Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 69: Tiểu Thái làm chưởng quầy

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:10:30
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 69: Tiểu Thái làm chưởng quầy

 

Trần Tiểu Mễ lật xem sổ sách trong tay, gần đây lượng tiêu thụ ở cửa hàng Lâm Trấn phần chậm , nhưng bên Liễu Trấn thì ngày một khởi sắc, sinh ý tồi.

 

“Ngày mai cùng ngươi tới Liễu Trấn xem thử.”

 

Lục Lâm y, :

“Ta , ngươi ở nhà , ngày mai còn nhiều tới giao hàng.”

 

Trần Tiểu Mễ trợn mắt:

“Ta phế nhân.”

 

Lục Lâm :

“Ta đương nhiên ngươi phế nhân, gây chuyện thì một ngươi đ.á.n.h ba kẻ cũng . giờ thời tiết nóng bức, đường sá gập ghềnh, lỡ cảm nắng thì làm ?”

 

Nghe , Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Tiền kiếm , nếu Tiểu Thái quen sống ở Liễu Trấn thì cứ đón nó về.”

 

“Ta . Nếu nó thích ứng , sẽ tìm chưởng quầy khác.”

 

Chỉ là những việc như chưởng quầy, nhất vẫn nên giao cho nhà, nếu dễ kẻ khác ăn chặn mà chẳng .

 

---

 

Trần Tiểu Thái giấu túi bạc gối, trong lòng phấn khởi lo lắng.

 

Ban ngày bán mười mấy cái túi, thu ba lượng bạc; hôm qua bốn lượng, hôm nữa cũng … Gom góp , hơn hai mươi lượng bạc.

 

Mấy ngày liền Lục Lâm tới, bộ bạc đều do giữ. Nhiều bạc như khiến Trần Tiểu Thái hưng phấn thấp thỏm, sợ gặp cướp giật.

 

Hắn mong Lục Lâm sớm tới, chỉ cần giao bạc cho Lục Lâm là thể yên tâm .

 

Nằm giường, Trần Tiểu Thái khỏi nhớ tới đại ca.

 

Đợi thêm mấy ngày nữa, cuối cùng cũng chờ Lục Lâm.

 

“Lâm ca, cuối cùng cũng tới .”

Trần Tiểu Thái đưa túi bạc cho Lục Lâm, thở phào nhẹ nhõm.

“Nhiều bạc như để , thật sự bất an.”

 

Lục Lâm dáng vẻ như trút gánh nặng của , trong lòng bật . Đứa nhỏ ánh mắt vẫn còn nông, mới hơn hai mươi lượng coi là khoản tiền khổng lồ.

 

Ở thế giới đúng là nghèo thì cực nghèo, nhưng kẻ giàu thì cũng thiếu, chỉ một ngày ở thanh lâu tiêu mấy chục lượng bạc.

 

“Tiền lời cũng tệ lắm.”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

. Có lúc khách tới đông, nhưng mấy hôm nay thì ít hơn một chút. Đệ thấy ở trấn tiền nhiều.”

 

Lục Lâm gật đầu:

“Liễu Trấn quả thật phồn hoa.”

 

“Lâm ca, tới sẽ ở bao lâu?”

Trong ánh mắt Trần Tiểu Thái chút kính trọng, chút xa cách, nhưng lâu ngày gặp , thấy Lục Lâm vẫn khiến sinh cảm giác thiết.

 

Lục Lâm sắc trời:

“Hôm nay trời tối, một đêm, sáng mai sẽ về.”

 

Nghe , trong lòng Trần Tiểu Thái âm thầm vui mừng.

 

“Lâm ca, Tiểu Mạch với A Trì dạo khỏe ?”

 

Lục Lâm nhướng mày. Câu hỏi qua thì như vô ý, nhưng dường như Trần Tiểu Thái lấy hết can đảm mới hỏi . Hỏi thăm thì gì lạ, nhưng nhắc tới Thẩm Trì thì chút khác thường, dù Thẩm Trì cũng là song nhi.

