Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 65: Phu nhân của chủ bộ
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:08:25
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 65: Phu nhân của chủ bộ
“Cái tên Trần Cảnh đó đúng là vớ vẩn.”
Lục Lâm nhịn .
Thực tế, cửa hàng Hoa Hạ là của và Trần Tiểu Mễ cùng mở, Trần Tiểu Thái cũng xem như thiếu đông gia của cửa hàng. Nói như , Trần Cảnh tới tiệm đoạt đồ, ở một mức độ nào đó, cũng chỉ thể coi là chuyện trong nhà.
việc Trần Tiểu Thái là thiếu đông gia của cửa hàng, chính nhóc cũng , Trần Cảnh càng thể .
Chẳng lẽ chỉ vì trong nhà làm việc ở một cửa hàng nào đó, thì thể tới cửa hàng đó lấy đồ cần trả tiền ? Đạo lý rốt cuộc ở ? Phí công Trần Cảnh còn là kẻ sách thánh hiền.
Trần Cảnh Trần Tiểu Mễ đ.á.n.h cho một trận, mặt mũi xám xịt trở về nhà, trốn mấy ngày liền dám ngoài gặp .
Trần Tiểu Mễ khẽ hừ một tiếng. Trần Cảnh khảo nhiều năm như mới đậu đồng sinh, trong mắt y, chỉ là kẻ tiêu xài hoang phí. Thế mà Trần lão thái thái thương yêu hết mực, nhận định một kẻ ngu xuẩn như là lương tài.
“ mà, Trần Cảnh tới kiếm chuyện, hình như là Lục Trình Ngọc ở phía xúi giục.”
Lục Lâm thầm nghĩ: so với Trần Cảnh, Lục Trình Ngọc tâm nhãn nhiều hơn, nhưng hai kẻ đó đều thứ lành gì.
Vốn dĩ Lục Trình Ngọc cũng Lục Lâm làm việc ở , chỉ là ngẫu nhiên phát hiện làm quản sự ở cửa hàng Hoa Hạ trấn, thậm chí còn kéo theo Thẩm a bà và Thẩm Trì cùng làm việc.
Gần đây cửa hàng Hoa Hạ nổi tiếng trong học viện. Biết Lục Lâm làm quản sự ở đó, trong lòng Lục Trình Ngọc khỏi hụt hẫng.
Biết Trần Cảnh tới kiếm chuyện với Trần Tiểu Thái, liền ở phía khuyến khích một phen.
Trần lão thái thái tin Trần Cảnh đánh, trong lòng căm phẫn, nhưng bà vẫn vài phần kiêng dè đối với thể mở cửa hàng ở trấn .
Từ xưa dân đấu với quan, nghèo tranh với giàu.
Trong mắt thôn dân, thể vững ở trấn đều là bản lĩnh, phía lẽ còn quan hệ nào đó. Có thể chọc thì đừng chọc thì hơn.
Huống chi, tuy Trần lão thái thái phần càn quấy, nhưng rốt cuộc vẫn còn chút lý trí, chuyện là tôn t.ử đúng.
Hơn nữa Trần Thủ Nhân , lúc đó nha dịch của quan phủ ngang qua, những quở trách của cửa hàng, ngược còn trách mắng tôn t.ử bà một trận. Trong mắt lão thái thái, cửa hàng tuyệt đối thể đắc tội.
Sau khi Trần Cảnh tới náo loạn một hồi, mấy ngày liền lộ mặt. Qua vài ngày, Lục Lâm cũng vứt chuyện đầu.
Dù mỗi ngày đều bận rộn với nhiều việc.
---
Thang thị Trần Cảnh Trần Tiểu Mễ đánh, tâm tình tệ. Gần đây chuyện gì cũng thuận, nhưng thấy khác gặp xui xẻo, luôn khiến nàng cảm thấy cân bằng hơn một chút.
“Nhi tử, Trần Tiểu Thái làm việc ở cửa hàng Hoa Hạ ?” Thang thị hỏi.
Lục Trình Ngọc gật đầu:
“ .”
Thang thị nhíu mày:
“Không ngờ Trần Tiểu Thái cũng may mắn như .”
Trong mắt Thang thị, một đứa tiểu quỷ như Trần Tiểu Thái, mà cũng giao cho một chức vị quan trọng trong cửa hàng, lão bản đúng là gan lớn.
Lục Trình Ngọc cũng chút phục. Hắn chuyện trong cửa hàng đều do Lục Lâm quản, nữ công trong tiệm đều xem sắc mặt của Lục Lâm. Lục Lâm dùng ai thì dùng đó, phong quang vô cùng.
ngày lành của cửa hàng Hoa Hạ cũng sắp hết . Theo , trấn một ông chủ bán vải, gần đây cũng định mở cửa hàng bán túi. Mấy nữ công trong cửa hàng Hoa Hạ thể sẽ bỏ , sang chỗ khác làm.
“Có tên tiểu t.ử Lục Lâm đó thật sự kiếm nhiều bạc ? Gần đây hẳn là thiếu tiền.” Thang thị .
