Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 83: Khoai lang đỏ nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:20:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 83: Khoai lang đỏ nhỏ

 

Ngày đầu tiên Vương thị mắng c.h.ử.i , thôn dân còn nhịn , phản bác. Vì thế, Vương thị liền sinh ảo giác rằng đám thôn dân dễ bắt nạt, càng mắng càng hăng.

 

Đến ngày hôm , Vương thị mắng còn dữ hơn.

 

Mấy thôn dân nhịn tới chiều tối ngày thứ hai thì rốt cuộc chịu nổi nữa, liền tìm tới Lục lão gia tử, yêu cầu thanh toán tiền công hai ngày, rằng bọn họ làm nữa.

 

“Đây là ? Sao làm?”

Lục lão gia t.ử vui .

 

Người đàn ông dẫn đầu lên tiếng:

“Lục lão gia tử, bọn tới là để kiếm tiền, tới để mắng. Ngài cứ kết toán tiền công cho bọn , bọn làm nữa.”

 

Lục lão gia t.ử nhíu mày, trong lòng chút hụt hẫng.

 

Trong thâm tâm, ông cho rằng bỏ tiền thuê làm việc, mắng vài câu thì . Làm việc mà mắng từ xuống vốn là chuyện thường tình.

 

Lục lão gia t.ử nhiều ruộng đất, trong thôn cũng coi là thể diện, trong lòng vốn coi thường thôn dân.

 

Mấy làm thuê thống nhất một mực đòi nghỉ, khiến Lục lão gia t.ử cảm thấy uy nghiêm của khiêu khích, khỏi nổi giận.

 

Vương thị thấy mấy quấn lấy Lục lão gia t.ử đòi tiền, lập tức tức giận.

 

“Không làm việc cho hồn, còn dám đòi tiền công? Mơ !”

 

Thôn dân cũng dạng dễ chọc, liền nổi giận.

 

“Sao hả? Định quỵt tiền ? Không trả ?”

 

“Một hai các ngươi chỉ lười biếng, còn mặt mũi đòi tiền công? Với cái loại như các ngươi, chịu thuê là các ngươi thắp nhang cảm tạ !”

 

Trương Đại Niên – dẫn đầu – sắc mặt khó coi, :

“Lão thái thái, bà chuyện kiểu gì ? Mùa , ai làm cho ai chẳng là làm việc cả! Bà cũng xem bà trả bao nhiêu tiền công, chẳng lẽ còn bọn làm ngày làm đêm cho bà ?”

 

đó! Trước sang nhà Thẩm a bà làm việc, trả ba mươi văn một ngày, giữa trưa còn hai cái bánh bao.”

 

“Làm cho nhà họ Lục các thì khổ c.h.ế.t , giữa trưa đến bát canh nóng cũng , chỉ thúc thúc thúc!”

 

Vương thị nhắc tới Thẩm a bà, lập tức bùng nổ.

 

Thẩm Trì định với Trần Tiểu Thái, trong lòng Vương thị liền coi Thẩm a bà như một phe với Lục Lâm.

 

Vương thị cho rằng tiền của Thẩm a bà đều là tiêu của Lục Lâm, tức ít .

 

Thế là Vương thị cãi kịch liệt với mấy làm thuê.

 

Vương thị miệng lưỡi cay độc, mắng xối xả, khiến mấy hán t.ử vốn vụng miệng mắng đến đỏ bừng mặt tai.

 

Có một hán t.ử nóng giận, trực tiếp lôi chuyện Vương thị bức t.ử con trai, còn chuyện nghi trộm tiền nhà Trần Tiểu Mễ .

 

Vương thị ghét nhất là nhắc tới chuyện trộm tiền . Dù bà làm, nhưng cũng chẳng ai tin.

 

Hai bên cãi vã om sòm, suýt nữa thì đ.á.n.h . Cuối cùng gọi lý chính tới hòa giải, mới miễn cưỡng yên chuyện.

 

Kết quả là, Lục lão gia t.ử vẫn thanh toán tiền công cho mấy , nhưng mỗi khấu năm văn, với lý do Vương thị cho rằng họ làm việc sức.

 

Nếu lý chính giữa, Vương thị còn định khấu nhiều hơn nữa.

