Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 63: Công việc bị người khác thèm muốn
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:07:15
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 63: Công việc khác thèm
Người Lục gia ghen tị với vận may của Lục Lâm, Trần gia càng ghen tị hơn.
“Lão tam, vẫn tìm việc ?”
Trần lão thái thái thấy Trần Thủ Nhân trở về, liền vội vàng hỏi.
Trần Thủ Nhân lắc đầu, chút ngượng ngùng đáp:
“Chưa .”
Trần lão thái thái vô cùng hâm mộ việc Lục lão tứ Lục An thể tìm công việc ở trấn . Làm ruộng trông cậy ông trời, gặp hạn hán thiên tai thì đúng là mạng ; còn việc làm trấn thì khác, ít nhất cũng đảm bảo thu chi, cần lo mưa nắng.
Việc làm của Lục An là do lão bản trấn nợ Lục lão gia t.ử một phần nhân tình, nên mới cho cơ hội. Trần lão thái thái tuy hâm mộ, nhưng cũng làm gì . Thế nhưng Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ thì khác.
Trần lão thái thái từ đến nay vẫn cho rằng Trần Tiểu Mễ là thứ quái t.h.a.i khắc , đáng lẽ thiêu c.h.ế.t từ lâu. Nào ngờ hiện giờ Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ song song tìm việc làm trấn, tiền công còn thấp.
Mấy ngày , Trần Thủ Nhân từng xin lão thái thái mấy lượng bạc, là dùng để “khơi thông”, nhờ đó tìm việc làm.
Lão thái thái tuy tiếc bạc, nhưng nghĩ nếu lão tam thật sự kiếm công việc định thì trong nhà cũng thêm một khoản thu nhập cố định, nên vẫn c.ắ.n răng đưa bạc cho . Không ngờ mấy ngày trôi qua, Trần Thủ Nhân chẳng tìm việc nào hồn, bạc cũng gần như tiêu sạch.
“Có Lục Lâm với Trần Tiểu Mễ làm ở ?” Trần lão thái thái hỏi.
“Hình như là ở cửa hàng Hoa Hạ.”
Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ vốn khá điệu thấp, nhưng việc làm của hai ít nhắc đến. Trần Thủ Nhân ngày nào cũng lảng vảng trấn, nên chút tin tức. Gần đây cửa hàng Hoa Hạ nhờ bán túi mà nổi danh, ngay cả Trần Cảnh cũng từng mua một cái ở đó.
Trần Thủ Nhân cũng từng tới cửa hàng thử xin việc, nhưng đối phương thiếu . Trong tiệm một chưởng quầy, trông lạnh nhạt.
Trần lão thái thái buồn bực :
“Lão bản cửa hàng Hoa Hạ đúng là mắt , thuê loại như Trần Tiểu Mễ với Lục Lâm. Hồ đồ đến mức đó, cửa hàng e là cũng chẳng làm ăn bao lâu.”
Trần Thủ Nhân rầu rĩ :
“Hai tên đó cũng là vận khí gì.”
Ban đầu Trần Thủ Nhân còn nghĩ, ngay cả loại như Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm còn tìm việc trấn, tìm việc chắc cũng khó như tưởng tượng. Thế nhưng chạy khắp nơi, chỉ tìm vài việc tay chân vặt vãnh, tiền công thấp, lúc mới cảm thấy tìm việc trấn thật sự dễ.
Buồn bực trong lòng, Trần Thủ Nhân chui sòng bạc, thua mất hơn phân nửa bạc, dám với lão thái thái.
Trần lão thái thái nhi tử, chút tức giận:
“Ngươi lớn từng , còn bằng hai đứa nhỏ.”
Trần Thủ Nhân chẳng thấy bản vấn đề gì, uất ức :
“Nương ! Hai tên đó chẳng qua chỉ là gặp vận may thôi.”
Trần lão thái thái hừ lạnh:
“Chỉ tìm cớ, cũng nghĩ cách.”
Trần Thủ Nhân gượng, ánh mắt xoay chuyển, trong lòng nảy vài ý niệm.
---
“Lâm thiếu.”
Lúc chạng vạng, cửa hàng đóng cửa, Vạn Thiết tới tìm Lục Lâm.
Thấy sắc mặt Vạn Thiết , Lục Lâm hỏi:
“Trong tiệm xảy chuyện gì ?”
“Lâm thiếu, gần đây tới cửa hàng ngài và Trần thiếu.”
Lục Lâm chút bất ngờ:
“Nga? Nói những gì?”
Hắn trong thôn thường Trần Tiểu Mễ, nhưng trấn hầu như rõ chuyện giữa và Trần Tiểu Mễ. Có cố ý tới tận cửa hàng để bôi nhọ bọn họ, quả thật khiến ngoài ý .
