Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 68: Tiểu Thái rời nhà
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:09:59
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 68: Tiểu Thái rời nhà
Trong phòng.
“Qua mấy ngày nữa, và Tiểu Thái sẽ đến thị trấn bên cạnh. Ngươi đừng về nông thôn, cứ ở đây .”
“Ta .”
“Hiện tại thể ngươi tiện, tận lực tránh xung đột với khác.”
Lục Lâm vẫn yên tâm, dặn dò thêm.
Trần Tiểu Mễ , chút ngạo nghễ :
“Hiện tại vẫn thể đ.á.n.h ngươi mấy quyền.”
Lục Lâm: “……”
Trần Tiểu Mễ bĩu môi:
“Được , chừng mực. Ta cũng thích đ.á.n.h , đều là mấy kẻ tìm tới , mà những kẻ đánh, là đồ cặn bã.”
Thấy Lục Lâm hống như hống trẻ con, Trần Tiểu Mễ đầy vẻ buồn bực, trợn trắng mắt.
---
Lục Lâm, Tần Nghị và Trần Tiểu Thái cùng tới Liễu Trấn kế bên. So với Lâm Trấn nơi bọn họ đang ở, Liễu Trấn lớn hơn nhiều, cửa hàng phố cũng phồn hoa, rực rỡ hơn hẳn.
Sau khi tới Liễu Trấn, Lục Lâm tiên đến khách điếm thuê phòng.
Tần Nghị và Trần Tiểu Thái theo sát bên cạnh , suốt ngày vòng quanh các con phố.
Công việc của Tần Nghị là theo Lục Lâm. Mỗi ngày theo ăn uống , ở , khiến Tần Nghị chút tự nhiên, nhất là giá cả ở Liễu Trấn cao.
Ở Liễu Trấn mấy ngày, cuối cùng Lục Lâm cũng chọn một cửa hàng sắp chuyển nhượng, dùng hai mươi lượng bạc một tháng thuê , ký hợp đồng thuê ba năm.
Cửa hàng khác với cửa hàng mua ở . Gian rộng, phía còn một hậu đường, thể dùng để ở tạm.
Thuê xong cửa hàng, Lục Lâm tìm tới sửa sang, trang hoàng một phen.
Hắn để cho Trần Tiểu Thái và Tần Nghị một ít bạc, bảo hai ở Liễu Trấn chuẩn khai trương, còn thì về .
Từ một thợ săn miền núi bỗng nhiên biến thành hộ vệ, trong thời gian ngắn Tần Nghị còn thích ứng . Trần Tiểu Thái thích nghi nhanh.
Khi Lục Lâm làm việc ở cửa hàng Hoa Hạ, Trần Tiểu Thái bên cạnh quan sát, giờ chỉ cần học theo là làm .
Có một cao lớn như Tần Nghị bên cạnh, cho dù Trần Tiểu Thái tuổi còn nhỏ, cũng ai dám xem thường.
---
Khi Trần Tiểu Mễ thấy Lục Lâm trở về mà thấy Trần Tiểu Thái, trong lòng khỏi lo lắng.
“Ngươi ném Tiểu Thái đó một ?”
Lục Lâm chút hổ:
“Cũng một nó, Tần Nghị trông chừng mà.”
Biết Tần Nghị ở cùng Trần Tiểu Thái, Trần Tiểu Mễ lúc mới yên tâm.
Nghe Lục Lâm kể bộ sự tình, Trần Tiểu Mễ chần chừ :
“Ngươi cư nhiên để Tiểu Thái xử lý chuyện lớn như .”
“Nhân thủ đủ thôi.”
Lục Lâm .
“Huống chi Tiểu Thái cũng còn nhỏ nữa, nên học cách tự gánh vác. Có mười hai tuổi làm tể tướng*, Tiểu Thái của chúng cũng kém bao nhiêu.”
*Tể tướng mười hai tuổi: Cam La, từng nhậm chức tể tướng thời Tần Vương Doanh Chính (Tần Thủy Hoàng).
Tể tướng là chức vị một , vạn . So thì việc để Trần Tiểu Thái quản lý một cửa hàng cũng chẳng chuyện to tát gì. Tuy , nhưng thật sự đem một đứa trẻ vị thành niên thả ngoài, trong lòng Lục Lâm vẫn chút chột .
