Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 88: Khoa cử cùng thú bông

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:23:03
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 88: Khoa cử cùng thú bông

 

Đông xuân tới, thời gian trong lúc vô thanh vô tức liền lặng lẽ trôi qua như .

 

Qua Tết Âm Lịch, Trần Tiểu Thái liền ồn ào đòi trở về Liễu Trấn chuẩn khai trương cửa hàng.

 

Cửa hàng ở Lâm Trấn vẫn luôn mở cửa, nhất là thời gian cận kề năm mới, việc buôn bán vô cùng hưng thịnh, khiến Trần Tiểu Thái mà thèm thuồng thôi.

 

Trong dịp ăn tết, Trần Tiểu Mễ gọi Trần Tiểu Thái trong phòng, rõ cho nhóc rằng cả cửa hàng ở Lâm Trấn lẫn Liễu Trấn đều là của chính bọn họ, phía tồn tại cái gọi là “đại lão bản” nào cả.

 

Lục Lâm lúc ban đầu cảm thấy Trần Tiểu Thái còn quá nhỏ, nên dám chuyện cho nhóc .

 

Bất quá Trần Tiểu Mễ cho rằng, đính hôn, làm chưởng quầy lâu như , so với khác, chuyện sớm muộn cũng cho nhóc rõ.

 

 Trần Tiểu Thái mơ hồ cũng đoán đôi chút, nhưng khi suy đoán xác nhận, trong lòng vẫn chút choáng váng, mơ mơ hồ hồ.

 

Trần Tiểu Mễ với nhóc rằng, chờ thêm hai năm nữa, khi nhóc cùng Thẩm Trì chính thức thành , sẽ chuyển cả nhà cửa lẫn cửa hàng ở Liễu Trấn sang cho bọn họ.

 

 Trần Tiểu Thái ngờ đại ca đột nhiên chuyện , mặt đỏ bừng, liên tục xua tay chối từ.

 

Trần Tiểu Thái vốn cũng xuất từ những ngày tháng cơ cực, đối với chuyện kiếm tiền, trong lòng một loại cảm giác cấp bách khó thành lời.

 

Thẩm Trì cũng là như .

 

Mùa đông, Thẩm Trì cùng bà bà ở trấn , điều kiện sinh hoạt nơi đây hơn nhiều so với ở thôn quê, nhưng y vẫn luôn cảm thấy, cứ ăn như , sớm muộn cũng sẽ “miệng ăn núi lở”.

 

 Trần Tiểu Thái sớm chút về khai trương, ý nghĩ mưu mà hợp với Thẩm Trì.

 

Trần Tiểu Mễ Trần Tiểu Thái sắp , trong lòng chút nỡ, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu cho .

 

……

 

 Trần Tiểu Thái tới cửa hàng ở Liễu Trấn liền bắt tay việc, bận rộn đến mức chân chạm đất, trong lòng vui vẻ vô cùng.

 

Thẩm Trì nhóc, chút nghi hoặc hỏi:

“Tiểu Thái, ngươi thật sự cao hứng như ?”

 

Thẩm Trì quan sát thần sắc của Trần Tiểu Thái, luôn cảm thấy nhóc hôm nay trông chút hưng phấn một cách khó hiểu.

 

 Trần Tiểu Thái , :

“Không , chỉ là cảm thấy sắp khai trương , tiền để kiếm, nên cao hứng thôi.”

 

Trần Tiểu Thái vốn tưởng cửa hàng là của khác, bọn họ chỉ là làm công giúp , nên dù làm việc cũng tận tâm. hiện tại cửa hàng là của chính , tâm tình dĩ nhiên thể giống như .

 

Trần Tiểu Thái làm chưởng quầy, tự nhiên rõ trong cửa hàng bao nhiêu tiền thu .

 

Trần Tiểu Thái ước lượng sơ qua, cảm thấy trong tay đại ca mấy trăm lượng bạc, trong lòng sinh một cảm giác chân thực.

 

Thẩm Trì gật đầu, :

, sớm khai trương một ngày thì sớm kiếm tiền một ngày.”

 

Trong dịp năm mới, Lục Lâm làm ít món ngon, Thẩm Trì cảm thấy làm việc gì, ăn uống như quả thực nên.

 

đồ ăn do Lâm ca làm ngon đến quá mức, nhất là món lẩu, lúc mới ăn thì trong miệng giống như lửa đốt, nhưng càng ăn càng ăn, cẩn thận liền ăn đến bụng tròn vo.

 

Mỗi ăn, Thẩm Trì đều tự nhủ ăn ít , nhưng cuối cùng vẫn luôn khống chế .

