Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 82: Thu hoạch vụ thu
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:18:10
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 82: Thu hoạch vụ thu
“Qua hai ngày nữa thu hoạch vụ thu, sẽ tìm mấy tới giúp a bà.”
Trấn luôn một chuyên làm việc vặt. Đến mùa thu hoạch, nhân công khan hiếm, tiền công sẽ cao hơn một chút, nhưng cũng tốn bao nhiêu bạc.
Thẩm a bà lắc đầu:
“Không cần . Ta tự thỉnh , mời trong thôn là , quen ít .”
Lục Lâm nghĩ cũng thấy đúng.
Mời làm việc, nhất vẫn nên ưu tiên trong thôn. Nếu mời mới tính đến ngoài thôn. Trực tiếp mời ngoại thôn dân thì dễ khiến thôn dân trong làng cảm thấy tôn trọng.
Trước , khi Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ xây nhà ở nông thôn, cũng là vì trong thôn rảnh, qua lời lý chính, mới mời ngoài thôn tới làm.
Chuyện của Thẩm Trì và Trần Tiểu Thái định đoạt, Thẩm a bà cũng còn coi Lục Lâm là ngoài.
Thẩm a bà nghĩ, gần đây bà cũng thường xuyên ở nông thôn, lương thực trong ruộng khi thu hoạch, nộp thuế xong thì cứ trực tiếp chở lên trấn là .
Dạo gần đây, Thẩm a bà cũng lờ mờ một vài chuyện.
Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ là làm việc cho đại lão bản phía , nhưng vị đại lão bản từng lộ diện.
Khế bán của Vạn Thiết cũng là giao cho Trần Tiểu Mễ, nào đại lão bản nào ủy quyền triệt để như .
Trong lòng Thẩm a bà âm thầm nghi ngờ cửa hàng chính là của Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ, nhưng bà dám .
Nếu cửa hàng thật sự là của Trần Tiểu Mễ, để Trần gia lão thái thái , e rằng sẽ nhảy dựng lên.
Thẩm a bà thầm nghĩ: nếu cửa hàng thực sự là của Trần Tiểu Mễ, thì .
Trước , thôn dân chỉ Trần Tiểu Mễ mỗi tháng kiếm hai lượng bạc, tranh nhờ Trần Tiểu Thái mai mối cho con gái nhà . Nếu Trần Tiểu Mễ là lão bản, cho dù Trần Tiểu Thái định với tôn t.ử nhà bà, vẫn sẽ tiếp tục tới làm mai.
Ở trấn , những lão gia lớn tuổi dư dả tiền bạc, còn ít tiểu cô nương gả.
Thẩm a bà đè suy đoán xuống đáy lòng, trong lòng âm thầm lo lắng cho tôn tử.
---
Mắt thấy thời tiết thu hoạch sắp tới, Thẩm a bà tính toán ngày tháng, yên, trực tiếp về nông thôn xem ruộng.
Lục Lâm trong tay việc bận, liền để Tần Lãng theo bầu bạn cùng Thẩm a bà một chuyến.
Tần Lãng vỗ n.g.ự.c cam đoan thành vấn đề.
Tần Minh khi thương thế khỏi hẳn, ngày ngày ầm ĩ đòi làm việc cho Lục Lâm.
Lục Lâm liền để làm chút việc phụ, thỉnh thoảng giúp trông chừng Trần Tiểu Mạch.
Dạo gần đây, Tần Lãng ngày càng chững chạc.
Tần Lãng là miền núi, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng khí thế. Gần đây vẫn luôn theo thương đội Liễu Trấn giao hàng.
Còn đến tháng tám, nhưng hoa màu trong ruộng phát triển . Phần lớn đều cho rằng thể để thêm một thời gian nữa, nên vội thu hoạch.
Thẩm a bà xuống ruộng một vòng, quyết định động thủ sớm, tránh để đêm dài lắm mộng.
Đã quyết, bà trực tiếp tìm trong thôn, hứa mỗi ngày ba mươi văn tiền công, mời tới giúp thu hoạch.
Trong thôn ít nhà thiếu ruộng, những nhà còn dư sức lao động cũng là ít.
“Thẩm a bà, ruộng của bà còn thể để thêm ít ngày nữa mà.”
