Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 58: Phát triển không ngừng

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:04:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 58: Phát triển ngừng

 

Cặp sách trong cửa hàng bán chạy vô cùng, khiến Vạn Thiết cực kỳ phấn khởi. Hạ nhân ký khế bán như bọn họ, sinh t.ử vinh nhục vốn gắn liền với gia chủ.

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ thoạt đều là dễ chuyện, hẳn sẽ tùy tiện đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân, Vạn Thiết âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Gia chủ tiền thì chắc chắn trả nổi tiền công, e rằng ngay cả một bữa cơm no cũng khó. Còn nếu gia chủ tiền, thì chí ít chuyện ăn uống sẽ thành vấn đề.

 

Trước , nhi t.ử từng chịu đủ tra tấn trong tay tiểu thiếu gia, nay nguyện vọng của Vạn Thiết cũng cao xa gì, chỉ mong con thể bình an trưởng thành là đủ.

 

Lục Lâm về đến nhà, liền thấy Trần Tiểu Mễ đang nghiên cứu bản vẽ. Lục Lâm đưa cho y ít bản vẽ túi, nhưng thời đại khóa kéo, nhiều kiểu dáng thể làm đúng như ý. Hai sát bên , bàn bạc cách thế.

 

“Cặp sách mấy ngày nay bán .” Trần Tiểu Mễ . Lục Lâm chuẩn sẵn một đợt cặp sách, bày bán bao lâu.

 

, mấy chục cái cặp sách giá cao vẫn mua sạch. Theo y , ít khách trong trấn, thậm chí còn kẻ mua về mang sang nơi khác bán .

 

Lục Lâm gật đầu: “ .”

 

Trước Lục Lâm dạy Trần Tiểu Mễ bảng cửu chương, y học thuộc nhanh, đó còn học thêm phép trừ, tính toán cũng khá thành thạo. Tuy cửa hàng giao cho Vạn Thiết quản lý, nhưng mỗi tối Trần Tiểu Mễ vẫn tự kiểm tra sổ sách một lượt, nắm lợi nhuận, rèn luyện khả năng tính toán.

 

Trần Tiểu Mễ gảy bàn tính, : “Mấy ngày nay tổng cộng bán hai trăm mười cái túi. Trừ tiền công cho các nữ công, vẫn còn lời bốn mươi lượng bạc.”

 

Nhìn bạc thu tay, Trần Tiểu Mễ âm thầm thở phào. Đợt tiêu tiền như nước, mà thấy lợi nhuận , khiến y phần lo lắng. Giờ tiền lời, cuối cùng cũng yên tâm hơn.

 

“Tuy cặp sách bán chạy, nhưng e rằng qua một thời gian nữa sẽ chậm .” Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm gật đầu: “Có thể lắm.”

 

Trấn nhỏ nhiều phú hộ đến . Chờ đến khi các nhà giàu đều mua đủ cặp sách, e rằng sẽ khó bán tiếp. Thực tế cũng đúng như , ban đầu bán giá cao, gần đây bắt đầu chững .

 

“Nếu thể ngừng tung các kiểu túi mới, lẽ vẫn bán .” Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ cầm bút vẽ vài nét lên giấy: “Có lẽ nên thiết kế một kiểu túi dành cho các quý phụ nhân.”

 

Lục Lâm gật đầu: “Cũng đáng cân nhắc.” Tiền của nữ nhân xưa nay đều dễ kiếm. Trong trấn ít phu nhân, ngày ngày đ.á.n.h bài, xem diễn, xem dư dả.

 

“Không cần vội.” Bọn họ mới đẩy cặp sách thị trường, tiên cứ vững , chuyện khác tính .

 

Sau khi sinh ý trong cửa hàng định, Lục Lâm dự định mang Tiểu Thái và Tiểu Mạch về quê một chuyến.

 

Hắn nghĩ rau trong ruộng hẳn thể thu hoạch, hái một ít mang về ăn, tiết kiệm chút nào chút .

 

Tiểu Thái và Tiểu Mạch nhiều bạn ở thôn quê. Tuy hai đứa , nhưng Lục Lâm vẫn , thỉnh thoảng đưa bọn trẻ về quê chơi cũng là chuyện .

 

Lục Lâm quyết định về quê, đồng thời mang theo Vạn Tiểu Phàm.

 

Không đa nghi, mà là cần đề phòng. Nếu cả nhà đều hết, trấn chỉ còn một nhà Vạn gia, lỡ như họ bỏ trốn, thì hai mươi lượng bạc coi như mất trắng.

