Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 78: Cửa hàng giả mạo

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:16:18
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 78: Cửa hàng giả mạo

 

Lục An mất việc, chỉ thể ở nhà làm việc.

 

Lục lão gia t.ử cảm thấy nhi t.ử mất việc khiến Lục gia mất mặt, liền giao cho Lục An mấy việc nặng nhọc như đốn củi, gánh nước.

 

Khi Lục An còn làm việc ở trấn , quản lý mấy chục dân công.

Thuộc hạ tay ai nấy đều cung kính, khúm núm nịnh bợ, khiến Lục An lâng lâng trong lòng. Lâu ngày, cũng sinh thói tự cao tự đại.

 

Thất nghiệp khiến tâm thái của Lục An phần mất cân bằng. Lục Minh tỏ kênh kiệu với Lục An, Lục An cũng lười để ý tới y, hai oán trách lẫn , ngày nào cũng cãi vã ầm ĩ ngừng.

 

Nói cho cùng, Lục An nhận hối lộ, đuổi việc, còn lén tiêu hết tiền, tự đuối lý, nên mỗi hai tranh cãi, phần lớn đều là Lục Minh chiếm thế thượng phong.

 

Lục An từng sống tiêu d.a.o ở trấn , nay về nhà sai phái làm đủ thứ việc suốt ngày, trong lòng khỏi hụt hẫng.

 

Lão thái thái và lão gia t.ử đều thiên về lão đại, khiến Lục An bực bội thôi.

 

Lục An giường, buồn bực :

“Lão đại đúng là quá đáng.”

 

Lâm Tú Nhi cũng chút oán giận Lục An. Nàng chuyện nhận hối lộ, nhưng dù tức giận đến , Lục An vẫn là đương gia của nàng, nàng cũng chẳng thể làm gì .

 

“Hai ngày , Lục Đồng về một chuyến, lúc còn mang theo hai mươi cái bánh bao trong nhà.” Lâm Tú Nhi .

 

Lục An cau mày:

“Sao đại tẩu làm ? Con gái gả như nước đổ , nào đạo lý trợ cấp như thế. Nhà vốn khó khăn .”

 

Gả Lục Đồng , nhà lão đại hai mươi lượng bạc, còn thì một lượng cũng thấy.

Lâm Tú Nhi cau mày, :

“Nhà chồng Lục Đồng cũng nghèo, cứ chạy về nhà đẻ moi tiền thế thì còn thể thống gì nữa.”

 

Lâm Tú Nhi rằng, Thang thị dung túng nữ nhi như , căn bản vì thương nữ nhi, mà là vì Lục Đồng nắm nhược điểm của Lý Phương Nguyệt. Nếu Thang thị cho, Lục Đồng sẽ đem chuyện với lão thái thái, khiến Thang thị suýt nữa con gái chọc tức c.h.ế.t.

 

Lão thái thái nội tình, mỗi Lục Đồng chạy về nhà đẻ liền oán khí ngút trời.

 

“Lão đại nuôi đứa con gái như mà còn dám suốt ngày khoa tay múa chân với , đúng là điều.”

 

---

 

Bên Lục gia loạn thành một đoàn, bên phía Lục Lâm cũng xảy chuyện.

 

Trần Tiểu Thái một xe từ Liễu Trấn trở về Lâm Trấn.

 

“Người cho chúng thuê nữa ?” Lục Lâm hỏi.

 

Trần Tiểu Thái rầu rĩ đáp:

“Lão bản cửa hàng đó cần dùng việc khác, nên cho chúng thuê nữa.”

 

Lục Lâm cau mày. Trước đó chuyện rõ ràng với lão bản, mà đối phương đột nhiên đổi ý.

 

“Hai bên ký khế ước , lão bản sẽ bồi thường thế nào?” Lục Lâm hỏi.

 

Trần Tiểu Thái buồn bực :

“Ông chỉ lấy tiền thuê mấy tháng dùng, tiền dư sẽ trả . Lâm ca, lão bản hạn cho chúng ba ngày dọn , nếu sẽ ném hết đồ ngoài. Nếu Tần đại thúc trấn áp, đoán ông ném đồ của chúng ngay tại chỗ .”

 

“Ít nhiều cũng nhờ Tần đại thúc.” Lục Lâm .

 

, nếu Tần đại thúc trấn áp, thật sự làm .”

Tần Nghị từng dính m.á.u tay, khi xảy xung đột liền phóng sát khí nặng nề, khiến Trần Tiểu Thái cũng chút sợ.