 

Mùa đông quây quần bên bếp lò ăn một nồi lẩu, mồ hôi đổ đầm đìa, quả thực thoải mái đến cực điểm, Thẩm Trì mơ hồ cảm thấy bản hình như béo lên.

 

Nghĩ đến dáng vẻ bà bà lo lắng sốt ruột, Thẩm Trì liền chút ngượng ngùng.

 

Y gãi gãi đầu, thầm nghĩ: gần đây vẫn nên ăn ít một chút thì hơn, béo quá cũng

 

 Trần Tiểu Thái thấy y ngẩn , liền gọi:

“A Trì, ngươi nghĩ gì ?”

 

Thẩm Trì đỏ mặt, lắc đầu:

“Không gì.”

 

Cửa hàng của Trần Tiểu Thái mở cửa, liền đón một làn sóng khách đông nghịt.

 

Cửa hàng ở Lâm Trấn vẫn luôn mở, nên việc buôn bán vẫn khá định, nhưng Liễu Trấn thì khác hẳn.

 

Trước đó Trần Tiểu Thái đóng cửa hàng, mua đồ cũng chỗ mua, nay mở cửa, khách liền chen chúc kéo tới.

 

 Trần Tiểu Thái ngờ khai trương cảnh tượng như , khỏi hưng phấn vô cùng.

 

Hai bận rộn suốt cả ngày, mãi đến chạng vạng tối, đến mua thú bông mới thưa dần.

 

……

 

Lục gia.

 

Thang thị đứa bé gái trong lòng Lý Phương Nguyệt vẫn ngừng, vui :

“Nha đầu vẫn còn mãi ?”

 

“Không đủ no nên mới .”

 

Thang thị liếc Lý Phương Nguyệt một cái đầy bất mãn:

“Ăn đồ ngon, sữa, đúng là ăn hết bụng ch.ó !”

 

Lý Phương Nguyệt mắng đến ủ rũ nên lời.

 

Nàng cũng hiểu vì , rõ ràng ăn uống thiếu, sữa, chỉ thể để con chịu đói.

 

Lâm Tú Nhi đáng lẽ thể giúp cho đứa nhỏ b.ú nhờ một chút, nhưng mỗi nàng mở miệng, đều chặn , rằng nàng còn cho con trai bú, con nàng còn đủ ăn.

 

Lý Phương Nguyệt đành ôm con ngoài, cầu khác cho b.ú nhờ, thỉnh thoảng lén nấu chút cháo để cầm cự.

 

, mỗi lão thái thái thấy, vẫn nàng lãng phí, mắng nàng sinh con gái mà yếu đuối kiều khí.

 

Song nhi vốn sữa, ít song nhi khi sinh con chỉ thể ôm ngoài, nhờ các bà v.ú khác cho b.ú giúp. Thang thị đối với chuyện Trần Tiểu Mễ nuôi con thế nào cũng chút tò mò.

 

Thang thị , Trần Tiểu Mễ thường xuyên qua trấn , mời hẳn một bà vú, như còn đủ, còn mua ba con dê cái.

 

Một con dê cái mấy trăm văn, ba con ít nhất cũng hơn một lượng bạc.

 

Thang thị cảm thấy Trần Tiểu Mễ thật sự quá kiêu ngạo.

 

Cho dù Trần Tiểu Mễ từng ân cứu mạng với chủ nhân tòa nhà ở trấn , nhưng trong nhà nuôi dê, thu nhận một đám kỳ quái, chờ đến khi chính chủ về, tất nhiên sẽ nổi giận.

 

Sau đầu xuân, Lục gia liền bắt đầu bận rộn.

 

Thang thị xúi giục Lý Phương Nguyệt , lo liệu quan hệ.

 

Lý Phương Nguyệt khỏi cảm thấy khó xử.

 

Nhị ca của nàng, Lý Hồng, cũng là sách, đến nay vẫn thi đậu tú tài.

 

Phụ nàng cũng từng tìm đại tỷ, mong đại tỷ giúp đỡ, nhưng đại tỷ rõ, chuyện khoa cử triều đình giám sát nghiêm, làm việc thiên vị trái kỷ cương, nếu phát hiện là c.h.é.m đầu.

 

Hơn nữa, khoa cử là do từ phía xuống giám thị, cho dù tri huyện biện pháp cũng vô dụng, huống chi tỷ phu chỉ là một chủ bộ nho nhỏ.

 

Trong trấn bao công t.ử nhà giàu, nếu thật sự thể cửa , cũng tới lượt Lục Trình Ngọc.