“Thật sự mười hai tuổi làm tể tướng ?”
Trần Tiểu Mễ đầy vẻ hoài nghi.
Lục Lâm gật đầu:
“Nơi từng sống .”
Trần Tiểu Mễ càng nghi ngờ hơn:
“Hoàng đế đó điên ? Để một đứa trẻ làm tể tướng, triều đại chắc chẳng tồn tại lâu.”
Lục Lâm: “……”
Cam La đúng là thiên tài, mà triều Tần quả thật cũng kéo dài bao lâu.
---
Vài ngày , Lục Lâm thuê một đội hộ vệ, vận chuyển một lượng lớn cặp sách tới Liễu Trấn.
Khi đến cửa hàng, liền thấy mấy thợ đang trang hoàng sự chỉ huy của Trần Tiểu Thái.
Có lẽ Trần Tiểu Thái học theo cách Lục Lâm bài trí cửa hàng ở Lâm Trấn, tường treo nhiều móc để treo túi.
Nhìn cửa hàng sáng sủa hẳn lên, Lục Lâm vỗ vai Trần Tiểu Thái, vui mừng :
“Tốt lắm! Làm tồi.”
Thấy Trần Tiểu Thái năng lực như , trong lòng Lục Lâm cũng chút tự hào.
Trần Tiểu Thái gãi đầu:
“Cũng tạm thôi. Đồ đạc đều đủ, nếu gì ngoài ý thì thể chuẩn khai trương .”
“Ừ.”
Lục Lâm gật đầu.
---
Ở Liễu Trấn, ít qua danh tiếng cặp sách, nhưng cũng nhiều từng tới.
Biển hiệu cửa hàng Hoa Hạ treo lên, thu hút ít ánh mắt. Không ít phú thái thái ở Liễu Trấn tò mò, xem cửa hàng Hoa Hạ khi khai trương sẽ .
Ngày khai trương, quả nhiên nhiều khách tới xem.
Số cặp sách Lục Lâm vận chuyển tới phần lớn đều là hàng bán chậm ở Lâm Trấn. nhiều ở Liễu Trấn từng qua Lâm Trấn, từng thấy cặp sách, tự nhiên đây là hàng tồn.
Cặp sách treo lên, liền xuất hiện cảnh tranh mua.
Học sinh ở học đường gần đó cũng rủ tới mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-68-tieu-thai-roi-nha.html.]
Trần Tiểu Thái trong nhà còn tồn ít túi, thấy túi ế ở đây bán chạy như , trong lòng khỏi kích động.
Ngay ngày đầu tiên, túi mang tới bán một phần ba. Những mẫu mã đặc biệt, tới hai ngày bán sạch.
Thấy tình hình , Lục Lâm mới phát hiện đúng là lo xa. Đống túi vận chuyển tới gần như sắp bán hết.
Khách trong tiệm quá đông, Lục Lâm đành ở hỗ trợ Trần Tiểu Thái, chỉ để Tần Nghị về lấy hàng.
Sau mười ngày buôn bán bùng nổ, nhiệt độ mới dần hạ xuống. Lục Lâm ở thêm mấy ngày, trực tiếp nhúng tay việc trong tiệm nữa. Thấy việc định, một Trần Tiểu Thái cũng xử lý , mới yên tâm về.
Lục Lâm rời , trong tiệm chỉ còn Trần Tiểu Thái và Tần Nghị.
---
Trong viện.
Trần Tiểu Mạch bệt đất, buồn bực thở dài.
Trên đất trải chiếu trúc, thời tiết nóng, đất cũng thấy lạnh.
Nó ôm chân, lăn từ đầu sang đầu , lăn ngược .
Trần Tiểu Mạch lớn hơn , thể tròn trịa, trông cũng thuận mắt.
“Thẩm Trì ca ca, thấy nhị ca, thấy nhị ca… nhị ca bán ?”
Thẩm Trì bất đắc dĩ:
“Không .”
Nếu Trần Tiểu Mễ nỡ bán Trần Tiểu Thái, thì chẳng đợi tới bây giờ.
