Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 56: Chuẩn bị mở cửa hàng (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:03:32
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 56: Chuẩn mở cửa hàng (2)
Trương Tiến bước phòng, thấy cha nương đều xụ mặt, bầu khí nặng nề.
“Nương, chuyện gì ?”
Trương thị vui :
“Ta bảo cha ngươi sang nhà họ Lục đòi hai lượng bạc mượn , mà cha ngươi chịu .”
Trương Thành chút lúng túng:
“Nhà họ Lục làm hỉ sự, mời nhiều như , trong tay chắc cũng chẳng dư dả.”
“Đã mời nhiều , chẳng thu ít tiền mừng ?” Trương Tiến .
Nghe nhi t.ử , Trương Thành rít một thuốc, đáp lời.
Trương thị hừ lạnh:
“Ta thấy chủ mẫu nhà họ Lục là trả tiền.”
Trương Thành Trương thị, bất đắc dĩ :
“Nói linh tinh gì thế? Nhà họ Lục nhiều ruộng đất như , thể quỵt chút tiền của chúng .”
“Ta sai ?”
Trương thị thấy vẻ mặt của Trương Thành, cũng chẳng dây dưa thêm, liền đổi đề tài.
“Lục Trình Ngọc chọn tới chọn lui, cuối cùng cưới một nha đầu như thế, còn chẳng bằng mấy nha đầu trong thôn chúng , Thang thị nghĩ thế nào.”
“Đó là em vợ của chủ bộ đại nhân, đương nhiên giống mấy nha đầu trong thôn.” Trương Thành .
Trương thị trợn trắng mắt, nhạo:
“ là giống , đứa chịu làm việc. Giờ nhà họ Lục dư cả đám ăn .”
Trương Thành liếc nàng một cái:
“Ngươi bậy bạ gì đó.”
Trong lòng Trương Tiến thầm nghĩ, nương cũng sai. Trước việc trong nhà họ Lục đều do nhị phòng gánh vác, nhị phòng còn ai, lão gia t.ử cùng lão thái thái cũng xuống ruộng, mà vẫn kham nổi. Bây giờ thể làm việc trong nhà họ Lục, đúng là chẳng còn bao nhiêu.
---
Chuyện hôn sự của Lục Trình Ngọc bàn tán một hồi, nhưng nhanh tin Lục Đồng xuất giá che lấp.
So với hôn sự của Lục Trình Ngọc, hôn sự bên nhà họ Lý làm đơn giản hơn nhiều. Lý Nguyên vốn hôn đầu, Lục Đồng xuất giá qua loa cho xong. Gần đây nhà họ Lục túng thiếu tiền bạc, cũng chuẩn cho Lục Đồng bao nhiêu của cải.
Đêm đầu tiên Lục Đồng gả , xảy chút chuyện.
Con trai của Lý Nguyên nửa đêm chạy tới tân phòng tìm cha, trực tiếp phá hỏng đêm tân hôn của Lục Đồng và Lý Nguyên.
---
Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ lên trấn một chuyến, bán thêm một mẻ rượu.
Sau khi xong việc buôn bán, hai tình cờ thấy trong tửu lầu đang chuyện. Lục Lâm liếc qua, phát hiện là Lý Hồng — nhị ca của Lý Phương Nguyệt.
Lý Hồng uống say khướt, bên cạnh vây quanh mấy tên hồ bằng cẩu hữu, ồn ào bàn tán.
Trước Lục Lâm từng hỏi thăm Vương chưởng quầy về chuyện nhà họ Lý, nên Vương chưởng quầy cũng rõ quan hệ giữa Lục Lâm và Lý Hồng.
Vương chưởng quầy :
“Từ khi Lý Phương Nguyệt xuất giá, Lý Hồng tới đây ít .”
Khoé môi Lục Lâm cong lên. Hắn cũng hơn nửa sính lễ của Lý Phương Nguyệt đều để nhà họ Lý, theo mức độ cưng chiều của nhị lão đối với Lý Hồng, bạc tám chín phần mười là chui túi Lý Hồng.
Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ bên cạnh lén một lúc.
Vì là Lý Hồng mời khách, đám thi tâng bốc, nịnh nọt.
Có nhắc tới hôn sự của Lục Trình Ngọc và Lý Phương Nguyệt, một thanh niên đầy vẻ ghen tị nhà họ Lục đúng là hào phóng, mà chịu bỏ nhiều sính lễ như thế.
Được nâng đỡ đến lâng lâng, Lý Hồng năng đầy vẻ khinh thường Lục Trình Ngọc, cho rằng chỉ là xuất nông thôn, dù sách cũng đổi gốc gác. Nếu trúng sính lễ phong phú của nhà họ Lục, nhà họ Lý tuyệt đối gả cho .
Nghe một hồi, Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ trầm mặc rời .