Vạn Thiết ngượng ngùng :
“Nói các ngài phẩm hạnh , ăn cây táo rào cây sung, bất hiếu với cha . Người tung lời đồn từng tới xin việc, nhưng từ chối.”
Lục Lâm: “……”
Cửa hàng Hoa Hạ vốn là của , hiểu rõ chuyện. ngoài thì . Hắn với thôn dân rằng làm thuê trấn, mỗi tháng hai lượng bạc, khiến ít đỏ mắt. Kẻ , rõ ràng là và Trần Tiểu Mễ đuổi việc.
“Biết đó tên gì ?” Lục Lâm hỏi.
“Hình như tên là Trần Thủ Nhân.”
Lục Lâm bĩu môi, thầm nghĩ: hóa là . Ân oán giữa Trần gia và Tiểu Mễ, quả thực chồng chất ít.
Hắn liếc Vạn Thiết một cái, :
“Chỉ là vai hề nhảy nhót thôi, cần để ý.”
Vạn Thiết gật đầu:
“Vâng.”
---
Trần Thủ Nhân lang thang trấn hơn nửa tháng, vẫn tìm công việc thích hợp.
Mỗi ngày qua giữa trấn và nông thôn, quãng đường xa xôi khiến kêu khổ ngớt.
Thực trấn khách điếm, nhưng phí thấp. Trần Thủ Nhân ở trấn mấy ngày, tiêu sạch bạc đành về.
Hắn thật sự hiểu, tới mức đó , vì lão bản cửa hàng Hoa Hạ vẫn đuổi việc Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ. Có một thời gian, càng tìm việc càng tìm , dần dần cũng chẳng tìm nữa, chỉ một lòng nghĩ cách khiến Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ đuổi, nhưng vẫn làm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-63-cong-viec-bi-nguoi-khac-them-muon.html.]
Trần Tiểu Mễ mang thai, nên Lục Lâm và y cũng ít khi về nông thôn.
Sau khi bán xong cặp sách, Lục Lâm nghiên cứu thêm vài kiểu túi mới, đặt trong tiệm bán. Nhờ tay nghề , kiểu dáng đa dạng, các loại túi trong tiệm bán chạy vô cùng.
Trong trấn ít quý phụ nhân rảnh rỗi, danh cửa hàng Hoa Hạ, cũng thường xuyên ghé qua xem.
Có một lão thái thái dung mạo mấy xuất sắc, mỗi tới liền mua liền mười mấy cái túi giá thấp. Nếu tính theo thời đại , đúng là mua sắm tiếc tay.
Vạn Thiết một kham nổi quá nhiều việc, Lục Lâm liền gọi Trần Tiểu Thái tới giúp, cũng coi như bồi dưỡng nó.
Trần Tiểu Thái dung mạo tệ, còn nhỏ tuổi, nên mỗi khi tiểu thư phu nhân tới mua túi, thường kéo nó hỏi han ưu khuyết điểm từng loại.
Ở trong thôn, Trần Tiểu Thái thường xuyên ghét bỏ, từng vây quanh như , nhất thời tay chân luống cuống.
dần dần, nó cũng quen, gặp khách liền ứng đối khéo léo.
Lục Lâm khích lệ Trần Tiểu Thái, nó là một nhân viên bán hàng giỏi, giúp cửa hàng tiêu thụ , khiến Trần Tiểu Thái đỏ mặt thôi.
Lục Lâm cũng hề quá. Doanh đối với cửa hàng bán trang sức vô cùng quan trọng, một bán hàng giỏi trong một tháng thể giúp cửa hàng tăng thêm mấy chục vạn lợi nhuận, trích phần trăm cộng tiền công.
---
Lục Lâm bước phòng, thấy Trần Tiểu Thái đang chuyện với Trần Tiểu Mễ.
Thấy , Trần Tiểu Thái đỏ mặt vội vàng rời .
Lục Lâm dáng vẻ ngượng ngùng , bĩu môi. Hai ngày , Trần Tiểu Thái vô tình bắt gặp và Tiểu Mễ mật, lẽ thấy thứ gì đó, nên mấy hôm nay thấy là trốn.
Hắn bánh gạo trong tay Trần Tiểu Mễ, chớp mắt hỏi:
“Bánh gạo ở ?”
“Tiểu Thái mua cho .”
Có hiếu thuận như , Trần Tiểu Mễ khỏi chút đắc ý.
“Hình như dạo Tiểu Thái vui.”
“Vì nó cảm thấy thể giúp việc.”