Thẩm a bà gật đầu:
“ là thể để thêm, nhưng nếu cẩn thận gặp mưa to, thì coi như mất trắng.”
“Phải đó, để thêm thì lúa còn thể hơn, nhưng gặp mưa to thì tổn thất lớn, thu sớm cho yên tâm vẫn hơn.”
Thẩm a bà .
Bà cũng từng nghĩ đợi thêm mấy ngày, nhưng nếu đợi, trong thôn ai nấy đều bận thu hoạch, khó tìm, nông cụ cũng càng khó mượn.
Những mời tới đều là trung hậu thật thà, làm việc chăm chỉ.
Không ít cảm thấy Thẩm a bà khác xưa.
Nhà Thẩm gia nghèo, ruộng đất đều là lão thái thái dắt theo tiểu tôn t.ử chậm rãi làm, nào giống bây giờ, tùy tiện mời mấy tới làm giúp.
Vốn dĩ trồng trọt lời lãi ít, còn nộp thuế, thỉnh , tính cũng chẳng còn bao nhiêu.
Trong thôn ít đều , thú bông của cửa hàng Hoa Hạ, nhiều công đoạn đều qua tay Thẩm a bà.
Thôn dân đoán rằng Thẩm a bà kiếm ít tiền, nên mới để tâm chút tiền công .
Cũng cho rằng, Thẩm a bà gả Trần Tiểu Thái cho Thẩm Trì, nên cần lo lắng tôn t.ử , song tế chống lưng.
---
“Thẩm a bà, Thẩm Trì ?”
Thẩm a bà làm việc ngoài ruộng một lúc, về chuẩn cơm trưa.
Mấy đàn ông đến làm công liền xung phong nhận việc, giúp bà một tay.
Thẩm a bà đáp:
“Bọn nó , ngoài buôn .”
Mấy phụ nhân , khỏi ngạc nhiên.
“Đi buôn ? Thẩm Trì còn nhỏ ngoài buôn ?”
Thẩm a bà :
“Nó hồ nháo thôi.”
Từ Lâm Trấn tới Liễu Trấn, đường xá khá xa. Thẩm a bà từng theo đội vận chuyển xem qua, cũng ghé qua cửa hàng ở Liễu Trấn. Tuy ít hơn một chút, nhưng thứ đều đầy đủ, hai tiểu t.ử ở đó cũng sống .
Sau khi tận mắt thấy một , bà liền yên tâm.
“Hồ nháo gì chứ! Thẩm Trì giờ là làm chuyện lớn đó. A bà chỉ việc hưởng phúc thôi.”
Thẩm a bà :
“Một đống tuổi , còn hưởng phúc gì nữa.”
“Càng lớn tuổi thì càng nên hưởng phúc chứ.”
“Thẩm a bà, bà tới năm mẫu ruộng, sống ở trấn , quản lý xuể?”
Một phụ nhân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-82-thu-hoach-vu-thu.html.]
Thẩm a bà gật đầu:
“Bởi đang tính cho thuê ruộng.”
Gần đây bà cũng lo lắng. Bà luôn ở trấn , nếu kẻ lén nhổ mạ, bà cũng .
Muốn hoa màu thì thường xuyên làm cỏ, bón phân, tưới nước, ở trấn thì chăm sóc .
Cho thuê ruộng là chủ ý của Lục Lâm. Thẩm a bà cũng luyến tiếc, nhưng trong nhà ít , cũng còn cách nào.
Mấy phụ nhân bà cho thuê ruộng, ai nấy đều kích động.
Nhà nào cũng thiếu ruộng, ruộng cho thuê thì đều tranh.
“Thẩm a bà đúng là kiếm , thỉnh làm mà tiếc tiền.”
“Không bà trả tiền công bao nhiêu? Trồng trọt cũng chẳng thu mấy, mỗi ngày thỉnh cũng tốn ít bạc.”
“Nghe bà định cho thuê hết ruộng.”
“Cho thuê hết ?”
---
Trương Tiến về nhà, thấy mấy thôn dân chen chúc trong sân.
“Cha, trong nhà đông ?”
Trương Tiến hỏi.
Trương Thành liếc con trai một cái:
“Thẩm a bà tuổi cao , trồng ruộng nữa, cho thuê hết ruộng, nhờ làm chứng kiến.”