Lục Trình Ngọc nhíu mày. Chuyện đòi tiền nhị phòng, từ đến nay đều do gia gia và nãi nãi , căn bản cần mở miệng.
Lục Trình Ngọc là sách. Rất nhiều sách, trong xương cốt thì yêu tiền, nhưng ngoài miệng tỏ thanh cao kiêu ngạo, sợ nhắc tới tiền sẽ khiến nhiễm mùi tiền của thương gia. Lục Trình Ngọc cũng ngoại lệ.
Thang thị thấy sắc mặt , liền nhắc tới nữa, nhưng trong lòng bắt đầu tính toán.
---
Trần Tiểu Mễ xem sổ sách, liếc Lục Lâm, phồng má :
“Sinh ý của cửa hàng gần đây giảm ít.” Hơn nữa còn giảm nhanh.
“Bên ngoài cửa hàng giống chúng .”
Đối phương làm một ít sản phẩm chất lượng thấp hơn, nhưng cửa hàng đó cơ bản là chép kiểu dáng cặp sách của bọn họ. Thậm chí vì dùng tài liệu xa hoa hơn, kiểu dáng còn trông cao cấp hơn, giá cả rẻ hơn.
Vốn dĩ Lục Lâm để Trần Tiểu Mễ , nhưng mỗi ngày y đều kiểm tra sổ sách, đương nhiên thể phát hiện.
Trần Tiểu Mễ thở dài:
“Nhanh .”
Lục Lâm lắc đầu:
“Chuyện cũng cách nào.”
Tuy hết sức ngăn cản việc để lộ cách làm cặp sách, nhưng nơi ít tay nghề khéo léo. Chỉ cần mua một cái túi về nghiên cứu kỹ, cũng thể đoán cách làm. Huống chi trong hơn mười nữ công thuê, hai bỏ làm cho nơi khác.
Dù chia nhóm công việc, nhưng các nữ công vẫn giao lưu với , lâu dần thể tránh khỏi việc lộ.
Ở kiếp còn biện pháp bảo mật, nhưng cũng ngăn hàng nhái tràn lan, huống chi ở đây, làm hàng giả cũng phạm pháp.
Trần Tiểu Mễ thở dài, chút phiền muộn:
“Kiếm chút tiền cũng dễ dàng.”
Lục Lâm :
“Yên tâm , ngươi sẽ đói ……”
Ngoài bán túi, còn nhiều thứ thể bán. Làm buôn bán, thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió .
Trần Tiểu Mễ khẽ hừ một tiếng, gương mặt đỏ lên.
Y cảm thấy ăn càng lúc càng nhiều. Trước chỉ nghĩ thể sống khá hơn thường một chút là đủ, bây giờ bắt đầu nghĩ tới chuyện mỗi ngày ăn ngon, mặc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-65-phu-nhan-cua-chu-bo.html.]
Trước đây Lục Lâm , chờ nhiều tiền, thể cân nhắc mua một chức quan, y còn cho rằng đang khoác lác. Giờ nghĩ , cũng thể thành sự thật. Biết Lục Trình Ngọc làm quan, mà y cùng Lục Lâm làm quan.
---
Lục Lâm ngoài, ngờ gặp Thang thị.
Sau khi ở rể, ít khi gặp bà . Ra ngoài đột nhiên chạm mặt một như , Lục Lâm khỏi chút tự nhiên.
“A Lâm .” Thang thị vẻ mặt ôn hòa gọi.
Lục Lâm ngờ, cãi tới mức đó, Thang thị vẫn mặt mũi chạy tới mặt , còn bày bộ dáng hiền lành như . Hắn xoay chuyển ánh mắt, thầm nghĩ: dùng chiêu cứng, nên giờ đổi sang chiêu tình ? là khiến tưởng tượng nổi.
“Bá mẫu quá khen . Ta chỉ là kiếm miếng cơm ăn thôi, tiền đồ như ngài . Vẫn là đại đường ca tiền đồ hơn, cưới đại tiểu thư, ở trong thôn vinh quang.” Lục Lâm .
Thang thị gượng. Sau khi chuyện tỷ tỷ của Lý Phương Nguyệt, gần đây bà ít khi đem con dâu khoe khoang.
“A Lâm , hiện tại ngươi tiền công hai lượng bạc một tháng. Nhiều bạc như , chắc là Trần Tiểu Mễ cầm hết . Dù ngươi cũng là một hán tử, uy phong của đương gia, chuyện gì cũng nên tự quyết. Trần Tiểu Mễ dáng vẻ mà song nhi nên , e là thể sinh con. Ngươi cực khổ làm việc như , đến cuối cùng, chỉ sợ tiện nghi cho ngoài.”
Lục Lâm Thang thị, :
“Người ngoài? Bá mẫu đùa .”
Hắn thầm trợn trắng mắt. Chuyện Trần Tiểu Mễ mang thai, rêu rao, nhưng cũng từng che giấu. Có lẽ là vì ở quê nắm tin tức trấn, hoặc do Thang thị cho rằng Trần Tiểu Mễ thể sinh con, nên căn bản để tâm.
