trần gia chuyện gì tuyệt đối quản. Trần gia cả nhà c.h.ế.t sạch cũng quản. Sau sống cũng liên quan gì tới Trần gia. Phiền tộc trưởng làm chứng.”

 

Lão thái thái kích động :

“Tộc trưởng, nguyền rủa cha nương đó! Ngươi xem ngươi sinh thứ con gì !”

 

“Cha ngươi ép c.h.ế.t, ngươi còn mặt mũi cáo trạng? Không sợ nửa đêm ông về tìm ngươi ?” Trần Tiểu Mễ khinh miệt đáp.

 

Sắc mặt Trần Định trầm xuống, cảm thấy lời quá khó , nhưng nghĩ đến tính cách của Trần Tiểu Mễ, thấy cũng bình thường.

 

“Tiểu Mễ, cần thiết như ?” Trần Định hỏi.

 

“Không thư đoạn , một lượng bạc cũng . Tộc trưởng nếu thấy Trần Cảnh đ.á.n.h c.h.ế.t đáng thương, ngài cứ tự bỏ bạc .” Trần Tiểu Mễ nghiêm giọng .

 

Trong lòng y thầm nghĩ: y sớm phân gia với Trần gia, trong thôn đều . Chuyện đoạn năm đó cũng bí mật.

 

Trần Cảnh xảy chuyện vẫn tìm tới y.

 

?

 

Chẳng qua là giấy trắng mực đen mà thôi.

 

Trần Định tức giận trong lòng, dựa cái gì ông bỏ bạc cho Trần Cảnh?

 

Giúp đòi tiền thì , nhưng lửa cháy tới thì .

 

“Đoạn thì đoạn , mười lượng đủ, ít nhất ba mươi lượng.” Lão thái thái nhảy dựng lên .

 

Ba mươi lượng cộng với nhà, xấp xỉ năm mươi lượng, năm mươi lượng , năm mươi lượng còn sẽ dễ xoay xở hơn.

 

“Ba mươi lượng!” Người xem lập tức bàn tán ầm ĩ.

 

Trần Tiểu Mễ chằm chằm lão thái thái một lúc lâu, :

“Được.”

 

Lão thái thái thấy y đồng ý quá nhanh, mơ hồ cảm thấy chịu thiệt, còn định thêm, lão gia t.ử trừng mắt, đành ngậm miệng.

 

Không ít cảm thấy Trần Tiểu Mễ bỏ quá nhiều.

 

Cũng cho rằng Trần gia thật sự quá đáng, rõ ràng là Trần Cảnh gây họa, bắt Trần Tiểu Mễ gánh.

 

Một tiểu song nhi nuôi gia vốn dễ, giờ còn bán nhà.

 

Mấy ánh mắt xung quanh bàn tán ngớt, Trần lão thái thái để ý.

 

Điều bà quan tâm nhất lúc là giải quyết cho xong một trăm lượng bạc .

 

Trần Tiểu Mễ năm mươi lượng, năm mươi lượng còn vẫn còn thể nghĩ cách.

 

---

 

 

Loading...