 

Lục gia ở nông thôn coi như tệ, nhưng so với nhà giàu trong trấn thì kém xa.

 

Những lời tuy ở trong lòng nghĩ như , nhưng Lý Phương Nguyệt dám .

 

Lục gia bỏ một khoản tiền lớn cưới nàng về, chính là vì công danh của Lục Trình Ngọc. Hiện giờ tình thế như , nếu để nàng căn bản giúp gì, những ngày còn sẽ .

 

Nàng chỉ thể hy vọng Lục Trình Ngọc tự bản lĩnh, thi đậu tú tài.

 

Trong lòng Lý Phương Nguyệt tràn ngập hối hận, lúc chỉ thấy Lục Trình Ngọc chịu bỏ sính lễ, lớn lên tuấn tú nho nhã liền gả, ngờ khi gả tới, ngày tháng thành thế .

 

Lão thái thái cứng đầu ngang ngạnh, bà mẫu cũng chẳng hạng hiền lành, chú thím thì khắp nơi mách lẻo.

 

……

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-88-khoa-cu-cung-thu-bong.html.]

Sau đầu xuân, trong trấn xuất hiện thêm vài cửa hàng bán thú bông, nhưng thú bông trong tiệm của Lục Lâm vẫn là nhiều chủng loại nhất, kiểu dáng mới lạ độc đáo nhất, chất lượng cũng nhất.

 

Lục Lâm tuy luôn cảm thấy cửa hàng nên theo con đường cao cấp, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ làm vài đợt giảm giá thúc đẩy tiêu thụ, nhờ mà việc buôn bán càng .

 

Trải qua cả một mùa đông, Nguyên Bảo thể vung vẩy tay chân.

 

Lục Lâm luôn cảm thấy con trai sức lực lớn hơn những đứa trẻ cùng tuổi, chân tay vung lên đặc biệt lực.

 

Nguyên Bảo vẫn bò, nhưng mỗi khi sấp, thỉnh thoảng thể ngẩng đầu lên.

 

Lục Lâm cảm thấy lúc con trai ngẩng đầu, ánh mắt vô cùng sắc bén, tựa như điện quang, chỉ là vì còn quấn tã, cho dù ánh mắt sắc bén đến , cũng lực uy h.i.ế.p gì.

 

Sau khi việc buôn bán trong cửa hàng quỹ đạo, liền luôn duy trì ở mức vô cùng định.

 

Gia sản của Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ, trong lúc vô tri vô giác, từng bước tăng lên tới một ngàn ba trăm lượng bạc.

 

Lục Lâm cuối cùng cũng cảm nhận chỗ của cái gọi là “phần t.ử trí thức”.

 

Trần Tiểu Mễ cẩn thận cầm bạc lên.

 

“Bạc , vẫn còn quá ít.”

 

Lục Lâm chống cằm, :

, mua quan thì vẫn còn thiếu một chút.”

 

Thời đại tuy thể mua quan, nhưng phần lớn đều là những nơi man di hỗn loạn, cần nhiều bạc, bằng thì chẳng khác gì tự chuốc lấy rắc rối.

 

Quan chức nếu thể tùy tiện mua bán, thể diện của sĩ t.ử đặt ở .

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái, phát hiện vẫn vô cùng chấp niệm với chuyện mua quan.

 

“Chuyện mua quan , vẫn nên bàn bạc kỹ hơn.”

 

Lục Lâm gật đầu, thầm nghĩ: vội, cùng Trần Tiểu Mễ đều còn trẻ, vẫn còn nhiều thời gian.

 

Kiếp , ở cái tuổi , còn đang trong trường học.

 

Mà hiện tại, ở cái tuổi , phu lang nhi tử, nhà cửa hàng, xem như nửa đời thắng cuộc, đối với cuộc sống hiện tại, vô cùng hài lòng.

 

Thời tiết dần ấm lên, trấn cũng trở nên náo nhiệt, học đường cũng mở cửa trở .

 

Chuyện thi mùa xuân một nữa trở thành đề tài nóng khắp đầu đường cuối ngõ.

 

Lục Lâm cho mắt thêm thú bông hình gà trống trong cửa hàng.

 

Trong tiệm vốn nhiều thú bông, nhưng gà trống là kiểu mới gần đây mới nghĩ .

 

Người , gà trống gáy thì thiên hạ sáng.

 

Gà gáy báo sáng, ánh sáng tới.

 

Gà trống tượng trưng cho khoa cử đỗ đạt.

 

Lục Lâm tuy cảm thấy việc nơi coi gà trống như linh vật cao trung chút cổ quái, nhưng vẫn làm ít thú bông gà trống.