 

Nhà Trần Tiểu Mễ ở vị trí khá vắng vẻ, vì thế y lên trấn nhiều ngày mà cũng mấy phát hiện.

 

“Lâm ca, các ngươi về !” Thẩm Trì thấy bọn họ thì vô cùng vui mừng.

 

Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch một chuyến là mấy chục ngày, Thẩm Trì quen chơi cùng hai đứa, bọn chúng rời khiến y thật sự quen.

 

“Lâm ca, gà con vịt con nhà ngươi vẫn nuôi ở nhà , ngươi mang về ?” Thẩm Trì hỏi.

 

Lục Lâm chớp mắt. Sau khi mua nhà trấn, tính chuyện chuyển , lúc vội vàng, lương thực đều dọn lên quầy bán quà vặt mang theo lên trấn. gà vịt thì thể mang .

 

Trước mùa vụ, thấy Thẩm a bà tuổi cao, còn xoay xở mấy mẫu ruộng, Lục Lâm từng cho bà mượn con la. Lúc chuyển nhà gấp, súc vật trong nhà tiện xử lý, liền gửi hết gà vịt cho Thẩm a bà nuôi, còn để một ít lương thực.

 

Không ngờ chuyến trấn hơn hai mươi ngày, mấy con gia cầm cũng ăn ít. Lương thực để chắc dùng hết từ lâu.

 

Lục Lâm sang nhà Thẩm a bà xem thử, gà vịt ngỗng nhà nuôi , rõ ràng là chăm sóc cẩn thận.

 

Hắn tặng Thẩm a bà một con gà và một con ngỗng.

 

Hai con lớn thì làm thịt, còn dự định mang lên trấn nuôi tiếp.

 

Bọn trẻ nhanh tụ chơi với . Tiểu Thái hỏi Thẩm Trì chuyện trong thôn, Thẩm Trì hỏi thăm chuyện trấn.

 

Gần đây Lục gia liên tiếp hai chuyện vui. Hôn sự của Lục Trình Ngọc làm linh đình, còn hôn sự của Lục Đồng thì quạnh quẽ, bàn tán hồi lâu.

 

“Đại ca, Thẩm Trì mấy ngày Lục gia làm ầm lên một trận, hình như là vì ca ca của Lý Phương Nguyệt.” Trần Tiểu Thái .

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu, chỉ “ừ” một tiếng, cũng lấy làm lạ.

 

Trước y từng đến tửu lâu, đúng lúc gặp Lý Hồng mở tiệc chiêu đãi. Số bạc tiêu chính là sính lễ của Lục gia. Lý Hồng chiếm tiện nghi xong còn chẳng lời , Trần Tiểu Mễ đoán những lời đó sớm muộn cũng truyền tới tai Lục gia.

 

Quả nhiên đúng như y đoán.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-58-phat-trien-khong-ngung.html.]

Thang thị chuẩn sính lễ hậu hĩnh như , vốn trông cậy con dâu sẽ mang về nhiều hơn. Khi đính hôn, bà mối lời trong lời ngoài đều Lý gia là trấn , cửa hàng, nhiều bạc, sẽ chiếm tiện nghi của Lục gia, sính lễ chỉ là làm mặt mà thôi.

 

Bà mối lời , Thang thị quá tin con trai, liền tin thật. Kết quả Lý Phương Nguyệt chỉ mang về mấy lượng bạc, khiến Thang thị cảm thấy lừa, từ đó con dâu chỗ nào cũng mắt.

 

Nếu nhà thông gia là thường, Thang thị sớm làm lớn chuyện, nhưng phía Lý Phương Nguyệt còn một vị tỷ phu lợi hại, bà cũng dám quá đáng.

 

Lục Trình Ngọc thi hỏng tú tài, tâm lý phần lệch lạc, luôn mơ tưởng một bước lên mây.

 

Sau khi cưới Lý Phương Nguyệt, cũng trèo lên quan hệ với chủ bộ đại nhân như dự tính, càng thêm thất vọng.

 

Dung mạo Lý Phương Nguyệt chỉ ở mức bình thường. Không chỉ Thang thị hối hận, ngay cả Lục Trình Ngọc cũng thấy hối hận thôi.

 

Hôn sự là do chính gật đầu, cho dù bất mãn cũng thể . Thang thị tuy dám đ.á.n.h mắng thẳng mặt, nhưng sai bảo con dâu làm việc thì vẫn dám.

 

Lý Phương Nguyệt đuối lý, gả chỉ đành nhẫn nhịn. Thang thị vốn quen áp bức khác, trong lòng dồn nén uất khí, liền ném ít việc cho nàng.

