Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 73: Tiểu Thái được hoan nghênh
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:13:11
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 73: Tiểu Thái hoan nghênh
“Tiểu Thái vẫn còn nhỏ, suy nghĩ chuyện thành thì sớm.”
Trần Tiểu Mễ .
“Cũng thành , chỉ là đính hôn thôi.”
Lục Lâm đáp.
Cái gọi là tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương, chuyện ở kiếp từng khiến ít bậc cha mâu thuẫn. Trước khi con cái lên cao trung thì nghiêm cấm yêu đương, trong mắt nhiều , yêu sớm chính là đại nghịch bất đạo.
chờ đến khi nghiệp đại học, giục con cái mau chóng tìm đối tượng. Ở nhiều nơi, ba mươi tuổi kết hôn còn căm thù hơn cả yêu sớm.
Tuổi con cái càng lớn, nhiều cha càng hạ thấp tiêu chuẩn. Qua ba mươi, cha nhà trai còn đỡ, chứ cha nhà gái khi chỉ cần giới tính là nam là .
những chuyện tình duyên , rốt cuộc vẫn xem duyên phận.
Trần Tiểu Mễ trợn trắng mắt:
“Cho dù là đính hôn, cũng thể tìm một nha đầu như .”
Y hiểu Trịnh thị là hạng thế nào — đàn bà càn rỡ, nếu kết với bà , e rằng mấy ngày tới cửa vòi tiền.
“Cho nên cũng đáp ứng.”
Lục Lâm .
Vốn Lục Lâm cho rằng chuyện của Trịnh thị chỉ là ngoài ý , ai ngờ đó liên tiếp tới “thăm hỏi”. Đương nhiên đối phương thẳng là cầu hôn, chỉ mang theo nữ nhi tới dạo một vòng, để Trần Tiểu Thái lộ mặt, tiện thể trò chuyện vài câu với Lục Lâm.
Lúc Trịnh thị gặp Lục Lâm, liền khen nữ nhi hết lời — nào là xinh , thông minh, hiền huệ, còn vượng gia.
Cha nào cũng nghĩ con là nhất, nhưng Lục Lâm vẫn thấy lời đó quá khoa trương. Tiểu nha đầu lông còn mọc đủ, kiểu gì vượng gia .
Ban đầu tưởng chuyện Trịnh thị chỉ là cá biệt, ngờ mấy ngày , mức độ “đoạt tay” của Tiểu Thái khiến giật . Trịnh thị giống như mở một cống nước, đó hồng thủy ùn ùn kéo tới. Thậm chí còn bà mối tới cửa dò hỏi Lục Lâm xem Trần Tiểu Thái thích dạng thế nào.
“Thật đúng là tưởng tượng nổi.”
Lục Lâm kinh ngạc .
“Không ngờ nhiều nha đầu coi trọng Tiểu Thái như .”
Khoảng thời gian , liên tục tới tìm , đều là mấy bà thím miệng lưỡi khéo léo.
Mỗi tới đều vây quanh mãi thôi, mang ác ý, mặt cũng tiện trở mặt, nên cũng thể xử lý quá đáng.
Trần Tiểu Mễ chớp mắt:
“Quả thật ngoài dự liệu.”
Vốn y còn lo ai để mắt tới Tiểu Thái, nào ngờ thành một đám tranh giành.
“Chỉ cần tiền là .”
Lục Lâm .
Hắn đáp ứng bất kỳ lời cầu hôn nào, nhưng mấy bà thím lúc trò chuyện với , cứ bóng gió nhắc tới cảnh tượng khi Lục Trình Ngọc thành — ba mươi lượng sính lễ, kiệu hoa đỏ thẫm — rõ ràng là chuyện của Trần Tiểu Thái, lôi chuyện đó so sánh.
Với gia hiện tại của Lục Lâm, phô trương cũng khó, nhưng cần thiết. Hắn vẫn luôn thờ phụng đạo lý tài lộ bạch, huống chi trị an thời cổ đại cũng chẳng lành gì, nếu thật sự phô trương, Lục gia và Trần gia thể yên.
---
Lục Lâm đang múc nước trong sân, Trần Tiểu Thái tới, kéo nhẹ ống tay áo .
“Sao ?”
Lục Lâm .
Trần Tiểu Thái cúi đầu, im lặng một lúc, mặt đỏ lên:
“Có … đính hôn với ?”
Lục Lâm gật đầu:
“ . Ngươi hoan nghênh. Ở nông thôn ít nha đầu coi trọng ngươi, còn Trương Á, là thôn hoa của thôn.”