Thang thị tiếp tục:
“Ngươi đứa nhỏ , làm quá thật thà. Có lẽ bây giờ Tiểu Thái còn , nhưng chờ đến khi nó cưới thê tử, sinh nhi tử, tự nhiên sẽ nghĩ khác. Đến lúc đó, ngươi chẳng là may áo cưới cho khác ? Nói cho cùng, ngươi vẫn nên suy nghĩ cho trong nhà.”
Lục Lâm lạnh, sự mặt dày vô sỉ của Thang thị làm cho chấn kinh. Trước nâng ngoài bằng một tấm ván cửa, mà giờ bà còn mặt mũi với chuyện “suy nghĩ cho trong nhà”.
Thang thị thấy sắc mặt , liền gượng:
“A Lâm , định hôn sự cho ngươi với Trần Tiểu Mễ, trong nhà cũng là bất đắc dĩ. Trần Tiểu Mễ thứ lành gì, ngươi y đè đầu, chắc cũng sống dễ chịu. Chờ đại ca ngươi đậu tú tài, sẽ nghĩ cách giúp ngươi hòa ly, tìm cho ngươi một vợ .”
Lục Lâm liếc bà một cái:
“Đây là chuyện của , cần đại bá mẫu lo lắng.”
Thang thị kéo tay :
“A Lâm, ngươi đừng . Dù ngươi và Trình Ngọc đều là Lục gia, đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân. Nếu đại ca ngươi đậu tú tài, ngươi cũng thơm lây, chẳng ?”
“Đại bá mẫu, rốt cuộc là ngươi cái gì?”
Thang thị , cuối cùng cũng mục đích:
“Không hiện tại ngươi kiếm ít ? Đại ca ngươi cần chút tiền để mở rộng quan hệ, còn thiếu mấy lượng bạc.”
Lục Lâm bật , nên lời. Thang thị thấy nụ của chút chói mắt, liền cố gắng thêm:
“Nếu đại ca ngươi thể làm quan, đến lúc đó ngươi chính là thích của đại quan.”
Lục Lâm bất đắc dĩ :
“Bá mẫu, tiền. Tiền đều do Tiểu Mễ quản. Nếu đại ca thiếu tiền, trong nhà thể bán đất mà. Dù chỉ cần đại ca mở miệng, nãi nãi nhất định sẽ đồng ý.”
Thang thị biến sắc:
“Ngươi là một đại nam nhân, để Trần Tiểu Mễ quản tiền?”
“Không vì ở rể ?” Lục Lâm đáp.
Thấy chiêu tình dùng , Thang thị cũng dám lớn tiếng quát mắng, chỉ hạ giọng uy hiếp:
“Lục Lâm, công việc của ngươi cũng dễ làm . Ta Trần gia từng tới kiếm chuyện. Tỷ phu của đại ca ngươi là chủ bộ, chỉ cần một câu, cũng thể khiến ngươi sống yên ; mà cũng chỉ cần một câu, là thể khiến ngươi đuổi việc.”
Lục Lâm Thang thị, vân đạm phong khinh .
“Chủ bộ đại nhân là tâm phúc của huyện lệnh, dĩ nhiên khiến kính ngưỡng. một chuyện kỳ quái, đại bá mẫu thể giải đáp thắc mắc cho ?”
Thang thị , chút khó chịu:
“Giải đáp cái gì?”
“Ta , thê t.ử của chủ bộ đại nhân là một đại mỹ nhân, nhưng kỳ quái ở chỗ, vị phu nhân họ Kỷ. Mà thê t.ử đại ca mới cưới về họ Lý ? Vậy vì phu nhân của chủ bộ đại nhân họ Kỷ? Chẳng lẽ đại tiểu thư Lý gia lấy họ ?”
Thang thị trừng mắt, ngoài mạnh trong yếu:
“Đương nhiên là ngươi nhầm .”
Lục Lâm :
“Chắc là . Lời đồn thật thật giả giả, ai cũng rõ.”
Thang thị hung hăng trừng một cái, mắng vài câu xoay rời .
Lục Lâm bóng lưng bà rời trong chật vật, lắc đầu.
Trên đời luôn những hổ đến mức như , chiếm tiện nghi còn cảm thấy đủ.
---
Trần Tiểu Mễ thấy trở về, ngẩng đầu hỏi:
“Ngươi ? Sao giờ mới về?”
“Trên đường gặp Thang thị, chậm trễ một chút.” Lục Lâm tùy ý.
“Nàng tìm ngươi làm gì?” y hỏi.
Lục Lâm nhún vai:
“Chắc là kiếm chút tiền, nên nhịn nổi, một đống lời vô nghĩa.”
May mà Thang thị chỉ cho rằng lĩnh hai lượng bạc một tháng. Nếu để bà kiếm mấy chục, mấy trăm lượng, e là sẽ phát điên.
Trần Tiểu Mễ trợn trắng mắt, bất đắc dĩ:
“Không hổ.”
Lục Lâm thầm nghĩ:
Quả thực là cực kỳ hổ.
---