Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 87: Vào đông

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:22:29
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 87: Vào đông

 

Vào đông, qua mấy trận tuyết.

 

Trần Tiểu Mễ rốt cuộc cũng sinh đứa bé trong bụng.

 

“Chúc mừng Lâm thiếu, là một tiểu song nhi, lớn lên tuấn tú.”

Bà mụ mặt mày hớn hở .

 

Lục Lâm rạng rỡ.

 

“Đa tạ.”

 

Lục Lâm làm theo quy củ, bao hai trăm văn tiền mừng đưa cho bà mụ.

 

Bà mụ vui vẻ nhận lấy.

 

Thấy sắc mặt Lục Lâm đầy vui mừng, bà mụ khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Rất nhiều vốn thích tiểu song nhi, bà mụ từng đến một nhà, gia chủ sinh là song nhi liền lập tức sa sầm mặt bỏ , ngay cả tiền mừng cũng cho.

 

Tiểu song nhi đến thở hổn hển, cũng chẳng ai để ý, trông vô cùng đáng thương.

 

Bà mụ đ.á.n.h giá vẻ vui mừng mặt Lục Lâm, cảm thấy hẳn là thật sự thích tiểu song nhi.

 

Bà mụ nghĩ đến những lời đồn , cảm thấy Lục Lâm lẽ cũng dám thích.

 

Trần Tiểu Mễ vốn song nhi tầm thường, nếu Lục Lâm thích thì e rằng sẽ đánh.

 

Trần Tiểu Mễ giường, lẽ vì quá mệt, mơ mơ màng màng ngủ mất.

 

Lục Lâm tiểu oa nhi trong tã lót, chớp chớp mắt.

 

Tiểu oa nhi nhắm chặt mắt, ngủ ngon, xung quanh dù động tĩnh gì cũng ảnh hưởng đến bé con.

 

Lục Lâm đặt tên cho tiểu oa nhi là Trần Dục, nhũ danh là Nguyên Bảo.

 

Trần Tiểu Mạch tiểu hài t.ử bọc trong tã, đầy vẻ lo lắng :

“ Cháu trai nhỏ lớn lên trông thật .”

 

Lục Lâm liếc Trần Tiểu Mạch một cái, bất đắc dĩ nghĩ: Tiểu Mạch chuyện thật là thẳng thắn. mà, lời Trần Tiểu Mạch cũng sai.

 

Trẻ sơ sinh da dẻ nhăn nheo, mấy ngày mới nẩy nở , hiện tại trông đúng là , bà mụ tuấn tú chỉ là lời khen khách sáo.

 

“Qua mấy ngày nữa nẩy nở sẽ .” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mạch vỗ tay, :

“Thật quá, còn đang nghĩ cháu trai nhỏ lớn lên như thì gả thế nào.”

 

Lục Lâm Trần Tiểu Mạch, thầm nghĩ: Không ngờ thật đấy.

 

Tiểu Mạch tính xa như thế.

 

Con của mới sinh , Trần Tiểu Mạch bắt đầu nghĩ đến chuyện chung đại sự của đứa bé.

 

“Yên tâm , cháu trai nhỏ của ngươi dễ gả. Tiểu Mạch tìm thế nào?” Lục Lâm hỏi.

 

Trần Tiểu Mạch liếc Lục Lâm một cái, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu :

“Ta tìm giống đại ca.”

 

Lục Lâm: “……”

 

Tìm giống Trần Tiểu Mễ như , chẳng lẽ Trần Tiểu Mạch tìm một song nhi?

 

Trần Tiểu Mạch Lục Lâm, chút ghen tị :

“Ngươi thể tìm đại ca , vận khí thật .”

 

Lục Lâm: “……”

 

Có đôi khi Trần Tiểu Mạch, một chút cũng thấy ngốc.

 

Trong nhà thêm một tiểu oa nhi, Lục Lâm và đều vui.

 

Trần Tiểu Mạch cả ngày quẩn quanh bên cạnh đứa bé.

 

Thẩm a bà thỉnh thoảng cũng sang xem một chút.

 

Tiểu hài t.ử lớn nhanh, mấy ngày nẩy nở .

 

Nguyên Bảo nẩy nở xong trông lên ít.

 

Đôi mắt trong veo, khiến một cái là thấy trong lòng vui sướng.

 

“Nãi nãi, bộ quần áo làm cho Nguyên Bảo ?” Thẩm Trì hỏi.

 

Thẩm a bà gật đầu, :

. Lục Lâm là , thích Nguyên Bảo.”

 

Chuyện Lục Trình Ngọc gia sinh một nha đầu, Thẩm a bà cũng .

 

Nghe khi đứa bé sinh , Lục Trình Ngọc chẳng hề đoái hoài, Lý Phương Nguyệt sữa đủ, chỉ thể bế đứa bé ngoài, cầu mấy bà v.ú trong thôn cho b.ú nhờ vài ngụm.

 

Nghe nha đầu đó lớn lên gầy gò, trông đáng thương.

