Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 81: Thú bông tiêu thụ rực rỡ

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:17:40
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 81: Thú bông tiêu thụ rực rỡ

 

Trần Tiểu Thái cùng Thẩm Trì đang đối chiếu sổ sách.

 

Thẩm Trì con ghi trong sổ, nhịn hít một lạnh.

Nhiều bạc đến ?

 

Thẩm Trì còn từng trải sự đời, khi tính con cuối cùng, kích thích đến mức đầu óc choáng váng.

 

Y cửa hàng bán đồ giá cao thì lợi nhuận lớn, nhưng ngờ cao đến mức .

 

Trần Tiểu Thái cũng chút hoảng hốt, chỉ là kinh nghiệm của nhóc rốt cuộc vẫn phong phú hơn Thẩm Trì, khả năng tiếp nhận cũng mạnh hơn. Kinh ngạc một lúc, nhóc liền nhanh chóng bình tĩnh .

 

lúc , một tràng tiếng bước chân truyền tới.

Trần Tiểu Thái ngẩng đầu, thấy Tần Nghị .

 

“Tần đại thúc, hôm nay thật sự vất vả cho ngươi. Nếu ngươi giúp duy trì trật tự, e rằng sớm loạn cả lên .”

Trần Tiểu Thái chút may mắn .

 

Tần Nghị :

“Có gì . Mà tới, hôm nay còn thấy lão bản của cái cửa hàng giả .”

 

Cái gọi là “cửa hàng giả” trong miệng Tần Nghị, chính là cửa hàng ở trấn mạo danh cửa hàng Hoa Hạ của bọn họ.

 

Thực những cửa hàng bắt chước đồ Hoa Hạ là ít, nhưng trắng trợn mạo danh như thì chỉ đúng một nhà .

 

Trần Tiểu Thái bất ngờ, liếc Tần Nghị:

“Hắn tới mua đồ ?”

 

Hôm nay khách quá đông, Trần Tiểu Thái bận đến sứt đầu mẻ trán, nhiều chuyện đều để ý.

 

Tần Nghị lắc đầu:

“Không mua gì cả, chỉ chằm chằm cửa hàng chúng .”

 

Trần Tiểu Thái nhăn mũi:

là đồ hỗn trướng, chắc chắn chẳng ý .”

 

Thẩm Trì nhẹ:

“Hơn phân nửa là trộm học tay nghề.”

 

Cửa hàng giả chủ yếu bán túi sách và quạt giấy.

Thời tiết hiện giờ lạnh, quạt cũng chẳng dùng ; túi sách thì ít cửa hàng khác bán, mức độ mô phỏng trong tiệm hạn, lợi nhuận chắc chắn cũng chẳng cao.

 

“Thú bông , hẳn là dễ học theo .”

Tần Nghị .

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

.”

 

Chỉ qua cũng , làm thứ , chắc chắn tốn ít thời gian. Trước khi bọn họ học , bên đủ kiếm một khoản lớn .

 

---

 

Hạ Hải Sinh từ cửa hàng của Trần Tiểu Thái trở về, liền trốn trong cửa hàng của mà giận dỗi.

 

Hạ Hải Sinh là con thứ, từ nhỏ ca ca phía chèn ép đến mức thở nổi.

 

Làm ăn buôn bán thì nào cũng lỗ vốn. Lâu dần, từ xuống trong nhà đều thiên phú kinh thương, bản lĩnh, so với đại thiếu gia thì kém xa.

 

Hạ Hải Sinh ghét nhất là bằng đại ca.

Lão gia t.ử tuy thương , nhưng trong lòng cũng ngầm cho rằng nên .

 

Hạ Hải Sinh vẫn luôn làm chút thành tích để cho lão gia t.ử thấy, nhưng… giờ vẫn từng thành công.

 

Sau khi cửa hàng Hoa Hạ đột nhiên nổi lên, lập tức gây ít chú ý.