 

Trong lòng Lục lão gia t.ử cũng bà vợ miệng quá độc, chọc nổi giận, nhưng đồng thời cảm thấy thôn dân quá điều.

 

Ông bỏ tiền thuê làm việc, mà đám dám làm ầm ĩ như .

 

Tiền công ông trả thấp, mấy làm việc chẳng , còn tham lam vô đáy.

 

Mấy hán t.ử tuy tức giận, nhưng cũng vì năm văn tiền mà làm lớn chuyện, liền bỏ qua.

 

Thế nhưng, từ đó trở , thanh danh nhà họ Lục trong thôn càng thối hơn.

 

Mấy hán t.ử về nhà kể , bà nương trong nhà tự nhiên cũng tức giận.

 

Trong thôn liền :

“Lục lão gia t.ử đúng là phúc hậu! Cưới vợ cho tôn tử, mấy chục lượng bạc bỏ chớp mắt.”

 

“Người nghèo trong thôn làm việc cho ông , mấy văn tiền cũng cắt xén, đúng là làm giàu bất nhân.”

 

Mấy làm thuê bỏ , Lục lão gia t.ử cũng chẳng quá để tâm.

 

Trong suy nghĩ của ông , tiền thì sợ gì thuê . đến khi thuê tiếp, mới phát hiện chẳng ai chịu làm.

 

Lục lão gia t.ử dò hỏi mới , trong thôn lan truyền rằng ông thích quỵt tiền. Làm việc cho nhà họ Lục cẩn thận, sơ sẩy một chút là tiền công khấu sạch, cuối cùng làm công.

 

Ngoài đường, mấy thôn dân còn chỉ trỏ bàn tán, khiến Lục lão gia t.ử tức đến nhẹ.

 

Cuối cùng nhà họ Lục thuê ai, vẫn nhờ lý chính giúp tìm .

 

mới tới yêu cầu trả tiền mới làm, tuyệt đối chấp nhận chuyện làm thì khấu tiền.

 

Lục lão gia t.ử hết cách, chỉ đành đồng ý.

 

Đến khi hồn , mới phát hiện chỉ vì mấy văn tiền mà mang tiếng phúc hậu, cũng chỉ thể nuốt cục tức .

 

Ruộng nhà họ Lục thu hoạch khá vất vả, nhưng cuối cùng cũng thu xong lương thực.

 

Sau vụ thu hoạch, mấy đợt gió thu thổi qua, thời tiết ngày càng lạnh, mơ hồ xu hướng bước mùa đông.

 

---

 

Bên , sinh ý cửa hàng của Lục Lâm ngày càng .

 

Ảnh hưởng của thú bông thậm chí còn lớn hơn cả cặp sách.

 

Không ít thương nhân tìm tới cửa hàng của Lục Lâm nhập hàng, bán khắp nơi.

 

Để bù đắp thiếu nhân lực, Lục Lâm mua thêm hai nữ nhân làm kim chỉ từ tay môi giới.

 

Một tên Hỉ Thước, một tên Lâm Xuân.

 

Hỉ Thước năm nay hai mươi sáu tuổi. Khi còn nhỏ gia cảnh nghèo khó, cha bán cho nhà giàu, đặt tên là Hỉ Thước, đó đến tên thật cũng quên mất. Nàng luôn nơm nớp lo sợ làm việc cho chủ. Dù mới hai mươi sáu, nhưng vì lao lực quá mức, trông như ba bốn mươi tuổi.

 

Sau nhà giàu sa sút, nuôi nổi nhiều nha , bà tử, đem Hỉ Thước bán .

 

Người còn là Lâm Xuân, hai mươi ba tuổi, chồng c.h.ế.t, chồng nàng khắc phu, liền bán nàng.

 

Hai tới khiến gánh nặng của Thẩm a bà và Vân Nương giảm ít.

 

Lục Lâm để Thẩm a bà phụ trách dạy hai làm thú bông.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-83-khoai-lang-do-nho.html.]

Thẩm a bà tuổi cao, thị lực giảm sút, làm việc ngày càng theo kịp.

 

Trước đó bà còn lo làm chậm Vân Nương, chủ động đề nghị đổi việc. Nay giao dạy , Thẩm a bà mới thật sự thở phào.

 

Thẩm Trì ở bên, Thẩm a bà chút cô đơn.