 

Trước hai đứa thường xuyên chơi chung, trong thôn cũng từng lời đồn đãi mơ hồ, dù thực chất chỉ là bọn trẻ con qua với .

 

“Tiểu Mạch thì , chỉ là nhớ ngươi, còn nghi đem ngươi bán .”

 

Trần Tiểu Thái gãi đầu, bất đắc dĩ :

“Tiểu Mạch chỉ nghĩ lung tung thôi.”

Nhắc tới , sắc mặt dịu hẳn.

 

“Còn Thẩm Trì thì để ý lắm. Đứa nhỏ khá trầm, suốt ngày ru rú trong phòng bện dây đeo, nếu Tiểu Mạch kéo y chơi, y cũng chẳng chủ động cận với ai.”

 

“Nga.”

Trần Tiểu Thái gật đầu.

 

Nhìn biểu hiện của , Lục Lâm thầm nghĩ: Chẳng lẽ Tiểu Thái động tâm? Thẩm Trì cũng tệ, chỉ là còn nhỏ. ở thời đại , đính từ sớm cũng chẳng hiếm.

 

“Nếu mệt quá, làm nữa thì cũng , đại ca ngươi vẫn luôn lo cho ngươi.”

 

Trần Tiểu Thái lắc đầu:

“Đệ dễ bỏ cuộc. Tuy ban đầu chút vất vả, nhưng mấy ngày nay đều chịu . Hơn nữa, chút việc với đáng kể.”

 

Lục Lâm , trong lòng hài lòng. Con quả nhiên là ép mà trưởng thành, lúc mới tới Liễu Trấn còn lo lo mất, nay tự tin hơn hẳn.

 

“Lâm ca, mấy cái cặp sách thật sự thể tự định giá ?”

Trần Tiểu Thái hỏi.

 

“Chỉ cần hợp lý là .”

Lục Lâm đáp.

“Dựa theo phẩm chất mà chia giá, chênh lệch đừng quá lớn là . Có chuyện gì ?”

 

Trần Tiểu Thái ngượng ngùng:

“Hai hôm chút rối, hình như hai cái túi trung phẩm nhầm thành hạ phẩm bán . Đại lão bản giận ?”

 

Lục Lâm :

“Không , chú ý là .”

 

Trong lòng thầm nghĩ, sai sót cũng là chuyện bình thường, Tiểu Thái vẫn còn nhỏ, nếu phạm mới là kỳ quái.

 

Trần Tiểu Thái thở phào:

“Vậy thì .”

 

vẫn trừ tiền công.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-69-tieu-thai-lam-chuong-quay.html.]

Lục Lâm thêm.

 

“Sẽ trừ hết ?”

Trần Tiểu Thái lo.

 

“Không hẳn.”

 

“Vậy thì .”

Hắn gật đầu.

 

---

 

Tần Nghị canh ngoài phòng, chờ hai chuyện xong mới bước tới.

 

“Lâm ca.”

 

Nghe cách xưng hô đó, Lục Lâm giật :

“Tần thúc gọi là chiết sát . Ngài lớn tuổi hơn nhiều, con trai ngài cũng gọi Lâm ca, thúc cũng gọi như ? Cứ gọi là A Lâm là .”

 

Tần Nghị hổ. Ban đầu ông còn lo Lục Lâm giao cửa hàng lớn như cho Trần Tiểu Thái là , nhưng mỗi ngày thấy đứa nhỏ gảy bàn tính, ghi sổ, xử lý công việc gọn gàng ngăn nắp, ông dần tâm phục khẩu phục.

 

Một đứa trẻ như Trần Tiểu Thái lợi hại như , Lục Lâm đương nhiên càng thể xem thường.

 

“A Lâm, nhi t.ử dạo khá hơn chút nào ?”

 

“Khá . Giờ chắc tháo nẹp ở chân Tần Minh, lâu nữa là thể chạy nhảy. Tần Lãng sức lực lớn, nhất định tiền đồ.”

 

Nghe khen con, Tần Nghị đỏ mặt:

“A Lãng chỉ là đứa khờ, so với Tiểu Thái.”