“Nhị ca ngươi ngoài làm đại sự .”
Trần Tiểu Thái gần một tháng. Trước khi , nhóc từng với Thẩm Trì rằng Lục Lâm đẩy nó tới thị trấn bên cạnh làm chưởng quầy.
Thẩm Trì vốn tưởng Lục Lâm đùa, ngờ Trần Tiểu Thái thật sự .
Y thầm nghĩ, Tiểu Thái chỉ giúp trông tiệm khi Vạn Thiết xuể. Nay bên chỉ còn một Tiểu Thái, cũng nhóc rảnh về thăm nhà .
Trần Tiểu Mạch buồn bã :
“Nhị ca ở, buồn quá!”
Thẩm Trì nó lăn lộn đất, bất đắc dĩ:
“Hay cùng bện dây đeo?”
Trần Tiểu Mạch đỏ mặt:
“Đệ tìm Lâm ca chơi.”
Nó lon ton chạy , như thể đang né tránh điều gì đó.
Thẩm Trì mỉm bóng dáng hoạt bát của Trần Tiểu Mạch. Người trong thôn đều Tiểu Mạch ngốc, nhưng y thấy hẳn. Ít nhất Tiểu Mạch nấu ăn ngon, chỉ là thiên phú bện dây đeo, thường xuyên làm rối tung dây vải.
Nghĩ tới Trần Tiểu Thái, trong lòng Thẩm Trì khỏi chút tiếc nuối.
Trong viện giờ ít trẻ con, như Vạn Tiểu Phàm Tần gia, nhưng Thẩm Trì khó thiết với họ.
Trần Tiểu Thái , Thẩm Trì khỏi chút nhớ.
Y hứng thú với học, nhưng Trần Tiểu Mễ chủ yếu dạy Tiểu Thái, chỉ tiện thể dạy bọn họ. Nay Tiểu Thái ở, Thẩm Trì cũng ngại quấy rầy Trần Tiểu Mễ.
---
Tần Minh bưng bát mì, húp soàn soạt cạn sạch.
“Đại ca, ngon quá!”
Tần Lãng trừng mắt:
“Với ngươi thì thứ gì ngon?”
Tần Minh gãi đầu, ngượng ngùng:
“Thật sự ngon mà!”
Đồ ăn Lục gia đúng là chẳng món nào khó ăn. Cách hai ba ngày món mặn.
Tần Minh cảm thấy quãng thời gian như đang mơ. Không cần lo mưa gió, lo đói bụng, mỗi ngày chỉ cần dưỡng thương.
Nghĩ tới đó, mặt nó đỏ lên — đồ ăn ở Lục gia thật sự quá ngon.
Nếu rời nơi về núi, e rằng sẽ khó quen .
“Đại ca, chúng ăn ở tại nhà như , thật sự ?”
Nằm lâu, Tần Minh càng ngày càng bất an.
Tần Lãng gãi đầu:
“Lâm ca , sẽ trừ tiền công của cha.”
“Tiền công của cha đủ ?”
Ở trấn , ăn ở đều đắt đỏ, ít từ nông thôn lên trấn sống nổi xám xịt về.
“Ta cũng rõ, nhưng Lâm ca vẻ hào phóng.”
Tần Lãng dừng một chút tiếp:
“Lâm ca còn , cửa hàng mới thiếu , thể tới đó giúp việc. Nếu làm , còn thể nhận một nửa tiền công của cha.”
Tần Minh kích động:
“Đại ca, chuyện mà! Huynh qua đó .”
Tần Lãng lắc đầu:
“Đệ còn khỏi hẳn. Đợi khỏe , sẽ qua.”
“Đại ca, tự lo .”
Tần Minh phục.
“Đệ thấy sắp khỏe , lâu nữa còn thể giúp .”
Tần Lãng thở dài:
“Đừng cậy mạnh. Lần lăn lộn như , suýt dọa c.h.ế.t cha.”
Nhớ thương khiến cả nhà suýt tán gia bại sản, Tần Minh cúi đầu áy náy:
“Lần sẽ cẩn thận.”
Tần Lãng ủ rũ, đưa tay xoa xoa đầu nó.
---