 

Lục Lâm gật đầu:

“Lão bản đúng là quá tính.”

 

Đối phương còn giữ tiền thuê mấy tháng, trong khi khi thuê cửa hàng đó, bỏ ít bạc để tu sửa. Huống chi, việc đuổi gấp như còn làm chậm trễ buôn bán.

 

Lục Lâm hít sâu một , :

“Chuyện thể chậm trễ, và ngươi cùng sang đó xem .”

 

Trần Tiểu Mễ , :

“Có giở trò lưu manh ? Để qua đó tẩn cho tên khốn một trận.”

 

Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, :

“Thôi, ngươi cứ nghỉ ngơi cho , tự xử lý .”

 

Trần Tiểu Mễ rầu rĩ:

“Cũng .”

 

Lục Lâm nghiến răng, chuyện cũng hẳn trách đối phương. Nếu đối phương cho thuê nữa thì thôi, chỉ cần trả đủ tiền thuê là .

 

Ban đầu Lục Lâm còn cảm thấy lão bản bụng, hiện tại thì còn nghĩ như nữa.

Vị trí cửa hàng đó vốn bình thường, nhưng khi mở cửa hàng ở đó, nơi danh khí. Danh khí tuy vô hình, nhưng giá trị nhỏ.

 

Lục Lâm đến Liễu Trấn, chuyện với lão bản một phen thu dọn bộ đồ đạc.

 

Thấy lão bản nôn nóng tiễn , Lục Lâm liền hơn phân nửa là đối phương tìm thuê với giá cao hơn.

Hắn cãi với lão bản một trận, cuối cùng lấy mười tám lượng bạc, tính tới tính lui vẫn lỗ một chút.

 

Trong lòng Lục Lâm chút bứt rứt, nhưng nghĩ cửa hàng kiếm cho hơn hai trăm lượng, tâm tình cũng dần bình .

 

“Lâm ca, giờ làm ?” Trần Tiểu Thái hỏi.

 

“Trước tiên đem bộ đồ vật đến khách điếm.” Lục Lâm .

 

“Được.”

 

Lục Lâm cùng Trần Tiểu Thái đem đồ đến khách điếm, dắt Trần Tiểu Thái dạo một vòng quanh Liễu Trấn, cuối cùng mua thêm một cửa hàng.

 

Do thời gian gấp gáp, trong trấn ít cửa hàng rao bán, nên vị trí cửa hàng bằng cửa hàng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-78-cua-hang-gia-mao.html.]

Tuy vị trí chật, nhưng diện tích nhỏ, phía còn mấy gian phòng và giếng nước. Rút kinh nghiệm , Lục Lâm mua luôn cả cửa hàng lẫn nhà ở.

 

Cửa hàng nhỏ hơn nhiều so với tòa nhà đang ở tại Lâm Trấn, độ tinh xảo cũng kém hơn, nên chỉ tốn một trăm bốn mươi lượng.

 

Mua nhà xong, Lục Lâm liền đón đám Trần Tiểu Thái chuyển đồ cửa hàng mới.

 

Trần Tiểu Thái theo, lo lắng hỏi:

“Lâm ca, chủ nhân cửa hàng sẽ đổi ý đuổi chúng nữa chứ?”

 

Lục Lâm lắc đầu:

“Yên tâm, sẽ .” Lần để nhất lao vĩnh dật, mua luôn cả nhà.

 

---

 

Cửa hàng Hoa Hạ mới khai trương ở Liễu Trấn, sinh ý như ý, khiến Trần Tiểu Thái vô cùng thất vọng.

 

Lục Lâm ghé qua cửa hàng cũ một chuyến, trong lòng khỏi tức giận.

 

Khi dọn , tháo bảng hiệu, mà hiện tại cửa hàng vẫn treo bảng hiệu Hoa Hạ, bên trong còn bán quạt và túi. Chỉ hàng giả, hơn nữa giá còn rẻ hơn ít.

 

“Lâm ca, gần đây chẳng sinh ý gì. Có còn hỏi chúng mở chi nhánh , giá ở chi nhánh rẻ như , còn chúng thì bán đắt.” Trần Tiểu Thái .

 

“Không cần để ý. Chúng con đường cao cấp, bọn họ chỉ chiếm nhất thời thôi.” Lục Lâm đáp.

 

Thời tiết sắp sang thu, gió thu nổi lên, quạt dù rẻ đến mấy cũng chẳng còn mấy ai mua.