Trương Tiến gật đầu:
“Ra . Thẩm a bà định cho thuê thế nào?”
“Bà lấy bốn phần lương thực, chuyện nộp thuế thì giao cho tá điền phụ trách.”
“Bốn phần cũng nhiều.”
Rất nhiều địa chủ đều thu năm phần, trừ địa tô xong thì trong tay tá điền cũng chẳng còn bao nhiêu.
“Thẩm a bà cho thuê hết ruộng ?”
Trương Tiến hỏi .
Trương Thành gật đầu:
“Ừ, năm mẫu, cho thuê hết.”
---
Trong nhà.
Thẩm a bà thu hoạch xong lương thực, đều chở lên trấn.
Lục Lâm chút bất ngờ cách làm của bà, đưa tiền lương thực cho bà.
Thẩm a bà chịu nhận, khuyên mãi mới nhận một nửa.
“Thẩm a bà thật quá khách khí .”
Lão nhân gia vất vả trồng lương thực, còn chở hết lên đây, Lục Lâm cảm thấy áy náy.
“Chở lương thực lên trấn cũng . Chúng quanh năm ở nông thôn, để lương thực đó, trộm cũng khả năng.”
Trần Tiểu Mễ bình tĩnh. Bây giờ cũng coi như một nhà, cần phân biệt quá rõ.
Lục Lâm nghĩ , cũng thấy lý.
Người quê chắc ác ý, nhưng lúc đói bụng thì chuyện gì cũng thể xảy .
“Năm nay mùa màng vẻ tệ.”
Trần Tiểu Mễ .
Lục Lâm gật đầu:
“Ừ, may mắn thật.”
May là gặp đại tai ương. Trong lịch sử, chuyện lưu dân khắp nơi, xông nhà cướp bóc, cũng là hiếm.
Bên Thẩm a bà, việc thu hoạch diễn thuận lợi.
Lục gia thì khác.
Đến mùa thu hoạch, nữ quyến trong thôn đều xuống ruộng. Thế nhưng Lâm Tú Nhi và Lý Phương Nguyệt đều đang mang thai, việc nhà còn ít làm, tự nhiên thể xuống ruộng.
Lục Trình Ngọc là sách, trong nhà cũng dám bắt làm việc đồng áng.
Sức lao động tráng niên thể xuống ruộng chỉ còn Lục Minh và Lục An.
Lão gia t.ử rõ tính tình hai đứa con trai, liền thôn tìm làm giúp, hứa mỗi hai mươi lăm văn một ngày.
Hai mươi lăm văn ngày thường là khá hào phóng, nhưng mùa thu hoạch, nhiều nhà đều thiếu .
Trong mấy ngày , mức giá đó thấp, nhưng cũng chẳng cao.
Dù mời , nhưng trong thôn bắt đầu xì xào.
Trước đó Thẩm a bà trả ba mươi văn, so với Lục lão gia t.ử chỉ trả hai mươi lăm văn, thế nào cũng thấy keo kiệt.
Lục An mất việc, tiền riêng của Vương thị ngày càng ít, đối với chút bạc càng để tâm.
Thu hoạch bắt đầu, Vương thị mắng nhiếc mấy làm thuê, chê làm chậm, đòi trừ tiền. Đến lúc mặt trời lặn cũng cho về, còn bắt ở làm thêm.
Vương thị là mồm miệng cay độc.
Khi cha Lục Lâm còn sống, bà thường xuyên mắng nhiếc họ.
Nếu phản bác, Vương thị càng mắng dữ hơn, lâu dần cha Lục Lâm cũng chỉ nhịn.
Lục Minh và Lục An thường xuyên cãi , Vương thị thương con, cũng châm dầu lửa.
Lần thỉnh thu hoạch, Vương thị đem bộ bực tức tích tụ bấy lâu, trút lên đầu mấy làm thuê.
Không chê lười, thì mắng làm rơi lương thực xuống đất.
Vương thị quen mắng con, nên cũng thấy gì quá đáng.
Mấy thôn dân vì tiền công nên chỉ đành nhẫn nhịn, nhưng lưng, danh tiếng chanh chua của Vương thị lan .
Cũng đem Vương thị so sánh với Thẩm a bà.
So sánh xong, kết luận chỉ một: Vương thị kém xa.
---