 

Lý Phương Nguyệt dễ bắt nạt như nương Lục Lâm. Bị ép quá liền nổi giận, thường xuyên đòi về nhà đẻ tìm tỷ phu chống lưng.

 

Thang thị cũng phần kiêng dè, nên dám làm quá mức.

 

Lúc , những lời Lý Hồng trấn truyền về Lục gia. Thang thị tức đến suýt hộc máu. Lý gia lấy của bọn họ nhiều bạc như , cuối cùng gả về một “quỷ đòi nợ”, còn chê Lục gia là chân đất. Toàn bộ sính lễ đều rơi tay Lý Hồng và đám bạn bè hồ đồ của .

 

Thang thị vốn hiếu thắng, chuyện liền tức đến suýt c.h.ế.t.

 

Lục Lâm tình hình gần đây của Lục gia, trong lòng khỏi vui sướng khi gặp họa một phen.

 

Hắn trò chuyện với Thẩm a bà một lúc, rằng hiện giờ mở cửa hàng trấn, còn thiếu quản lý, mời bà lên trấn làm việc.

 

Thẩm a bà vô cùng kinh ngạc.

 

Người thôn quê thành làm công thường chủ gia khinh rẻ, bà ngờ Lục Lâm mời một lão bà như lên quản lý mấy chục nữ công.

 

Việc làm cặp sách đều do Vân Nương quản lý.

 

Khi mua , Lục Lâm tìm một nấu cơm. Thời đại , nam t.ử bếp thường khác dị nghị.

 

Tay nghề Vân Nương cũng tệ, nhưng nàng cả ngày bận làm túi, thể lo chuyện bếp núc.

 

Nhân thủ thiếu thốn, Lục Lâm nhiều lúc đành tự nấu ăn.

 

Vạn Thiết thấy Lục Lâm xuống bếp thì kinh ngạc lo lắng.

 

Nhà Lục Lâm nghèo, bếp núc đơn sơ thì còn . hiện giờ gì cũng coi như nửa thổ hào, ngày ngày rửa tay làm canh quả thật thích hợp.

 

Lục Lâm tin dùng ngoài, mua thêm thì cảm thấy lãng phí.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, liền nhắm tới Thẩm a bà. Một bà nuôi con cũng dễ dàng, hơn nữa hai bên hợp tác nhiều , tay nghề may vá của bà cũng khá.

 

Thẩm a bà thu xếp hành lý, liền theo Lục Lâm trấn.

 

Vân Nương hoan nghênh bà, vì công đoạn cuối cùng đều do nàng phụ trách, khối lượng công việc lớn.

 

Nếu là khác, lẽ nảy sinh ý học tay nghề bỏ nơi khác. Vân Nương là gia nô ký khế, tự nhiên tâm tư đó.

 

Thẩm a bà tò mò về nơi ở của Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ. Trong nhà ba gian phòng hạ nhân. Ngoài một nhà Vạn gia , các nữ công phần lớn đều ở gần đó, làm xong thì về nhà. Thẩm a bà và Thẩm Trì ở một gian.

 

Thẩm Trì là một tiểu ca nhi. Ở thế giới , tiểu ca nhi đều học chút may vá, đây là kỹ năng cơ bản.

 

Thẩm a bà đồng ý ở làm việc, cũng là để Thẩm Trì học thêm nghề.

 

tò mò về việc làm cặp sách, nhưng hỏi nhiều.

 

Có Vân Nương chỉ dẫn, Thẩm a bà nhanh chóng nắm .

 

Ban đầu Lục Lâm còn lo làm nhiều cặp sách sẽ bán hết, nhưng nhanh phát hiện lo dư. Một phú hộ trong thành mua lượng lớn mang sang trấn khác bán. Danh tiếng lan , đến mua ngày càng đông, khiến Lục Lâm thể thuê thêm , mở rộng quy mô.

 

Gần đây, Lục Lâm còn tung một loại túi mới bằng vải thô.

 

Khác với cặp sách bán cho học sinh chú trọng kiểu dáng và mỹ quan, loại túi thiên về thực dụng.

 

Giá bán định, chỉ tám mươi văn một cái. Túi lớn, chắc chắn, chủ yếu bán cho những buôn lặt vặt khắp nơi. Lợi nhuận mỗi cái cao, nhưng bán lượng lớn.

 

Sinh ý cửa hàng thuận lợi, tâm tình Trần Tiểu Mễ cũng vô cùng .

 

Nhờ Lục Lâm chỉ dạy, trình độ tính toán của Trần Tiểu Mễ tiến bộ nhiều.

 

 

---

 

 

Loading...