Hắn thực sự hiểu một trông như đậu khô bốn mùa vì gọi là thôn hoa, nhưng đều truyền như , lẽ đây là thẩm mỹ của thế giới . Nghĩ kỹ thì tiểu cô nương đó cũng tệ lắm.
Trần Tiểu Thái cúi đầu :
“Ta thích bọn họ. Ngươi đừng đáp ứng.”
Nhóc thích những nha đầu , vì dung mạo, mà vì nhóc cảm thấy bọn họ coi trọng chỉ vì cuộc sống hiện tại quá , mát ăn bát vàng. Nhóc nghĩ như . Huống chi… nhóc thích khác .
Trần Tiểu Thái do dự một chút, cuối cùng vẫn lời đó.
Lục Lâm gật đầu:
“Ta từ chối giúp ngươi . Ngươi mới bao lớn, định cái gì. Làm việc thêm hai năm, tiết kiệm đủ tiền cưới vợ hẵng . Tiền cưới lão bà tự kiếm mới thành ý. Ta và đại ca ngươi còn nuôi con, gánh nặng lớn lắm, đến lúc ngươi thành , chúng sẽ cho ngươi bao nhiêu .”
Trần Tiểu Thái bĩu môi:
“Ta . Tiền công của bây giờ cao.”
Vạn Thiết là Lục Lâm mua về, chỉ cần bao ăn, cần trả tiền công, nhưng Lục Lâm vẫn trả nửa lượng bạc một tháng. Hiện tại Trần Tiểu Thái làm phần việc của Vạn Thiết, tiền công cũng như , còn chia phần trăm, nên thu nhập cao.
Trần Tiểu Thái vỗ ngực:
“Yên tâm , tiền đón dâu của , tự kiếm.”
Nhóc tự tin trong chuyện tích cóp tiền cưới vợ. Hiện tại nhóc mới mười một, cho dù đính cũng chờ tới mười ba, mười bốn tuổi. Chi tiêu nhiều, theo đà mỗi năm tiết kiệm mười lượng bạc khó, ba năm cũng hơn ba mươi lượng.
Lục Lâm: “……”
Tiểu t.ử đúng là chí khí thật.
---
Trương gia.
“Nương, Lục Lâm thế nào?”
Trương Á hỏi.
Mã thị bất đắc dĩ:
“Tiểu t.ử thúi Lục Lâm Trần Tiểu Thái còn nhỏ, suy xét.”
“Có Lục Lâm với Trần Tiểu Thái?”
Trương Á “ồ” một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-73-tieu-thai-duoc-hoan-nghenh.html.]
Mã thị vốn tự tin nữ nhi . Sau khi Lục Lâm cự tuyệt, bà còn trực tiếp tới tiệm tìm Trần Tiểu Thái, nhưng Trần Tiểu Thái cũng còn nhỏ, định .
Tiểu t.ử Trần Tiểu Thái đó đúng là đồ ngốc!
Thật Trương Á cũng thích Trần Tiểu Thái. Trong đám nha đầu trong thôn, nàng coi như xinh , ít tiểu t.ử vây quanh.
Trong trí nhớ của nàng, Trần Tiểu Thái gầy gò, khô khốc. Lý lão thái thái thường bất hiếu, vô phúc. Nãi nãi nàng cũng Trần gia đều là tang môn tinh, khắc c.h.ế.t cha , bảo nàng tránh xa bọn họ.
Khi đó Trần Tiểu Thái lúc nào cũng bẩn thỉu, quần áo rách nát, gặp là nàng tránh từ xa.
gần đây lời đồn khác hẳn — Trần Tiểu Thái giỏi, tuổi còn nhỏ mà bản lĩnh.
Trần Tiểu Mễ tiền, nếu gả cho Trần Tiểu Thái, khi còn ba mươi lượng sính lễ.
Hôn lễ của Lục Trình Ngọc năm đó hoành tráng đến mức tiểu hài t.ử trong thôn đều chạy xem, bàn tán lâu.
Trương Á mẫu khuyên mãi, mới miễn cưỡng chấp nhận Trần Tiểu Thái, ngờ chỉ nhà nàng nhiệt tình, còn bên thẳng thừng cự tuyệt, khiến nàng vô cùng uất ức.
Trong mắt Trương Á, Trịnh thị từ chối là chuyện đương nhiên. Nữ nhi Trịnh thị đen mập, còn từng Trần Tiểu Mễ. nàng thì khác, mà cũng chướng mắt.
Nàng vốn thấy gả cho Trần Tiểu Thái là ủy khuất, ngờ còn từ chối, chỉ cảm thấy vô cùng nhục nhã.