 

Thẩm a bà vẫn luôn lo lắng, Trần Tiểu Mễ sinh một song nhi sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ.

 

Nguyên Bảo là song nhi, Lục Lâm hề để ý.

 

Thẩm a bà liếc Thẩm Trì.

 

Song nhi sinh tiểu t.ử xác suất cao, nhưng song nhi dễ sinh song nhi.

 

Thẩm a bà cũng lo lắng Thẩm Trì sinh song nhi sẽ ghét bỏ, thấy thái độ của Lục Lâm như , trong lòng bà cũng an tâm phần nào.

 

Thẩm Trì những “tính toán xa xôi” trong lòng Thẩm a bà, chỉ cảm thấy trong nhà thêm một tiểu hài tử, náo nhiệt hơn hẳn.

 

---

 

Trần Tiểu Mễ sinh một tiểu song nhi, chuyện truyền đến tai Vương thị.

 

Vương thị Trần Tiểu Mễ sinh song nhi, nhịn mà vui sướng khi gặp họa, cảm thấy Trần Tiểu Mễ đúng là thứ bồi tiền, chỉ sinh thứ bồi tiền.

 

nghĩ đến việc Lý Phương Nguyệt sinh cũng là nha đầu, Vương thị cụt hứng.

 

So với t.h.a.i của Lâm Tú Nhi, Vương thị càng chú ý đến t.h.a.i của Lý Phương Nguyệt, luôn mong mỏi đó là một tằng tôn.

 

Kết quả chỉ sinh một khuê nữ, địa vị của Lý Phương Nguyệt trong nhà lập tức giảm xuống.

 

Lý Phương Nguyệt vốn dĩ xinh , sinh con xong càng kém sắc.

 

Lục Trình Ngọc thường xuyên lấy cớ ôn thư, trốn thư phòng, đối với đứa con gái mới sinh cũng mấy để tâm.

 

Mâu thuẫn giữa đại phòng và tứ phòng của Lục gia ngày càng nhiều.

 

Trước lão gia t.ử và lão thái thái thiên về đại phòng.

 

Hiện tại bụng của Lâm Tú Nhi tranh đua, lão thái thái gần đây thiên về tứ phòng nhiều hơn.

 

Lục Trình Ngọc cảm thấy trong nhà rối ren, vô cùng phiền lòng.

 

---

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-87-vao-dong.html.]

 

Lục Lâm nấu sữa dê cho Nguyên Bảo uống, mấy ngày trôi qua liền thấy đứa bé mập mạp hẳn lên.

 

Chuyện ăn uống của Nguyên Bảo là vấn đề lớn.

 

Lục Lâm từng tìm cho Nguyên Bảo một bà vú, nhưng hiện tại là mùa đông, thời tiết lạnh, bà v.ú quá đến, chỉ thể tạm thời dùng sữa dê.

 

May mà Nguyên Bảo kén ăn, cho ăn gì liền ăn nấy, ăn uống , mỗi ngày ăn ngủ, ngủ ăn, cũng quấy , thật sự dễ nuôi.

 

Trần Tiểu Mạch cũng hứng thú với sữa dê, Lục Lâm sợ nhi t.ử đủ sữa uống, liền nuôi hẳn ba con dê cái.

 

Nguyên Bảo tuy ăn uống , nhưng dù cũng chỉ là tiểu hài tử, thêm nữa bà v.ú thỉnh thoảng vẫn ghé qua, căn bản uống hết.

 

lúc rảnh rỗi, Lục Lâm cũng nấu sữa dê cho Trần Tiểu Mạch, Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì uống.

 

Khẩu vị trẻ con và lớn giống .

 

Sữa bột mấy trăm khối một thùng nấu mùi tanh nặng, nhưng sữa dê nấu cho Nguyên Bảo chỉ cần thêm chút đường là .

 

Còn sữa dê cho Tiểu Mạch và Tiểu Thái thì cho thêm một ít lá để khử mùi tanh.

 

Giá lá cao thấp, ngon đắt, nhưng loại bình thường thì rẻ hơn nhiều, Lục Lâm khá tiết kiệm nên mua loại thường.

 

Trong mắt Lục Lâm, sữa dê là thứ bổ dưỡng, Hắn uống thì , nhưng Tiểu Thái và Tiểu Mạch uống lẽ sẽ cao lên thêm chút.

 

Trà sữa dê thơm ngọt nhiều trong nhà yêu thích.

 

Ban đầu Trần Tiểu Mễ cảm thấy sữa dê chỉ dành cho trẻ con uống, nhưng thấy Tiểu Mạch uống vui, y cũng uống theo một chút.

 

Uống liền thấy nghiện, sữa dê cho cơ thể, mùa đông uống , cả ấm áp, vô cùng dễ chịu.

 

Lục Lâm thường xuyên thấy Trần Tiểu Mễ và hai thành hàng, cùng uống sữa dê.

