Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 62: Tiền công làm người hâm mộ (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:06:38
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 62: Tiền công làm hâm mộ (2)
Hôn lễ ở thời đại , so với kiếp của Lục Lâm thì kém xa.
Kiếp vật tư dồi dào, dù là tiệc cưới hai, cũng bày mười mấy, hai mươi bàn tiệc xa hoa, nào là tôm hùm, cua biển, thậm chí cả thịt cá sấu… món gì cần đều .
Còn tiệc cưới ở đây, chay mặn gộp cũng chỉ tám món, trong đó còn một đĩa đậu phộng rang, một đĩa củ cải muối… như xem như thể diện .
Mỗi bàn đều ăn đến miệng bóng nhẫy, món nào món nấy quét sạch. Hai tiểu t.ử choai choai cùng bàn, trông như đói lâu ngày, ăn vô cùng dữ dội.
Lục Lâm chợt nhớ tới khi còn nhỏ ở kiếp . Khi nhà nghèo, mong nhất là thăm . Nhà nào việc mời khách, liền chủ động đưa tin. Lúc đó, nếu bàn xuất hiện một đĩa hạt dẻ hiếm hoi, cả bàn đều chằm chằm chớp mắt.
Về điều kiện sống khá hơn, cảm thấy ăn cỗ ở nông thôn ồn ào phiền phức, mỗi đều miễn cưỡng cho lệ.
Sau khi vật tư trở nên phong phú, các loại hạt khô, trái cây đầy rẫy, giá thành chẳng đáng bao nhiêu. Gần đây Lục Lâm ăn uống hơn nhiều, nên mấy món bàn với lực hấp dẫn cũng hữu hạn, động đũa nhiều.
Những khác thì khác hẳn. Cùng bàn với Lục Lâm, ngoài , ai nấy đều cúi đầu ăn lấy ăn để, sợ chậm tay là khác giành mất.
Dự tiệc cưới xong, Lục Lâm ghé qua chỗ Chu thúc, mang theo một ít thóc gạo biếu ông.
Lão thợ săn nhận đồ của Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ, phần ngại ngùng, liên tục từ chối. sự kiên trì của Lục Lâm, cuối cùng ông vẫn nhận.
Về quê một chuyến, tiện hái thêm ít rau dại trong thôn, mới trấn .
Lục Lâm đ.á.n.h xe ngựa, nghĩ tới dáng vẻ uể oải gần đây của Trần Tiểu Mễ, trong lòng vẫn thấy yên.
Vừa về tới căn nhà trấn, Trần Tiểu Thái hớn hở chạy , mặt mày rạng rỡ :
“Lâm ca, ca oa oa !”
Lục Lâm xong, khỏi sửng sốt.
Hắn bỗng nhớ , dạo gần đây Trần Tiểu Mễ buồn ngủ, lượng cơm ăn cũng tăng lên. Không ngờ là thai. Trong khoảnh khắc, trong lòng trào lên một cảm giác hưng phấn khó thành lời, vui mừng, thấy kỳ diệu.
Trần Tiểu Mễ lười biếng giường, liếc một cái:
“Ngươi về ?”
“Ngươi chứ? Đại phu thế nào?” Lục Lâm cố gắng bình tĩnh hỏi.
“Đại phu thể , vấn đề gì. Thân thể thế nào, còn cần ?”
Trần Tiểu Mễ rầu rĩ tiếp:
“Tiểu Thái căng thẳng quá mức, cứ ép . Nhóc con càng ngày càng kỳ quái, còn dám làm chủ .”
Lục Lâm y chút tùy hứng, bất đắc dĩ :
“Tiểu Thái cũng là lo cho ngươi. Nhóc , hai tháng .”
Hắn gãi đầu, mơ hồ cảm thấy thật sự quá sơ ý. Trần Tiểu Mễ m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, mà chẳng phát hiện manh mối nào.
Trần Tiểu Mễ vỗ vỗ bụng:
“Chẳng cảm giác gì cả.”
“Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.” Lục Lâm .
“Đồ ăn ở Trương gia thế nào?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
“Cũng tạm.” Lục Lâm gật đầu.
Trần Tiểu Mễ do dự một chút hỏi:
“Ngươi , ai gì ngươi chứ?”
