Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 9: Cháo củ mài

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:32:21
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 9: Cháo củ mài

 

Lục Lâm nhanh rửa sạch ba củ mài, gọt vỏ, băm nhỏ, đặt sang một bên để dự phòng, đổ gạo lứt nồi nấu .

 

Lục Lâm do dự một chút, mở quầy bán quà vặt lấy một túi gạo tẻ, thêm một bát gạo tẻ đổ .

 

Trong nhà là gạo lứt, trong gạo còn lẫn ít sỏi nhỏ, Lục Lâm thật sự chút ăn quen.

 

Gạo nấu năm phần chín, Lục Lâm đổ củ mài nấu cùng ……

 

Kiếp , nhiều đều cho rằng gạo tẻ bán ngoài thị trường dùng quá nhiều phân hóa học và t.h.u.ố.c trừ sâu, độc tính quá lớn. Lục Lâm chút bất đắc dĩ nghĩ, so với c.h.ế.t đói thì còn bằng c.h.ế.t vì trúng độc, hơn nữa cũng ăn thường xuyên, hẳn là cũng .

 

Sống ở nơi , mỗi ngày lượng vận động đều lớn, nếu ăn no thì thật sự sức làm việc.

 

Chuyện quầy bán quà vặt, Lục Lâm định giấu quá lâu, tính để ba nhà họ Trần dần dần trong vô thức tiếp nhận sự tồn tại của quầy bán quà vặt.

 

Lục Lâm lọ muối một chút, từ trong quầy bán quà vặt lấy một túi muối, đổ một ít lọ muối. Muối hiện đại rẻ, một tệ một túi, nhưng muối ở nơi cực kỳ quý giá, buôn bán muối lậu là trọng tội.

 

Khi Trần Tiểu Mễ từ nhà lão thợ săn trở về, cháo nấu xong.

 

Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mạch cùng hòa thuận ăn cháo, Trần Tiểu Thái thì xị mặt bên cạnh , cả vành tai đỏ bừng.

 

Cháo củ mài nấu mềm nhừ, khiến thèm ăn, nhưng Trần Tiểu Thái đó ăn Thổ Côn, cho nên tuy rằng chút thèm, nhưng vẫn cứng cổ nhúc nhích.

 

Trần Tiểu Thái lén liếc Lục Lâm một cái, nghĩ thầm: Nếu Lục Lâm mời nhóc ăn, nhóc sẽ nể mặt ăn một chút, nhưng tên khốn cố ý , chẳng hề gọi nhóc.

 

Khóe mắt Lục Lâm liếc thấy tròng mắt Trần Tiểu Thái xoay tròn, trong lòng nổi lên vài phần ác thú vị, cố ý để ý tới đứa nhỏ .

 

Lục Lâm Trần Tiểu Mạch, thiện hỏi:

“Ngon ?”

 

Trần Tiểu Mạch gật đầu, vẻ mặt hạnh phúc :

“Ngon.”

 

Trần Tiểu Thái dáng vẻ của Trần Tiểu Mạch, trong lòng mắng thằng em trai ngốc của một trận, tam đúng là ngu c.h.ế.t , ai cho ăn là , lập tức tên nhát gan thu mua.

 

Trần Tiểu Mễ giao gà xong, từ ngoài nhà .

 

“Muốn ăn cháo ? Trong nồi còn.” Thấy Trần Tiểu Mễ về, Lục Lâm nhiệt tình gọi.

 

Trần Tiểu Mễ bát cháo Trần Tiểu Mạch mới ăn một nửa, cũng thấy đói bụng, múc non nửa bát, bên bếp húp sùm sụp ăn hết.

 

Trong mắt Trần Tiểu Mễ lóe lên vài phần ánh sáng, trong lòng dâng lên mấy phần kinh hỉ.

 

Trần Tiểu Mễ ngờ Thổ Côn cho cháo thể ngon đến , đó Lục Lâm Thổ Côn ăn ngon, y căn bản tin.

 

Uống xong một bát, Trần Tiểu Mễ múc thêm một bát nữa uống tiếp, cuối cùng mới cảm giác lưng lửng bụng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-9-chao-cu-mai.html.]

