Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 76: Lễ vật đính hôn

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:14:49
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 ---

 

Chương 76: Lễ vật đính hôn

 

Mấy tiểu nha đầu trong thôn tụ tập chuyện.

 

“Mẹ , Thẩm Trì sắp đính hôn .”

 

“Không ngờ Thẩm Trì định hôn nhanh như , nương còn , song nhi vốn khó thành , ít điều kiện hơn y còn gặp may mắn như , y định hôn sớm hơn.”

 

Trước đó còn suy đoán, thanh danh của Thẩm Trì hỏng bét, e rằng sẽ ai chịu cưới y, lẽ y sẽ giống như Trần Tiểu Mễ, kéo dài lâu mới thành , cuối cùng biến thành một lão song nhi ai thèm.

 

Lục Đồng lớn lên xinh , sớm tới cầu hôn, chỉ là Thang thị mắt cao hơn đầu, nên mới kéo hết năm qua năm khác.

 

Trương Á rầu rĩ :

“Chuyện cũng chắc , khi là hiểu lầm thì .”

 

Mã thị — mẫu của Trương Á — từng tới cầu với Lục Lâm, kết quả cự tuyệt. Nghe Lục Lâm kết với nhà Thẩm Trì, thiếu chút nữa Mã thị tức đến c.h.ế.t.

 

Trước trong thôn từng lời đồn rằng Thẩm Trì hổ, bám theo Trần Tiểu Thái. Không ai ngờ rằng, Trần Tiểu Mễ thật sự sẽ định hôn cho Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì, chuyện khiến nhiều cảm giác trộm gà thành còn mất nắm gạo.

 

“Bà mối Vương cũng , chắc là sai .” Một tiểu nha đầu .

 

, bà mối Vương dối như cơm bữa, c.h.ế.t cũng thể thành sống.” Một tiểu mập mạp buột miệng , xong mới ý thức lỡ lời, vội vàng che miệng , chút sợ hãi.

 

 

---

 

Lục gia

 

Thang thị rầu rĩ :

“Không Trần Tiểu Mễ nghĩ cái gì nữa, còn sớm như định hôn cho Trần Tiểu Thái . Y cũng chọn lựa thêm vài , tùy tùy tiện tiện cưới một song nhi. Chắc chắn là do hiện tại Trần Tiểu Thái còn nhỏ, hiểu chuyện nên mới đồng ý. Đợi lớn lên , kiểu gì cũng oán trách Trần Tiểu Mễ. Hôn nhân trò đùa.”

 

Lâm Tú Nhi , trong lòng thầm châm chọc Thang thị một phen.

 

Thang thị cũng từng lựa chọn kỹ, nhưng chọn tới chọn lui, rốt cuộc cũng chọn .

 

Lục Trình Ngọc cưới về một đại tiểu thư vô dụng, Lục Đồng thì gả cho một thư sinh còn cả con riêng. Lục Đồng vì cãi với chồng mà mấy chạy về nhà đẻ, nào cũng về tay trắng, chỉ ăn . Thang thị thấy mất mặt, nhưng Lâm Tú Nhi thì thấy.

 

“Chuyện chẳng là do mấy trong thôn đồn bậy , lời đồn từ giả biến thành thật.” Lâm Tú Nhi châm chọc . “Không Trần Tiểu Mễ sẽ cho bao nhiêu lễ đính hôn.”

 

Lúc Lục Trình Ngọc thành làm linh đình, trong thôn đều cho rằng Trần Tiểu Mễ tiền, vì thế ai nấy đều tò mò xem rốt cuộc y sẽ cho bao nhiêu lễ vật.

 

Thang thị híp mắt, :

“Người trong thôn cũng chẳng sai, tâm nhãn của tiểu song nhi Thẩm Trì đúng là nhiều thật.”

 

Thang thị nhớ tới chuyện nhà từng bán ruộng cho Thẩm a bà, trong lòng liền chút khó chịu.

 

ngờ Thẩm gia thể kết với Trần Tiểu Thái, tính thì ruộng đất của Lục gia, cuối cùng vẫn rơi tay Lục Lâm.

 

---

 

Qua mấy ngày, Trần Tiểu Mễ, Lục Lâm cùng bà mối Vương thuê một chiếc xe lừa, tới Thẩm gia.

 

Vốn dĩ nhà Lục Lâm xe lừa, nhưng vì thể diện, Lục Lâm vẫn thuê thêm một chiếc nữa.

 

Hai chiếc xe lừa chạy thôn, lập tức thu hút ít đến xem náo nhiệt.

 

Trần Tiểu Mễ ôm bụng xuất hiện mặt thôn dân, khiến ít xì xào bàn tán.

 

Trước trong thôn còn đồn rằng Trần Tiểu Mễ thể sinh con, giờ thì vả mặt.

 

Trần Tiểu Mễ phát hiện ít đang chăm chăm bụng , nhịn bĩu môi.

