Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 6: Nước đường.

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:30:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6: Nước đường

 

“Đại ca.”

Nhóc Trần Tiểu Thái thấy Trần Tiểu Mễ trở về thì lén kéo kéo tay áo y.

 

Trần Tiểu Mễ liếc vẻ mặt căng thẳng của nhóc, hỏi:

“Có chuyện gì?”

 

“Tiểu Mạch … cái tên Lục Lâm ăn vụng nước đường.” Nhóc hạ giọng, thần thần bí bí .

 

Nghe chuyện Lục Lâm ăn vụng nước đường, Trần Tiểu Thái tò mò khó hiểu. Trong nhà rõ ràng đường, chẳng lẽ Hắn mang theo đường từ nhà Lục gia, pha nước uống?

 

Nhóc gặng hỏi lâu, nhưng Trần Tiểu Mạch rõ ràng, chỉ vui, liên tục lặp rằng nước đường “ngon lắm”, là thứ ngon nhất nó từng uống. Ngoài câu đó thì chẳng thêm gì.

 

Trần Tiểu Thái vẫn còn nhỏ, với thứ “ ngon” trong miệng tam thì càng thêm hiếu kỳ, nhưng ngại dám hỏi thẳng Lục Lâm.

 

Lúc Trần Tiểu Mễ trở về, tình trạng của Lục Lâm khá hơn ít.

 

Lục Lâm lặng lẽ đ.á.n.h giá Trần Tiểu Mễ, trong lòng chút ngoài ý về diện mạo của y.

 

Nguyên chủ vốn u ám, ngày thường cũng cúi đầu, ít giao thiệp với khác. Mấy năm nay cũng từng gặp Trần Tiểu Mễ, nên trong ký ức của nguyên chủ hình dáng cụ thể của y.

 

Chỉ vì hung danh vang dội bên ngoài, trong tưởng tượng của nguyên chủ, Trần Tiểu Mễ hẳn là kiểu mặt mũi dữ tợn như ác quỷ. sự thật trái ngược: Y trông tinh thần, tuổi tác dường như cũng lớn, đôi mắt to đen láy, trong veo sáng sủa, thậm chí còn mang chút đáng yêu. Nhìn thế nào cũng giống một “tiểu shota bạo lực”, khiến trong lòng Lục Lâm vô thức sinh cảm giác… tương phản manh.

 

Lục Lâm thầm nghĩ: Lời đồn đúng là thổi phồng quá mức, cho cùng cũng chỉ là một thiếu niên mới trưởng thành thôi.

 

Hắn đặt tấm ván cửa mang tới đây. Sau khi đưa tới, Trần Tiểu Mễ chỉ tiện tay đắp cho Hắn một tấm chăn rách mặc kệ.

 

Đến tối, trong đầu Lục Lâm bắt đầu nảy sinh vài suy nghĩ lung tung. Hắn là tới đây ở rể, tuy hôn sự qua loa, nhưng cũng xem như tân hôn, lẽ… nên cân nhắc chuyện viên phòng?

 

Đời , Lục Lâm là gay. Dù xã hội cởi mở hơn nhiều, nhưng vẫn còn ít thể chấp nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-6-nuoc-duong.html.]

 

Sau khi công ty, Hắn luôn che giấu xu hướng giới tính của , định chờ thời cơ thích hợp mới tìm đồng điệu. Không ngờ, một cô gái trong công ty để ý Hắn, theo đuổi dai dẳng. Lục Lâm từ chối mấy , cô càng ngày càng quyết liệt.

 

Bất đắc dĩ, Hắn đành thẳng rằng thích phụ nữ. Cô gái dám tin, bỏ trong tức tối. Ngày hôm , Lục Lâm nhận thông báo thôi việc với lý do “đời sống cá nhân đắn”. Hắn cần nghĩ cũng là ai .

 

Thầm cảm khái phụ nữ trở mặt còn nhanh hơn lật sách, Lục Lâm rời công ty, về quê tiếp quản quầy bán quà vặt do cha để .

 

Việc buôn bán ở quầy quá cũng quá tệ, sống tạm thì vẫn đủ.

 

Buổi tối, Trần Tiểu Mễ nấu cơm xong, sai Trần Tiểu Thái mang cho Hắn một bát cháo loãng, kèm theo một cái đùi gà.

 

Thấy đùi gà, Lục Lâm khỏi kinh ngạc. Ban ngày đại bá mẫu còn , nhà Trần Tiểu Mễ thì thịt ăn, ngờ là thật.

 

Hắn cầm đùi gà gặm sạch. Tay nghề của Trần Tiểu Mễ , đùi gà nhạt nhẽo vô vị, nhưng nghĩ trong nhà chỉ mỗi muối làm gia vị, Lục Lâm cũng đòi hỏi thêm.

 

Trần Tiểu Thái thấy Lục Lâm chẳng khách sáo chút nào ăn hết đùi gà, trong lòng chút khó chịu, càng cảm thấy chiêu một kẻ chỉ ăn mà làm nhà.

 

Sau khi thu dọn xong, Trần Tiểu Mễ cùng Trần Tiểu Thái lên giường ngủ.

 

Lục Lâm chờ một lúc, thấy ba trong nhà phát tiếng ngáy lớn nhỏ khác , khỏi cảm thán: phận ở rể của Hắn đúng là chỉ để cho .

 

Hắn chớp mắt, nghĩ thầm căn nhà rách nát thật sự. Phòng bếp với gian chính liền , một phòng nhỏ mà ba ngủ chật, giờ thêm Hắn đất.

 

Ngoại hình của Trần Tiểu Mễ… khá hợp gu của Lục Lâm. Nghĩ tới đây, trong lòng Hắn âm thầm chút vui vẻ.

 

Đời làm gần ba mươi năm xử nam, kiếp Lục Lâm vẫn chút mong chờ với “đời sống hạnh phúc”. Chỉ là tình hình mắt, trong thời gian ngắn e rằng khả năng. Trần Tiểu Mễ chỉ coi là công cụ miễn thuế mà thôi.

 

Huống chi bên cạnh Y còn hai cái “bóng đèn”, đặc biệt là nhóc Trần Tiểu Thái, thế nào cũng dễ chọc, rõ ràng chướng mắt .

 

Lục Lâm cũng cảm thấy nguyên chủ đúng là ngốc. Chỉ vì gả ở rể cho một song nhi mà nghĩ quẩn nhảy sông. Con kiến còn ham sống, cần gì luẩn quẩn như . Ở Lục gia sống thảm, nhưng t.h.ả.m hơn nữa thì cũng đến mức đó.

 

Nghĩ ngợi một hồi, mí mắt dần nặng trĩu, Lục Lâm mơ mơ màng màng chìm giấc ngủ.

Loading...