 

Hạ Hải Sinh phát hiện cửa hàng Hoa Hạ quả thực là lợi nhuận kếch xù. Hắn nghĩ, nếu mở một cửa hàng tương tự, hạ giá thấp hơn một chút, chắc chắn cũng thể tiền bạc như nước.

 

sự thật giống như tưởng.

 

Sinh ý trong tiệm ban đầu sôi nổi một thời gian, nhưng vì giá bán thấp nên chẳng kiếm bao nhiêu.

Sau đó đồ đạc dần dần bán , nhập hàng quá nhiều, ít đều tồn đọng trong kho. Tiền thuê cửa hàng thì hề rẻ, khấu trừ xong tiền thuê, lợi nhuận càng ít.

 

Hạ Hải Sinh còn tưởng rằng bên bán thì cửa hàng Hoa Hạ chính hiệu cũng sẽ chẳng khá hơn. Ai ngờ làm mấy thứ kỳ quái mới lạ, doanh một ngày khiến mà phát hoảng.

 

Cửa hàng Hoa Hạ bên hôm bận rộn suốt ngày, còn cửa hàng của thì lạnh lẽo. Có ghé qua cũng chỉ để bọn họ là lừa đảo.

 

---

 

Trong nhà.

 

Lục Lâm gảy bàn tính một hồi, :

“Khoảng thời gian , vốn bỏ ban đầu thu hồi gần đủ . Tiếp theo còn làm thêm nhiều nữa.”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Được.”

 

Ngày đầu tiên thú bông xuất hiện thì tranh mua dữ dội. Sang ngày thứ hai, bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn còn nhiều tới. Ngày thứ ba cũng , đó sinh ý của cửa hàng dần dần định trở .

 

Giá thú bông thấp. Nhà nào dư dả thì mua một hai con về chơi, nhà dư giả thì cũng chỉ thể .

 

Lục Lâm hỏi thăm một chút, phát hiện trong thành gần đây nổi lên một trào lưu: may quần áo cho thú bông.

 

Thú bông mà Lục Lâm bán phần lớn đều quần áo, chỉ lác đác vài con là . Thú bông mặc quần áo thường tinh xảo hơn, giá cũng cao hơn.

 

Không ít mua loại quần áo, đành tự may.

 

Thậm chí còn vài phú thái thái tụ tập với , trao đổi kinh nghiệm may quần áo cho thú bông.

 

Lục Lâm chỉ cảm thấy:

Đám tiền ở thời đại , đúng là rảnh rỗi quá mức.

 

Không chuyện gì làm, ăn no , thế là liền thịnh hành việc may quần áo cho “oa oa”.

 

Thú bông xuất hiện, khiến cửa hàng Hoa Hạ nổi tiếng thêm một nữa.

 

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, hai cửa hàng thu gần ba trăm lượng bạc, khiến Lục Lâm vô cùng phấn chấn.

 

---

 

Dương gia.

 

Mấy vị nữ quyến, mỗi ôm một con thú bông, quây với may quần áo cho thú bông.

 

“Nãi nãi, con hổ của thật là tuấn tú.”

nương, uy phong lắm.”

“Nãi nãi, trong tiệm thú bông hình hổ nhiều , đa phần là thỏ với gấu, con của hiếm lắm.”

 

Lão thái thái khen đến mức mặt mày hớn hở.

 

“Nghe hổ mấy con, chẳng bao lâu bán hết. Cũng nhờ Hằng Chi hiếu thuận, thương lượng với lão bản, mới cố ý làm cho một con.”

 

“Nãi nãi, cháu trong tiệm hiếm nhất là Trấn Điếm Chi Bảo. Hôm nào cháu mua về tặng cho .”

 

Lão thái thái liếc tôn t.ử một cái:

“Đừng tiêu tiền bừa bãi. Chủ quán , Trấn Điếm Chi Bảo bán.”

 

“Chủ quán thôi. Trước đó trả ba mươi lượng mua Trấn Điếm Chi Bảo, chủ quán còn đồng ý đấy.”

 

Lão thái thái bất đắc dĩ tiểu tôn tử.

 

“Ba mươi lượng bạc, vẫn là đừng tiêu hoang như .”