 

Y cảm thấy trong mắt trong thôn, y giống hệt một hán tử, bây giờ đột nhiên oa oa, hẳn là khiến bọn họ cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

 

Trần Tiểu Thái mang lễ vật đính hôn tới, gồm gạo, mì, chén đĩa, vải vóc, y phục, giày vải làm từ vải bông nhất. Tuy giá trị bằng tơ lụa, nhưng vô cùng thực dụng. Giá trị nhất là hai chiếc vòng tay bạc, mỗi chiếc gần bằng hai lượng bạc. Tính tổng tất cả lễ vật, ước chừng năm lượng bạc.

 

Ở nông thôn, lễ đính hôn như xem như tệ. Có nhà nghèo, lễ đính hôn chỉ chút gạo mì, dầu mỡ, vải vóc cùng rổ rá, căn bản vòng bạc.

 

Lễ vật Trần Tiểu Mễ đưa tới thể diện, nhưng cũng quá phô trương, tới mức khiến khác trầm trồ.

 

Có vết xe đổ của Lục Trình Ngọc, còn cảm thấy Trần Tiểu Mễ keo kiệt, kiếm nhiều tiền như mà vẫn tay dè dặt. Thậm chí đó còn thôn dân từng nghĩ, gả nữ nhi cho Trần Tiểu Thái để nhân cơ hội “hố” Trần Tiểu Mễ một phen.

 

Sau khi đưa lễ vật xong, mấy Lục Lâm liền trở về.

 

Hai bên bàn bạc xong, khi đính hôn, Thẩm a bà và Thẩm Trì sẽ tiếp tục về trấn làm việc.

 

---

 

“Thẩm Trì đúng là phúc, sớm như định hôn sự.”

 

Lúc chạng vạng, nhà Thẩm a bà nhiều tới xem náo nhiệt.

 

“Vòng tay nhẹ , mà đưa liền hai cái, quả nhiên Trần Tiểu Mễ kiếm ít tiền.”

 

“A Trì, ngươi đúng là may mắn!”

 

Thẩm Trì vây quanh, mặt đỏ. Có nhiều tới lời chúc mừng, nhưng cũng ngoại lệ.

 

“Ta , Lục Lâm bỏ hai mươi lượng mua một con gấu ở trấn , thì chút tiền đặt cọc , đối với Trần Tiểu Mễ mà chẳng đáng là bao.”

 

Người là Trịnh thị. Bà thím từ sớm nhắm Trần Tiểu Thái. Trịnh thị ngờ những lời đồn linh tinh truyền về Thẩm Trì và Trần Tiểu Thái biến thành sự thật, trong lòng còn mơ hồ cảm thấy bản “giúp” Thẩm Trì một phen, nên tâm tình .

 

Thẩm a bà . Lời của Trịnh thị rõ ràng là Trần Tiểu Mễ coi trọng tôn t.ử của bà, nhưng Thẩm a bà để trong lòng. Đây mới chỉ là đính hôn, Trần Tiểu Mễ thể đưa nhiều bạc như , bà hài lòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-76-le-vat-dinh-hon.html.]

 

Bà cũng chuyện Lục Lâm mua gấu. Lục Lâm mua là để buôn bán, chỉ bỏ tám lượng mua mật gấu, đó mang tới Liễu Trấn bán, tiệm t.h.u.ố.c thu mua với giá mười hai lượng. Da gấu cũng bán ít, tính cũng lỗ bao nhiêu.

 

“Cũng ít.” Thẩm a bà .

 

Trịnh thị thấy Thẩm a bà tủm tỉm, hề lời ảnh hưởng, liền bực bội :

“Thẩm Trì, hỏi bà mối Vương , sở dĩ Trần Tiểu Mễ định hôn với nhà ngươi là vì thêm làm việc. Ngươi đừng làm công cho .”

 

Thẩm Trì bĩu môi, thầm nghĩ: Y đại tiểu thư, ở mà chẳng làm việc, làm ở cũng thôi.

 

Trần Tiểu Mễ còn dạy y tính sổ, hẳn là y trông cửa hàng, mà trông cửa hàng còn hơn nhiều so với làm ruộng.

 

“Ta thể làm việc.” Thẩm Trì .

 

“A Trì, ngờ ngươi bản lĩnh như . Trên đời hán t.ử nhiều, gặp tệ thì nắm cho chặt. Khuê nữ của thì cần làm như .” Lời Trịnh thị kẹp thương mang côn, khiến Thẩm Trì đáp thế nào.

 

“Khuê nữ của ngươi thì thích so đo lắm. Tiểu hán t.ử nhặt khăn tay của nàng đem trả, nàng còn ép bồi, như cũng chẳng ho gì.” Trịnh thị hổ, nhưng Thẩm a bà cũng chẳng giữ thể diện cho bà .