Trần Tiểu Mễ hiểu rõ, thanh danh của Lục Lâm vốn hơn y một chút, nhưng vì ở rể cho y, nên cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
“Mọi đều khá khách khí. Ta một tháng hai lượng bạc tiền công, ai nấy đều hâm mộ.” Lục Lâm đáp.
Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu nghĩ. Ở trấn , quản sự cũng chỉ từng tiền, hạ nhân bình thường còn kém hơn. Thôn dân hâm mộ cũng .
thực tế, Lục Lâm là làm chủ, chỉ riêng bán túi mỗi tháng lời mấy chục lượng, còn thêm cả việc bán rượu, trong tay dư dả ít. Nói hai lượng bạc là khiêm tốn.
“Gần đây tích cóp bao nhiêu?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
“Khoảng một trăm lượng.”
Trần Tiểu Mễ kinh ngạc:
“Không kiếm nhiều ?”
“Tiêu cũng lớn.” Lục Lâm bất đắc dĩ.
“Phải trả công cho nhiều nữ công như , còn mua một đống vải vóc đắt tiền.”
Trần Tiểu Mễ một lúc :
“Nhà chúng ăn uống quá xa xỉ .”
Mỗi ngày đều vài món, cuộc sống như thế , y mơ cũng dám nghĩ. Ngày nào cũng tiền, thịt, ăn điểm tâm là thể mua ngay.
Lục Lâm nghiêng đầu :
“Nhân sinh tại thế, nếu ăn ngon, thì còn lạc thú gì nữa.”
Ưu điểm lớn nhất của thế giới , chính là lương thực tự nhiên, chỉ cần nấu nướng đúng cách, liền thành mỹ vị.
Trần Tiểu Mễ bĩu môi:
“Ngươi giỏi lấy cớ lắm. Ta ăn kem.”
Lục Lâm lắc đầu:
“Ngươi ăn một cây còn gì, ăn nhiều .”
Trần Tiểu Mễ liếc , ánh mắt rõ ràng mang theo ý trách móc “ nữa”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-62-tien-cong-lam-nguoi-ham-mo-2.html.]
Lục Lâm :
“Ta ở tiệc cưới , Lý Phương Nguyệt với Lâm Tú Nhi đều mang thai.”
Còn Trần Tiểu Mễ sinh , nhưng mấy lời đó, cần cho y .
Trần Tiểu Mễ mở to mắt:
“Đến cùng lúc luôn !”
---
Lục gia
Trong nhà m.a.n.g t.h.a.i vốn là chuyện vui, nhưng niềm vui trọn vẹn.
Gần đây Thang thị vô cùng phiền muộn. Sau khi Lâm Tú Nhi mang thai, liền đẩy nhiều việc sang cho bà, Lý Phương Nguyệt cũng bắt chước làm theo.
Mỗi Thang thị cãi với Lâm Tú Nhi vài câu, Lâm Tú Nhi liền giả bệnh, khiến bà nhất thời chẳng làm .
Sau khi Lâm Tú Nhi mang thai, tiền công của Lục An cũng nộp đúng hạn, lấy cớ để phòng bất trắc. Lão thái thái thiên vị tiểu nhi tử, cũng truy cứu.
bạc trong nhà chỉ mà , dần dần trở nên túng thiếu.
Lão thái thái buồn bực than:
“Một đứa hai đứa chỉ ăn làm. Trình Ngọc còn nộp quà nhập học. Học viên trong học viện là kẻ phủng cao dẫm thấp, tiền thì khinh thường, làm đây?”
Giấy bút đều cần bạc, hoa màu thì đến vụ thu hoạch.
Lão gia t.ử bà, :
“Nếu thật sự , thì bán thêm một mẫu ruộng.”
Lão thái thái xót của:
“Lại bán nữa ?”
Trong mắt thôn dân, Lục gia phong quang chẳng vì nhiều đất ruộng ? Vì hôn sự của Trình Ngọc bán hai mẫu, bán nữa thì cuộc sống chỉ càng ngày càng khó.
“Nhiều đất như , hiện tại nhà cũng trồng xuể.” Lão gia t.ử thở dài.
“Cho khác trồng, nộp thuế xong cũng chẳng dư bao nhiêu.”
Lão thái thái im lặng. Gieo trồng mùa xuân, mấy đứa trong nhà đứa nào cũng lười, bà đành thuê . Đến vụ mùa, nhà nào cũng bận, nhân lực cực kỳ khan hiếm, ngày thường hai mươi văn là thuê , đến mùa bốn năm chục văn cũng chắc chịu làm.