Suốt ngày ăn , lâu dần cũng sẽ chán. Trần Tiểu Thái từng trải qua ngày tháng khổ cực, nên càng cảm giác nguy cơ. Khi cảm thấy thể kiếm tiền, đó là một sự khích lệ lớn.
Lục Lâm bảo Vạn Thiết ghi sổ: nếu Trần Tiểu Thái bán một cái túi trị giá từ năm trăm văn trở lên, sẽ trích cho nó năm văn, coi như tiền tiêu vặt.
Trần Tiểu Mễ chút do dự:
“Để Tiểu Thái ở tiệm bán túi… ?”
Lục Lâm bất đắc dĩ y:
“Tiểu Thái cũng còn nhỏ. Vài năm nữa còn cưới tức phụ, chẳng lẽ bao bọc nó cả đời? Hơn nữa, thanh danh của ngươi kém cũng của ngươi, gì là thể cho khác .”
Nếu Trần gia dám lấy chuyện Trần Tiểu Mễ bất hiếu tới cửa hàng gây sự, cũng thể tới học viện, vạch chuyện Trần gia bán đường để lấy học phí cho Trần Cảnh. Trần Cảnh là sách, suy cho cùng cũng cần thể diện.
Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, khẽ thở dài.
Trần Tiểu Mễ để tâm tới bản , nhưng quá mức để ý . Điều cũng cách nào khác, dù ba cùng vượt qua quãng thời gian gian nan nhất. Là trưởng , y ở một mức độ nào đó gánh luôn trách nhiệm của cha.
chỉ cưng chiều thì dễ dạy hư trẻ con, nên vai mặt đen , đành để đảm nhiệm.
---
Trong phòng, Thẩm a bà đang may cặp sách, Thẩm Trì bên thắt dây đeo.
Dây đeo Thẩm Trì thắt đa dạng. Để khích lệ y, Lục Lâm cho Thẩm Trì nhiều hạt gỗ, dây buộc, vải vụn với kiểu dáng khác .
Gần đây Thẩm Trì chuyên làm đồ trang sức cho cặp sách. Rất nhiều khi mua túi, thấy túi đồ trang trí xinh xắn liền năn nỉ cửa hàng tặng thêm một cái. Tuy đáng giá, nhưng nhiều phú thái thái thấy nhặt đại tiện nghi.
Thẩm a bà vô cùng hài lòng với Thẩm Trì. Dây đeo tuy chỉ là vật nhỏ, nhưng làm vẫn thể bán . Theo bà , ít thích dây đeo do tôn t.ử bà làm.
“Tôn tử, gần đây con học tính toán ?” Thẩm a bà hỏi.
Thẩm Trì gật đầu:
“Vâng. Tiểu Mễ ca chủ yếu dạy Tiểu Thái, con theo học ké.”
Thẩm a bà y, gật gù:
“Học thêm chút cũng , học thêm chút cũng .”
Trong mắt thôn dân, tính toán cũng là một bản lĩnh hiếm. Thẩm a bà hy vọng Thẩm Trì học nhiều hơn, nếu năng lực tính sổ, cửa hàng làm việc cũng dễ dàng hơn.
Thẩm Trì gật đầu, y hiểu rõ đây là cơ hội khó .
Y bắt đầu chậm hơn Trần Tiểu Thái, nhiều thứ hiểu, nhưng Trần Tiểu Thái chỉ bảo thêm, dần dần cũng theo kịp.
“Mấy ngày nay Tiểu Thái đến cửa hàng giúp đỡ.” Thẩm Trì .
Thẩm a bà gật đầu:
“Tiểu t.ử Tiểu Thái , cũng tiền đồ.”
Bà liếc tôn tử, trong lòng dâng lên vài phần lo lắng. Thẩm Trì là một tiểu song nhi, sẽ gả nhà nào. Nhà quê vốn thích song nhi, song nhi thể gả nhiều. Thẩm a bà đương nhiên tôn t.ử chịu ủy khuất.
Trước ở nông thôn, nhà bà ở gần nhà Trần Tiểu Mễ, Thẩm Trì cũng thường chơi cùng Trần Tiểu Thái. Bà từng cân nhắc tới Trần Tiểu Thái, nhưng nay nhà Trần Tiểu Mễ ngày càng khá giả, còn nhà bà… cô nhi quả phụ, thật sự thể coi là môn đăng hộ đối.
Bà nghĩ, nếu Trần Tiểu Mễ tìm thê t.ử cho Trần Tiểu Thái, e rằng bà mối sẽ ùn ùn kéo tới. Không dám hy vọng xa vời, chỉ thể chờ thêm mấy năm, đợi Thẩm Trì lớn hơn tính tiếp.
---