 

Thú bông bày bán liền tranh mua sạch sẽ.

 

Không ít học sinh cùng nhà học sinh đều thích mua một con gà trống thú bông về nhà cung bái.

 

Lục Lâm một nữa cảm nhận mức độ cuồng nhiệt của xưa đối với khoa cử.

 

Dương Hằng Chi tới cửa hàng, :

“Lâm thiếu, sinh ý tệ a!”

 

Lục Lâm vội chắp tay:

“Nhờ phúc, nhờ phúc.”

 

“Lâm thiếu đúng là đầu óc linh hoạt.”

 

Bất quá cũng cảm thấy đem hy vọng đỗ đạt gửi gắm một con thú bông thì phần buồn .

 

Theo như Dương Hằng Chi , ít ngoài mặt tỏ khinh thường gà trống thú bông, nhưng lưng lén cho nhà tới mua.

 

Việc gà trống thú bông bán chạy khiến Lục Lâm cũng bất ngờ, thú bông bán quá , khiến gần đây bắt đầu cân nhắc, đổi Trấn Điếm chi bảo thành một con gà trống lớn.

 

Hắn cho hai nữ công trong nhà bắt tay làm.

 

“Khoa cử là đại sự, cũng bắt kịp thời đại.”

 

Dương Hằng Chi :

“Lục thiếu tâm.”

 

Gà trống thú bông cỡ lớn trưng bày làm Trấn Điếm chi bảo, liền mấy vị lão viên ngoại để mắt tới.

 

Ngay ngày đầu treo lên, một viên ngoại giá ba mươi lượng mua.

 

Trấn Điếm chi bảo của cửa hàng, chỉ khi khai trương lâu, bán một con, giá ba mươi lượng bạc.

 

Về , những Trấn Điếm chi bảo khác cũng để ý, nhưng phần lớn chỉ giá hơn mười lượng.

 

Trước , một con thú bông hổ lớn từng một viên ngoại mê hổ bỏ ba mươi lượng mua .

 

Con thú bông đó treo hơn nửa tháng mới bán .

 

Gà trống thú bông thì khác, xuất hiện liền mua.

 

Thậm chí còn xuất hiện tình trạng mấy viên ngoại cạnh giá.

 

Lục Lâm chỉ thể cảm thán, tấm lòng cha trong thiên hạ thật đáng thương. Con cháu chuẩn thi cử, già giúp gì, cũng chỉ thể dùng mấy biện pháp “đường vòng” .

 

Sau khi gà trống thú bông cỡ lớn xuất hiện, giá trị ngừng tăng lên, cuối cùng một vị viên ngoại tài đại khí thô mua với giá năm mươi lượng bạc.

 

Lập tức thu năm mươi lượng, Lục Lâm khỏi chút hưng phấn.

 

“Những kẻ tiền đúng là kỳ quái thật.”

 

Trần Tiểu Mễ cầm năm mươi lượng bạc, vẫn cảm thấy khó hiểu suy nghĩ của những trong trấn.

 

Lục Lâm :

“Kệ bọn họ nghĩ thế nào, chỉ cần bọn họ chịu bỏ tiền là .”

 

Trần Tiểu Mễ: “……”

 

Ngẫm , hình như cũng sai.

 

“Lục Trình Ngọc khoa khảo ?” Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm gật đầu:

.”

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi:

“Trần Cảnh còn thi đậu, Lục Trình Ngọc thể đỗ, thấy cũng chắc.”

 

Lục Lâm trợn mắt:

“Chuyện khó lắm.”

 

Dương Hằng Chi – vị đại thiếu gia Dương gia – cũng là mấy năm mới thi đậu tú tài.

 

Từ nhỏ mời tư thục dạy học, mà cũng kéo dài đến mấy năm mới đỗ.

 

Trần Tiểu Mễ chống cằm, :

“Thang thị năm ngoái còn vỗ n.g.ự.c cam đoan, Lục Trình Ngọc năm nay nhất định đỗ, nếu đỗ, ngày tháng của con gái Lý gia sẽ dễ chịu.”

 

Lục Lâm trợn trắng mắt, gần đây dò hỏi Dương Hằng Chi.

 

Dương Hằng Chi cho , chủ bộ và huyện lệnh quan hệ cũng chỉ bình thường, dựa mặt mũi của chủ bộ để ảnh hưởng khoa cử là điều mấy khả năng.

 

Cho dù chủ bộ cùng huyện lệnh quan hệ , cũng thể can thiệp khoa cử, bởi vì khoa cử là do bên phủ đài phái xuống sắp xếp giám sát.

 

---

 

 

Loading...