 

“Thẩm a bà, ngươi ý gì?”

 

“Chỉ vài câu thôi, ngươi nổi giận như ?” Thẩm a bà bình thản đáp.

 

Trịnh thị thấy chỉ lo lời , lấy lòng Thẩm a bà, trong lòng tức đến nổ tung, liền dậy cáo từ.

 

“Thẩm a bà, ngươi đừng tức giận, bà chỉ là ghen tị với ngươi thôi.”

 

Thẩm a bà :

“Ta tức giận làm gì chứ.”

 

 

---

 

Hôn sự của Trần Tiểu Thái và Thẩm Trì định , nữ nhân trong thôn đều rõ. Sau , Thẩm Trì chính là của Trần gia.

 

Trong thôn hiện ít bán đồ thêu cho Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ, dĩ nhiên lấy lòng bọn họ, liền lén với Thẩm a bà rằng, những lời đồn về Thẩm Trì và Trần Tiểu Thái đều do Trịnh thị truyền .

 

Thẩm a bà tuy cảm thấy Trịnh thị ác độc, tôn t.ử của bà còn nhỏ như mà bà phá hoại thanh danh, nhưng chuyện biến thành chuyện , bà cũng truy cứu, ngờ Trịnh thị còn chạy tới mát.

 

nhiều khách tới lui, đến khuya Thẩm a bà mới tiễn hết về.

 

Ngoài hai chiếc vòng bạc, bộ lễ vật đính hôn đều đặt trong phòng của Thẩm Trì.

 

Tiễn hết khách, hai bà cháu mới thời gian thu xếp lễ vật.

 

“A bà, ngươi xem cái .”

 

“Cái gì?” Thẩm a bà thứ Thẩm Trì lấy , lập tức sững sờ.

 

“Sao… thứ ?” Thẩm a bà cầm hai tờ khế ước, tay run rẩy.

 

Sính lễ Trần Tiểu Mễ đưa tới qua khác khác, nhiều lải nhải rằng Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm kiếm nhiều tiền như mà còn keo kiệt, e rằng coi trọng tôn t.ử của bà.

 

Thẩm a bà cảm thấy mấy đó chỉ là ghen tị vì tôn t.ử bà một mối hôn sự .

 

Trần Tiểu Mễ tiền là chuyện của y, lễ đính hôn đưa như nhiều , hơn phân nửa hôn sự trong thôn đều bằng.

 

“A bà, đây là khế đất ?” Thẩm Trì hỏi.

 

Thẩm a bà gật đầu:

, là khế đất.”

 

Hai phần khế đất của nhà bà.

 

Lúc Thẩm a bà Lục Lâm mua hai mẫu ruộng của Lục gia, dự định đó chuyển cho Lục Lâm. vì ruộng còn hoa màu, Lục Lâm chờ thu hoạch xong mới sang tên. Không ngờ bây giờ hai mẫu ruộng ở đây.

 

Nếu Trần Tiểu Mễ đưa khế đất tới, thì hai mẫu ruộng cũng là lễ vật đính hôn.

 

Thẩm a bà c.ắ.n chặt răng. Vốn tưởng hai chiếc vòng bạc là quý nhất, ai ngờ hai phần khế đất mới là thứ đáng giá nhất.

 

Hai phần khế đất , ít nhất cũng trị giá hơn mười lượng bạc, so thì hai chiếc vòng bạc chẳng đáng là bao.

 

“Ngươi tìm thấy thứ ?” Thẩm a bà hỏi.

 

“Trong hộp đựng vòng tay. Cái hộp đó một ngăn ẩn, khế đất trong đó.” Thẩm Trì đáp.

 

Thẩm a bà lo lắng :

“Sao đặt khế đất như , nếu phát hiện thì làm ? Có khi nào Trần Tiểu Mễ giấu đó quên lấy ?”

 

Thẩm Trì do dự một chút, :

“Thật … Tiểu Thái với .”

 

“ Hắn ?” Thẩm a bà y.

 

Thẩm Trì gật đầu:

“ Hắn chiếc hộp là đặt làm riêng, đắt, dặn đừng làm mất.”

 

Nghe , Thẩm a bà mới yên tâm. Đương nhiên Trần Tiểu Thái trong hộp khế đất, nên mới dặn dò tôn t.ử bà như thế.

 

Có câu tài để lộ, Thẩm a bà cảm thấy Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm làm việc chu đáo. Sống yên vui vẻ là , phô trương ngoài cũng chẳng ích gì. Lục Trình Ngọc gióng trống khua chiêng cưới đại tiểu thư, cuối cùng cũng chẳng .

 

“Cháu trai , ngươi thật phúc.”

Tâm tình Thẩm a bà vô cùng khoan khoái. Trần Tiểu Mễ tay là hai mẫu ruộng, hiển nhiên là cực kỳ hài lòng với tôn t.ử của bà.

 

---

 

 

Loading...