 

Chuyện Trấn Điếm Chi Bảo của cửa hàng Hoa Hạ, lão thái thái cũng qua. Dương gia tuy giàu, nhưng ba mươi lượng bạc vẫn khiến bà đau lòng.

 

“Không mua Trấn Điếm Chi Bảo là ai.”

Lão thái thái chút nghi hoặc.

 

Dương gia ở Lâm Trấn cũng xem như đại hộ, bỗng dưng xuất hiện một giàu như , lão phu nhân khỏi tò mò.

 

“Hình như trong trấn, mặt mũi lạ.”

“Thanh danh cửa hàng Hoa Hạ truyền rộng, e rằng là từ trấn khác tới.”

“Cửa hàng Hoa Hạ đúng là càng ngày càng nổi tiếng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-81-thu-bong-tieu-thu-ruc-ro.html.]

Dương Hằng Chi về đến nhà, liền thấy mẫu đang may quần áo. Nhìn kích cỡ là đang may cho thú bông.

 

Trong lòng khỏi chút chua chát.

 

Mẫu lâu may quần áo cho , mà giờ ân cần may cho thú bông.

Một con thú bông còn mấy bộ quần áo, mà thứ thì làm gì lạnh, thật sự cần thiết.

 

“Nhi tử, con xem bộ thế nào?”

Dương phu nhân thấy con trai về, vui vẻ hỏi.

 

Dương Hằng Chi lấy lòng:

“Nương, tay nghề của càng ngày càng khéo.”

 

Dương phu nhân :

“Con mang thú bông về cho lão thái thái, bà thích. Chỉ là con cứ ồn ào đòi mua Trấn Điếm Chi Bảo cho lão thái thái.”

 

Dương Hằng Chi cúi đầu.

 

Lão thái thái tuy thương , nhưng vị cũng cách lấy lòng.

 

“Vậy nương thấy… con nên mua Trấn Điếm Chi Bảo ?”

Hắn hỏi.

 

Dương phu nhân thở dài:

“Tâm tư của lão thái thái khó đoán lắm.”

 

Bà hẳn cũng thích Trấn Điếm Chi Bảo, nhưng thứ đó quá đắt. Mua về thì thể cho là phá của, chừng mực thật khó nắm.

 

“Vậy con xem trong tiệm thú bông gì mới lạ hơn .”

Dương Hằng Chi .

 

Dương phu nhân gật đầu:

“Được.”

 

---

 

Trong thôn, nhiều nữ công đều đang làm việc cho cửa hàng Hoa Hạ.

 

Khoảng thời gian , sinh ý của cửa hàng từng chững , nhiều đoán rằng cửa hàng Hoa Hạ sắp đóng cửa .

 

Suy nghĩ của thôn dân mâu thuẫn.

 

Một mặt, cảm thấy cửa hàng Hoa Hạ quá kiếm tiền, chi phí cao, đồ đạc tùy tiện ghép bán giá trời, đúng là hắc tâm, đóng cửa cũng đáng.

Mặt khác, trong thôn hiện giờ ít sống nhờ cửa hàng Hoa Hạ, cảm thấy cửa hàng tuyệt đối thể đóng.

 

Nếu đóng cửa, mất kế sinh nhai, thật vất vả trong tay mới dư dả một chút.

 

---

 

Lục Lâm dựa thú bông kiếm một khoản lớn, cuộc sống trôi qua vô cùng thoải mái.

 

Trần Tiểu Mạch cực kỳ thích một con hổ bông to, ngày nào cũng ôm rời tay.

 

Lục Lâm nghi ngờ rằng Tiểu Mạch thích hổ bông như là vì năm xưa Trần Tiểu Mễ từng đ.á.n.h c.h.ế.t một con hổ, nhờ đó mới mua nhà ở nông thôn, dọn khỏi sơn động.

 

Hổ bông làm khá phức tạp, Lục Lâm làm nhiều, đa phần vẫn là gấu, mà các loại gấu thì bán chạy.