 

Lục Lâm :

“Đâu .”

 

Hôm , Lục Lâm rời Liễu Trấn.

 

---

 

Về tới nhà, Lục Lâm lấy túi điểm tâm :

“Đây là Tiểu Thái mua cho ngươi.”

 

Trần Tiểu Mễ kinh ngạc:

“Tiểu Thái mua ?”

 

“Ừ.”

Lục Lâm gật đầu.

“Nó trông coi cửa hàng, hứa trích cho nó năm phần trăm lợi nhuận, nên tiền công bây giờ cao.”

 

Nghe hiểu chuyện như , trong lòng Trần Tiểu Mễ dâng lên cảm giác tự hào.

 

“Nó chỉ mua cho ngươi và Tiểu Mạch, còn nhờ mang một phần cho Thẩm Trì. Phần của Thẩm Trì hình như còn hơn của ngươi một chút, thằng nhóc mới từng tuổi mà để tâm như .”

Lục Lâm lắc đầu cảm thán.

 

“Thẩm Trì ? Hình như Tiểu Thái thích y.”

 

Lục Lâm nhướng mày. Ở độ tuổi , sinh hảo cảm với bạn cùng lứa cũng là chuyện thường.

 

Mấy nha đầu trong thôn dường như thích Tiểu Thái, còn từng trào phúng . So , Thẩm Trì trầm hơn nhiều, đứa nuông chiều từ nhỏ, nếu thật sự cưới về, chắc cũng gây chuyện.

 

Chỉ là Thẩm Trì là song nhi, chắc Thẩm a bà chịu để y rời nhà. Huống chi Liễu Trấn quen, hậu đường chỉ một gian phòng, hán t.ử và song nhi ở chung cũng tiện.

 

Trần Tiểu Mễ chớp mắt:

“Nghĩ kỹ thì bọn nhỏ vẫn còn quá sớm.”

 

.”

Lục Lâm gật đầu.

 

---

 

“Điểm tâm ? Sợ là tốn ít bạc. Dù Lục Lâm hào phóng, chúng cũng thể tùy tiện chiếm tiện nghi .”

Thẩm a bà nghiêm mặt .

 

Thẩm Trì khó xử đáp:

“Là Lâm ca đưa, là Tiểu Thái mua cho con, là đặc sản ở Liễu Trấn.”

 

Y vốn từ chối, nhưng Lục Lâm nếu nhận thì còn mặt mũi gặp Tiểu Thái, y đành thu.

 

“Tiểu Thái lâu về nhỉ.”

Thẩm a bà trầm ngâm.

 

“Dạ.”

Thẩm Trì gật đầu.

“Lâm ca làm việc ở Liễu Trấn , nhưng bên đó thiếu , tạm thời về .”

 

“Tiểu Thái mà cũng tiền ? Lục Lâm cho ?”

Thẩm a bà ngạc nhiên.

 

“Không .”

Thẩm Trì lắc đầu.

“Là tiền công của . Huynh làm chưởng quầy, một tháng hai lượng bạc.”

 

Nghe con đó, Thẩm a bà kinh hãi:

“Tiểu Thái đúng là tiền đồ, chỉ là còn nhỏ, xa nhà cũng dễ dàng.”

 

“Vâng.”

Thẩm Trì gật đầu.

“Huynh vẫn còn nhỏ mà.”

 

cũng , nhờ phúc của Tiểu Thái mà việc làm ăn bên Liễu Trấn hơn, gần đây cũng thêm nhiều việc làm.”

Thẩm a bà cảm thán.

 

thực sự cảm nhận chỗ của việc làm trong cửa hàng: làm thì thưởng thêm, một tháng cũng kiếm hai lượng bạc, còn bao ăn bao ở.

 

Trong tiệm ít tú nương, làm nhiều thì nhiều. Khi sinh ý kém, ai cũng lo cho nghỉ việc; sinh ý lên, nữ công mới việc làm. Nếu đám túi bán , chỉ còn cách ở nhà rảnh rỗi.

 

---

 

 

Loading...