 

Vào đông chủ yếu ăn lương thực dự trữ, Lục Lâm chuẩn một ít bánh hấp.

 

Bánh hấp mềm ngọt ăn kèm cháo, hương vị ngon.

 

Trong nhà thêm một tiểu bảo bảo, tinh thần Trần Tiểu Mạch cũng phấn chấn hơn.

 

Trần Tiểu Mạch là nhỏ tuổi nhất trong nhà, thấy những lớn hơn đều bắt đầu gánh vác gia đình, làm việc, nó chút sốt ruột.

 

nhiều chuyện nó phản ứng chậm, giúp gì, chỉ thể lo lắng suông.

 

Trong nhà thêm một tiểu oa nhi, khiến Trần Tiểu Mạch vui, cảm thấy những lo lắng đó đều là chuyện của lớn.

 

“Nguyên Bảo, ngươi xem , đây là con hổ.”

 

Trần Tiểu Mạch cầm thú bông hình hổ, ngừng khoe mặt Nguyên Bảo.

 

Nguyên Bảo nhắm mắt ngủ, thổi bong bóng mũi, thỉnh thoảng làm phiền liền mở mắt liếc Trần Tiểu Mạch một cái tiếp tục ngủ.

 

Lục Lâm cảm thấy con đúng là cao lãnh.

 

Không quấy, bất động như núi, thong dong bình tĩnh, tiền đồ thể hạn lượng.

 

Trần Tiểu Mạch Nguyên Bảo làm lơ cũng giận, vẫn kiên trì chơi con hổ bông của .

 

Cả mùa đông, gia đình Lục Lâm sống hòa thuận, những ở trong trạch viện cũng .

 

Gió lạnh thấu xương ngừng gào thét, tiếng gió chút đáng sợ.

 

---

 

Tần gia.

 

Ba cha con Tần gia quây quanh bếp lò, ăn cháo nóng, mặt ai cũng nở nụ .

 

Đối với sống ở miền núi, mùa đông khó qua, thiếu lương thực là một vấn đề, dã thú đói khát cũng là một vấn đề.

 

Khi thức ăn đủ, dã thú sẽ rời khỏi phạm vi săn mồi của , nhưng khi đủ thì nguy hiểm.

 

“Cha, sống chân núi thoải mái thật.” Tần Minh nhịn .

 

Tần Nghị gật đầu.

.”

 

nếu Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ giúp đỡ, bọn họ vững ở nông thôn là chuyện thể.

 

Tần Nghị hai đứa con, trong lòng chút an ủi.

 

Trước sống trong núi, ông luôn cảm thấy bạc đãi con cái.

 

Hiện tại làm việc trong cửa hàng, Tần Nghị cuối cùng cũng thấy chút hy vọng.

 

“Bên ngoài gió lớn như , ở trong phòng mà chẳng cảm thấy gì, nhà ở đúng là hơn sơn động.” Tần Minh .

 

“Cũng là vì nhà xây , lọt gió.”

 

Ở nông thôn, nghèo điều kiện như .

 

Hễ mưa lớn là mái nhà dễ dột, ngoài trời mưa to thì trong nhà mưa nhỏ, gặp mùa đông giá rét, thường xuyên c.h.ế.t cóng.

 

Tần Nghị tính toán, mấy năm tới tích cóp thêm chút tiền, nếu cơ hội cũng xây một căn nhà ở nông thôn.

 

---

 

Trong phòng.

 

Vạn Thiết thê t.ử và con trai, mặt thêm mấy phần tươi .

 

Vạn Tiểu Phàm ôm một con thú bông, chơi đùa vui vẻ.

 

Trong cửa hàng làm nhiều thú bông, sẽ một thứ phẩm, những thứ phẩm thường bán, để cho trẻ con trong nhà chơi.

 

Vạn Tiểu Phàm cũng chia cho mấy cái.

 

Tân chủ nhân hiền hậu, mấy tháng nay cuộc sống của gia đình bọn họ cũng khá .

 

Tính tình Vạn Tiểu Phàm ngày càng cởi mở, Vạn Thiết vui.

 

Vân Nương Vạn Tiểu Phàm, trong lòng cũng thấy mừng.

 

Trong nhà Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch là thiếu gia, nhưng hai đều dễ tính, hề ỷ phận làm khó .

 

Nếu ngày tháng cứ trôi qua như , cũng xem như tệ.

 

“Năm nay chủ nhân hẳn là kiếm ít bạc, sang năm thế nào.” Vân Nương .

 

Vạn Thiết lo lắng:

“Cũng khó , hiện tại bên ngoài bắt chước làm thú bông.”

 

“Không cần lo, làm kiểu mới là .”

 

Vân Nương tin phục Lục Lâm.

 

Đối với những ý tưởng kỳ diệu của Lục Lâm, nàng cũng vô cùng bội phục.

 

Vạn Thiết , gật đầu :

“Chủ nhân chúng thường, sang năm nhất định sẽ càng ngày càng .”

 

---

 

 

Loading...