 

Lục Lâm ôm một con chuột bông, :

“Con chuột bông đáng yêu như , chẳng ai mua?”

 

Ban đầu cũng mua, nhưng đó là chuột, liền lập tức mất hứng.

 

Trần Tiểu Mễ chớp mắt:

“Chuyện chẳng bình thường ? Ai thích chuột chứ?”

 

Lục Lâm: “……”

 

Kiếp , hamster yêu thích, Chuột Mickey còn nổi tiếng khắp thế giới.

Chỉ là thẩm mỹ của nơi , rõ ràng còn tới mức đó.

 

“Thật hiểu ngươi, vì làm chuột. Thứ chỉ ăn trộm lương thực.”

Trần Tiểu Mễ nghi hoặc .

 

Lục Lâm: “……”

 

May mà làm nhiều, nếu thì lỗ to .

 

“Dương thiếu gia tới hỏi, xem trong tiệm thể chế tác một ít thú bông hình nai .”

Trần Tiểu Mễ .

 

“Nai?”

Lục Lâm hỏi.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

. Nai tượng trưng cho trường thọ, lớn tuổi thích mấy thứ mang ý nghĩa lành .”

 

“Thì .”

Lục Lâm .

 

Hắn thầm nghĩ: nơi coi trọng hiếu đạo.

Tiền trong nhà phần lớn đều trong tay cha , gia nãi. Muốn tiền, lấy lòng già dường như là việc hết sức cần thiết.

 

Thời tiết càng ngày càng lạnh, thú bông càng bán chạy.

 

So với túi sách, thú bông yêu thích hơn hẳn.

 

Không ít từ các trấn khác cũng danh mà tới mua thú bông.

 

Ngược , túi sách trong cửa hàng bán chậm , trong khi tồn kho vẫn còn ít.

 

Lục Lâm nghĩ vài cách xử lý, chẳng hạn như gắn thêm đồ trang trí thú bông nhỏ lên túi sách; hoặc khách mua đồ chơi nhiều thì tặng kèm một cái túi sách. Nhờ , túi sách cũng dần dần bán ít.

 

Trần Tiểu Mễ mắt sáng rực, kiểm kê bạc và tiền, hưng phấn :

“Gần sáu trăm lượng .”

 

Lục Lâm gật đầu:

.”

 

Trần Tiểu Mễ mê mẩn ôm bình bạc.

Chỉ tính tiền mặt gần sáu trăm lượng, cộng thêm cửa hàng và nhà cửa trong tay, cả nhà bọn họ hơn một ngàn lượng.

 

Cảm giác như đang trôi mây.

 

Khi còn săn thú trong núi, Trần Tiểu Mễ từng nghĩ tới, kiếm tiền thể dễ dàng như .

 

“Thời tiết càng ngày càng lạnh .”

Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Ừ.”

 

Gần đây quạt giấy bán nữa, nhưng thú bông thì càng lúc càng ưa chuộng.

 

Dường như ít bắt chước làm thú bông của bọn họ như .

Chỉ là chủng loại thú bông của bọn họ quá nhiều, trong thời gian ngắn cũng bắt chước .

 

“Sắp tới mùa gặt .”

Trần Tiểu Mễ .

 

.”

Lục Lâm đáp.

 

Nhà bọn họ ruộng, nên chuyện thu hoạch cũng liên quan lắm. nhà Thẩm a bà thì khác.

 

Cộng thêm hai mẫu đất cho, tổng cộng năm mẫu.

Với những gia đình con cháu đông đúc thì năm mẫu đất khó thu hoạch, nhưng với Thẩm a bà tuổi thì vất vả.

 

Thẩm Trì theo Trần Tiểu Thái Liễu Trấn, nếu thì cũng thể giúp đỡ một tay.

 

Lục Lâm suy nghĩ một chút, quyết định bàn bạc với Thẩm a bà về chuyện thu hoạch mùa thu.

 

Tuổi tác của Thẩm a bà ngày càng cao, ở cái tuổi , nếu ngã một cái ruộng, e rằng sẽ khó dậy.

 

---

 

 

Loading...