 

Hỉ Thước và Lâm Xuân đều là đáng thương, Thẩm a bà cũng chút thương cảm, ở cùng họ cũng thấy buồn chán.

 

Thẩm Trì ở, hai mới tới liền ở chung một phòng với Thẩm a bà.

 

---

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ đường, Trần Tiểu Mễ tò mò đông tây.

 

Năm nay mùa màng , mặt nông dân đều treo nụ rạng rỡ.

 

Lục Lâm thấy mấy miền núi bán thổ sản, tiện tay mua một ít.

 

Trần Tiểu Mễ bĩu môi:

“Thực mấy thứ núi chỗ nào cũng , cần mua.”

 

“Trước , thổ sản khó mua, hơn nữa còn dễ mua đồ giả…”

 

Trần Tiểu Mễ ” mà Lục Lâm là thế giới khác.

 

Hắn luôn cảm thấy đó là một nơi thần kỳ: đồ ăn thì ăn hết, nhưng chẳng sơn trân.

 

“Thích thì ngươi mua nhiều chút.”

Trần Tiểu Mễ .

 

“Cũng cần mua quá nhiều.”

Lục Lâm đáp.

 

Lục Lâm về phía chợ xa xa, chợt thấy một quen.

 

“Là Lưu đại thúc.”

 

là ông thật, lâu gặp.”

Trần Tiểu Mễ .

 

“Lưu đại thúc đang bán khoai lang đỏ ?”

Lục Lâm ngạc nhiên.

 

“Năm ngoái khoai lang đỏ ế , năm nay vẫn trồng ?”

 

“Hay là ủ thêm ít rượu khoai lang đỏ?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

“Cũng .”

Lục Lâm gật đầu.

 

Hai tiến lên chào.

 

“Lưu đại thúc.”

 

“Lâm thiếu, Tiểu Mễ ca, là hai vị !”

 

Danh tiếng cửa hàng Hoa Hạ lớn, Lưu Quý Dũng cũng hai đang làm việc cho đại lão bản, kiếm nhiều tiền, thái độ phần dè dặt.

 

“Sao khoai lang đỏ bán cho tiệm gạo?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

“Củ quá nhỏ, tiệm gạo thu.”

Lưu Quý Dũng thở dài.

 

“Nhỏ thì chẳng đủ ăn.”

Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm huých một cái, Trần Tiểu Mễ ngượng ngùng .

 

“Nhỏ thì nhỏ, nhưng ngọt. Chỉ là bán . Trong thôn ít nhà trồng thứ , nếu bán , mùa đông sợ khó qua.”

Lưu Quý Dũng .

 

“Vì năm ngoái ế mà năm nay vẫn trồng nhiều ?”

Lục Lâm hỏi.

 

“Bị lừa .”

Lưu Quý Dũng thở dài.

 

Hóa năm ngoái một tên Lưu Kỳ, giống khoai lang đỏ phương Nam, ngọt, quý nhân ưa chuộng, bảo trồng, mùa thu sẽ tới thu mua với giá cao gấp mấy khoai lang địa phương.

 

Người ăn đàng hoàng, giống kẻ lừa đảo, liền tin.

 

“Năm nay tới ?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

“Có tới, nhưng khoai lang quá nhỏ, đạt chuẩn, chịu thu.”

 

Trần Tiểu Mễ khó hiểu:

“Giống là mang tới, trồng nhỏ thì cũng là trách nhiệm của chứ.”

 

“Có thể do khác biệt địa lý.”

Lục Lâm .

 

Khí hậu, thổ nhưỡng phía Nam khác nơi .

 

“Nếu thật sự ngọt, chúng mua một ít.”

Trần Tiểu Mễ .

 

“Được.”

Lục Lâm gật đầu.

 

Khoai lang nhỏ to đều ủ rượu, còn tiết kiệm đường.

 

Lục Lâm mua một trăm cân khoai lang đỏ, bảo Vân Nương hấp một ít ăn thử.

 

Trần Tiểu Mạch thíc, một ăn liền ba củ.

 

Tần Lãng và Tần Minh đúng tuổi ăn khỏe, ăn liền mười mấy củ.

 

“Ngọt thật, chỉ là nhỏ quá.”

Trần Tiểu Mễ .

 

“Thích thì mua thêm.”

Lục Lâm đáp.

 

“Ừ.”

 

---

 

 

Loading...