Mấy năm nay bà xuống ruộng, bây giờ mệt đến suýt liệt ngoài đồng.
Thuê tốn ít bạc, nghĩ tới là bà đau lòng.
“Ta thằng nhóc Lục Lâm , ở trấn tìm việc, mỗi tháng hai lượng bạc.” Vương thị vui .
Tin theo Lục Lâm dự tiệc Trương gia mà lan khắp thôn, tự nhiên cũng truyền tới tai lão thái thái.
Vương thị luôn cho rằng lão nhị ngu dốt, sinh Lục Lâm cũng là kẻ phúc tài. Nghe Lục Lâm việc làm trấn, còn hai lượng bạc, bà liền khó chịu.
Bà luôn lấy công việc của Lục An làm vinh, nay phát hiện Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ cũng tiền công ngang bằng, liền cảm thấy thể nào.
Lão gia t.ử thở dài, tâm tình phức tạp. Mười ngón tay còn dài ngắn, ông cũng thiên vị, chỉ là quá rõ ràng như lão thái thái, nhưng cũng từng để nhị phòng trong lòng.
“Ngươi định thế nào?” lão gia t.ử hỏi.
Vương thị bực bội:
“Song nhi Trần Tiểu Mễ quái dị , chừng sinh . Sau tiền Lục Lâm kiếm , e là đều tiện nghi cho hai của y.”
Hai lượng bạc một tháng, một năm cũng hơn hai mươi lượng.
Vương thị chợt thấy, để Lục Lâm ở rể cho Trần Tiểu Mễ đúng là lỗ lớn, năm đó chỉ lấy mười lượng bạc.
Lão gia t.ử cũng thấy xót của. Nhị phòng còn ai, ông mới bắt đầu nhận chỗ của họ. Gần đây trong nhà vì trồng trọt, nấu nướng, giặt giũ, chẻ củi, gánh nước mà cãi ngớt.
Ông bỗng nhận , khi nhị phòng còn ở, nhà nào nhiều chuyện như thế, ruộng đất cũng luôn lo.
“Chỉ sợ là Lục Lâm áp song nhi hung hãn như Trần Tiểu Mễ, tiền công đều y cầm hết .” Lão gia t.ử thở dài.
Đất ruộng cũng cần dưỡng. Trước lão nhị còn ở, thường xuyên bãi sông lấy bùn bón ruộng. Sau khi lão nhị , sản lượng giảm hẳn, giờ e là còn kém hơn.
Vương thị hùng hổ:
“Thằng nhóc Lục Lâm , theo Trần Tiểu Mễ , cũng học theo y vong ân phụ nghĩa.”
Lão gia t.ử cũng bất ngờ. Trong mắt ông, dù Lục Lâm ở rể, cũng đến mức cắt đứt với Lục gia. thực tế là, từ khi ở rể, gọi về làm việc, đều tìm cớ từ chối.
Ông rằng, khi ở rể, Lục Lâm đổi một quả tim.
Nếu là nguyên chủ, chỉ cần Lục gia vài câu dễ , ngoan ngoãn về, thậm chí còn mang đồ từ nhà Trần Tiểu Mễ về. Dù trong lòng oán hận sự bất công, nhưng bản chất vẫn là một kẻ ngu hiếu.
---
Lục Trình Ngọc trong phòng sách, nhưng một chữ cũng lọt đầu.
Tiệc cưới nhà Trương Đại Trụ mời Lục Lâm, mời , khiến vô cùng buồn bực. Nghe Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ đều tìm việc trấn, càng hụt hẫng.
Trước , thôn dân nhắc tới Lục Lâm, đều thành thật nhưng bản lĩnh. Nay cách đổi, bảo rằng Lục Lâm thật tệ, dung mạo cũng sáng sủa, chỉ vì ở Lục gia áp bức nên .
Trong những lời đó, Lục Lâm bất bình, cũng chỉ trích gia nãi thiên vị, khiến Lục Trình Ngọc mà lòng trĩu nặng.
Hắn nghĩ, tương lai tất sẽ thăng tiến, tiền đồ rộng mở, còn Lục Lâm suy cho cùng cũng chỉ là kẻ làm thuê cho khác.
---