“Cái tên Lục Lâm rốt cuộc tìm dạng gì cho Trần Tiểu Thái chứ!”
Mã thị thầm nghĩ: hiện tại Trần Tiểu Mễ khác xưa, cả nhà đều làm việc ở trấn, một năm Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ kiếm bốn mươi lượng. Huống chi Trần Tiểu Thái cũng làm ở đó, một năm e rằng hơn ba, bốn mươi lượng. Hai năm là bảy, tám chục lượng.
Mấy nhà tới cầu hôn đều từ chối, Lục Lâm đúng là Lục gia, chướng mắt nha đầu trong thôn như Lục Trình Ngọc, lẽ kết với trong thành. Lục Trình Ngọc là thư sinh, còn Trần Tiểu Thái chỉ là kẻ làm thuê, làm so .
---
Lục Lâm thường về quê, nên những lời đồn đó . Cho dù , cũng chẳng coi là chuyện lớn.
Thẩm a bà yên tâm ruộng đất trong thôn, lúc rảnh rỗi liền về xem một chuyến.
Thẩm Trì xe, tinh thần chút uể oải.
“A Trì, con chứ?”
Thẩm a bà hỏi.
“Không ạ.”
Thẩm Trì lắc đầu.
Gần đây ngoài thắt dây đeo, y còn giúp việc trong tiệm, nên cũng tới cầu hôn Trần Tiểu Thái. Không hiểu , mỗi thấy cảnh đó, y thấy hụt hẫng.
Thẩm a bà tôn tử, thầm thở dài.
Bà cũng thấy Trần Tiểu Thái tệ, nhưng nhà họ và Trần gia chênh lệch quá lớn, hơn nữa tổ tôn họ thiếu Lục Lâm quá nhiều ân tình, dám đòi hỏi thêm.
---
Vừa về tới thôn, hai bà cháu bắt chuyện.
“Thẩm Trì, về ?”
Một phụ nhân béo hỏi.
“Vâng.”
Thẩm Trì gật đầu.
“Tiền công của ngươi cũng ít nhỉ?”
“Không nhiều lắm.”
Thẩm Trì lắc đầu.
Nhờ làm dây đeo, mỗi tháng y kiếm mấy trăm văn. Gần đây giúp việc trong tiệm, Lục Lâm còn tăng tiền công, y ngại dám nhận.
“Ngươi nhiều, Trần Tiểu Thái chắc kiếm ít nhỉ. Hắn là chưởng quầy, tiền công chưởng quầy luôn hơn một lượng bạc. Không học tính sổ ở .”
Thẩm Trì đáp. Tính sổ vốn là một kỹ năng quý giá, thường dễ truyền cho ngoài.
“Tiểu Thái kiếm nhiều hơn .”
Y cúi đầu .
“Tiền nhiều thì chứ. Hắn chướng mắt hết nha đầu trong thôn, coi trọng ngươi ?”
Phụ nhân béo đ.á.n.h giá y từ xuống , ánh mắt đầy khinh miệt.
“Giờ Trần gia khác xưa, chắc Trần Tiểu Mễ tích cóp ít bạc .”
“Ta rõ chuyện của Tiểu Mễ ca.”
“Ngươi với Trần Tiểu Thái , với ngươi ?”
Giọng bắt đầu âm dương quái khí.
Dù chậm chạp đến , Thẩm Trì cũng hiểu ý tứ, mặt lập tức đỏ lên.
Thẩm a bà thấy Trịnh Mẫn tìm Thẩm Trì, vội chạy tới:
“Ngươi tìm tôn t.ử làm gì?”
Trịnh thị lập tức nhạt:
“Ta làm gì , chỉ khen nó vài câu. Mới tí tuổi câu dẫn hán tử, một tiểu song nhi suốt ngày xuất đầu lộ diện, chẳng liêm sỉ.”
“Đồ đàn bà mập đáng c.h.ế.t!”
Thẩm a bà tức đến xanh mặt, vung cào đ.á.n.h tới.
“Có gan làm mà gan ?”
Trịnh thị né tránh, vẫn mồm mép cay độc.
“Một tiểu ca nhi mật với tiểu hán t.ử như , gấp gáp hiến …”
“Bà tám c.h.ế.t tiệt, dám bậy, để xé nát miệng ngươi!”
---
Chuyến về quê , Thẩm Trì ít chỉ trỏ, rốt cuộc chịu nổi, về trấn.
Sau khi trở , tâm trạng y sa sút hẳn.
---