 

Trần Tiểu Thái gật đầu. Hắn làm chưởng quầy một thời gian, chỉ cần ước chừng cũng lợi nhuận lớn đến mức nào. Nay cách làm truyền ngoài, giá cả giảm xuống là chuyện tất nhiên.

 

“Lâm ca, suốt ngày bán gì cũng là vấn đề lớn đó.” Trần Tiểu Thái .

 

Lục Lâm xoa đầu nhóc, :

“Yên tâm, trừ tiền công của nhóc. bán hàng thì sẽ phần trích.”

 

Trần Tiểu Thái bĩu môi:

“Ta lo chuyện đó.”

 

“Làm ăn mà, lời lỗ, quan trọng là giữ tâm tình thoải mái.” Lục Lâm .

 

“Sắp tới bán quạt, nghĩ xem nên bán thứ gì khác.” Lục Lâm tiếp.

 

Trần Tiểu Thái rầu rĩ:

“Lão bản cửa hàng thật hổ, ngay cả tên cửa hàng cũng đổi, còn đặt là Hoa Hạ giống chúng .”

 

Lục Lâm cũng thấy khó chịu:

.” Ở đây bảo vệ thương hiệu, nên mạo danh cũng chẳng phạt gì.

 

Hoa Hạ nghĩa là gì?” Trần Tiểu Thái hỏi.

 

Lục Lâm: “……”

“Là một nơi thần kỳ, cái gì cũng , nên mới đặt tên là Hoa Hạ.”

 

“Ngươi chuyện đó ở ? Sao từng ai ?” Trần Tiểu Thái nghi hoặc.

 

“Nhìn thấy trong sách.” Lục Lâm đáp.

 

---

 

Phía tòa nhà thuê hậu viện, nhưng phòng bếp. Đám Trần Tiểu Thái thường chỉ mua bánh bao ngoài trấn ăn tạm.

 

Lần Lục Lâm mua ít gạo, mì, dầu để trong bếp, dặn Thẩm Trì thường ngày nấu ăn cho đàng hoàng, bọn họ thiếu tiền.

 

Đợi Lục Lâm xử lý xong chuyện ở Liễu Trấn, nửa tháng trôi qua.

 

Trần Tiểu Mễ thấy Hắn trở về, cuối cùng cũng thở phào.

 

“Bên đó xử lý xong ?” Y hỏi.

 

“Ừ.” Hắn gật đầu. “Ta mua thêm một cửa hàng, cần lo chủ tiệm đổi ý đuổi chúng nữa.”

 

“Lại mua nhà?” Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu, cảm thấy Lục Lâm thật kỳ quái.

 

“Có nhiều nhà mới . Nếu thời cuộc định, giá nhà sẽ tăng mãi.” Hắn .

 

Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: cũng gặp thời cuộc định mới .

 

Nghe Liễu Trấn xuất hiện cửa hàng giả mạo, Y tức giận:

“Thật khốn kiếp.”

 

“Đừng tức. Bọn họ khai trương muộn, chi phí lớn, dù bán nhiều cũng kiếm bằng chúng .” Lục Lâm an ủi.

 

“Lão bản cửa hàng giả đó là ai?”

 

“Hình như tên là Hạ Hải Sinh, nhị thiếu gia Hạ gia. Hạ gia làm vải, sinh ý lớn. Hắn là con vợ lẽ, một ca ca tên Hạ Vân Hà, giỏi kinh thương.”

 

“Hạ Hải Sinh thì khác, thích khinh nam bá nữ, danh tiếng kém. Hạ lão gia t.ử thương , luôn cho bạc làm ăn. Hắn đem phần lớn bạc cờ bạc, ăn chơi, còn mới đem buôn bán, thường là lỗ sạch.”

 

“Chắc thấy cửa hàng Hoa Hạ của chúng làm ăn nên mới nhắm .”

 

“Loại vô sỉ như , làm ăn lỗ cũng đáng đời.” Trần Tiểu Mễ .

 

“Hạ thiếu gia đúng là đại tài khí thô.” Lục Lâm cảm thán.

 

quen nhỏ với Trần Tiểu Thái rằng Hạ Hải Sinh giá bốn mươi lượng thuê cửa hàng cũ của bọn họ.

 

“Hắn thuê đắt sợ lỗ ?” Trần Tiểu Mễ khó hiểu.

 

Lục Lâm lắc đầu:

“Không . lỗ cũng chẳng liên quan tới chúng .”

 

---

 

 

Loading...