Cháo sền sệt ấm áp bụng, mang theo một loại hương vị hạnh phúc khó thành lời.

 

Trần Tiểu Thái một bên , thôi.

 

Trần Tiểu Mễ liếc Trần Tiểu Thái một cái, :

“Tiểu Thái, cái ngon lắm đó! Không ngờ nhát gan tay nghề cũng tệ.”

 

Trần Tiểu Thái: “……”

Ngon thật ? Nhóc còn uống mà.

 

“Thật sự ngon như ?” Trần Tiểu Thái lẩm bẩm một câu.

 

Trần Tiểu Mễ chút nghi hoặc hỏi:

“Ngươi còn ăn ?”

 

Mặt Trần Tiểu Thái đỏ bừng, cũng giải thích gì, múc một bát cháo ăn.

 

Trần Tiểu Thái đầy kinh ngạc :

“Ngon thật, ngờ Thổ Côn thể nấu như . Lục Lâm – tên nhát gan – làm ? Trong núi Thổ Côn cũng chẳng ai đào!”

 

Trong đầu Trần Tiểu Thái bắt đầu suy nghĩ: Người nhà họ Lục Thổ Côn thể ăn như ? Nếu thì ?

 

Trần Tiểu Thái nghĩ thầm: Nếu là , cũng sẽ ngoài bừa, dù lương thực mùa đông khan hiếm, nhiều thì sợ rằng cũng đào .

 

Trần Tiểu Thái âm thầm quyết định, sẽ đào thêm nhiều Thổ Côn mang về. Lương thực mua bằng tiền, còn Thổ Côn thì đào là , tiết kiệm chút nào chút đó, Trần Tiểu Thái hiểu đạo lý cần kiệm giữ nhà.

 

“Ca ca, gạo trong cháo hình như đúng lắm!” Trần Tiểu Thái ăn hai ngụm .

 

Trần Tiểu Mễ lâu ăn cháo ngon như , ăn nhanh, bản y khá xuề xòa, lúc đầu nếm . Đến khi nhận , Trần Tiểu Mễ chút nghi hoặc.

 

“Hình như gạo trắng trộn , gạo trắng ở ? Chẳng lẽ gạo thô nấu chung với Thổ Côn còn thể biến thành gạo trắng?”

 

Trần Tiểu Thái trợn trắng mắt, nghĩ thầm: Sao thể chứ?

 

“Có lẽ là tay nghề độc đáo của thôi. Nghe đầu bếp nữ cao tay trong nhà giàu, thể nấu những món bình thường thành cực kỳ ngon, ngờ nấu ăn như , tay nghề như thế, đúng là kỳ quái.” Trần Tiểu Mễ .

 

Thời đại nam tôn nữ ti, đàn ông bình thường đều đụng bếp, nấu ăn là chuyện của phụ nữ. Lục Lâm tay nghề như , thật sự vượt ngoài dự đoán của Trần Tiểu Mễ.

 

Nguyên chủ vốn nấu ăn, trong nhà giờ đều là nguyên chủ nấu.

 

Tay nghề của Lục Lâm thật cũng bình thường, chủ yếu là kiến thức nhiều hơn một chút, còn do nguyên liệu.

 

Trần Tiểu Thái bĩu môi :

“Cháo mặn lắm! Chắc cho ít muối, sợ là mua muối nữa, đúng là phá của.”

 

Trần Tiểu Mễ nhíu mày, trong lòng mơ hồ chút lo lắng, dầu thì thôi, giờ thêm muối, mới cưới về hình như dễ nuôi, vẫn là cố gắng kiếm tiền mới .

 

Trần Tiểu Thái liếc hũ muối một cái, trong lòng chút kỳ quái: Trong hũ muối còn nhiều như ? Nhóc nhớ rõ hũ muối sắp cạn mà! Hơn nữa muối còn mịn như , giống loại nhà giàu trong thành dùng, rõ ràng trong nhà đáng lẽ là muối thô mới đúng chứ?

---

 

 

Loading...