Lục Trình Ngọc đúng là tính sai. Chọn tới chọn lui, còn chê nha đầu trong thôn xứng, kéo dài hết năm sang năm khác, cuối cùng chọn trúng một gia đình như .
Ngay cả Lý Hồng thái độ , thì vị chủ bộ đại nhân , e rằng càng chẳng coi nhà họ Lục gì.
---
Gần đây cuộc sống của Lý Hồng vô cùng tiêu sái. Không ít đại tỷ gả cho chủ bộ đại nhân, nhưng thực tế chủ bộ đại nhân cũng chẳng mấy ưa nhà họ Lý. Mấy Lý Hồng tới cửa đều lạnh nhạt, tỷ tỷ cũng thích nhà đến thăm. Người ngoài rõ nguyên do, nhưng Lý Hồng , đại tỷ chỉ là làm , vì ít lui tới nhà chủ bộ.
Vốn dĩ Lý Hồng còn cho rằng tam Lý Phương Nguyệt dung mạo kém xa đại tỷ, là đứa “đòi nợ”, khó mà gả nhà , ngờ Lục Trình Ngọc để mắt tới.
Nhà họ Lý tuy là trấn , nhưng trong nhà nghề nghiệp gì kiếm tiền lớn. Chút tiền kiếm từ cửa hàng đều dùng để phô trương. Trên Lý Hồng vốn chẳng bao nhiêu bạc, ba mươi lượng sính lễ nhà họ Lục đưa tới, liền khiến tiêu xài thoải mái một phen.
Ý định ban đầu của Lý Hồng là nuốt trọn cả ba mươi lượng, nhưng Lý phụ vẫn thương nữ nhi, cuối cùng để cho Lý Phương Nguyệt năm lượng.
---
Sau khi bán rượu xong, Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ thu mười sáu lượng bạc, liền tìm môi giới.
Trong chỗ môi giới, hơn mười chen chúc trong một căn phòng cũ nát. Lục Lâm thấy hai tiểu nha đầu chừng bảy tám tuổi, mặt mày vàng vọt, trông đáng thương.
Dù bọn trẻ thật tội nghiệp, nhưng Lục Lâm định mang về. Trong nhà hai đứa nhỏ, thêm Tiểu Mạch ngây ngốc, mang thêm tiểu hài t.ử về cũng giúp gì, ngược còn khó chăm sóc.
“Lão bản dạng thế nào?”
Người môi giới đầy hưng phấn hỏi.
“Muốn một nữ nhân nấu cơm, nhất còn thêu.”
Đồ ăn trong nhà Trần Tiểu Mễ thường là do Lục Lâm nấu, nhưng lo sinh ý, vẫn cần một lo việc bếp núc.
“Còn cần một nam nhân, nhất chút sức lực.”
Nghe yêu cầu, môi giới liền giới thiệu một nhà ba . Vốn dĩ họ là hạ nhân của một gia đình phú hộ, cả nhà đắc tội chủ nhân, nên bán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-56-chuan-bi-mo-cua-hang-2.html.]
Lục Lâm thấy tay chân hai vợ chồng đầy vết chai, rõ ràng là quen việc nặng, trong lòng khá ý.
Người môi giới còn giới thiệu mấy nha đầu dung mạo tệ, vốn hầu hạ phú hộ, mỗi giá hai mươi lượng bạc, dạng chịu làm việc.
Người thời rẻ, gần như mua một mẫu ruộng là mua một . Những năm gần đây chiến loạn liên miên, để ít cô nhi, trẻ con càng rẻ. Cuối cùng môi giới lấy mười lượng bạc bán hai lớn cho Lục Lâm, đứa nhỏ xem như tặng kèm.
Lục Lâm thu khế bán của ba nhà họ Vạn, tạm thời sắp xếp họ ở căn nhà mới mua tại trấn .
---
Sau đó, Lục Lâm về thôn một chuyến, dẫn nhóc Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch lên trấn.
Tiểu Mạch thấy toà nhà liền ngẩn .
“Đại ca, chúng ở chỗ ?”
Nó hỏi.
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“ .”
Tiểu Thái nghi hoặc:
“Đại ca, toà nhà lớn như , từ thế?”
Trần Tiểu Mễ với nhóc rằng căn nhà là của một đại tài chủ, y chỉ trông coi giúp , ba hạ nhân cũng do đại tài chủ để . Trần Tiểu Thái vốn rõ trong nhà bao nhiêu tiền, giải thích liền thấy hợp lý.
Nhóc gần đây đại ca kiếm chút bạc, nhưng từng nghĩ đại ca giàu tới mức mua nhà ở trấn .
Trần Tiểu Thái kéo tay áo Trần Tiểu Mễ:
“Đại ca, chúng ở đây thật ? Vậy ăn cái gì?”
“Yên tâm, trông nhà cho , đại tài chủ sẽ trả tiền.”
Trần Tiểu Mễ đem lời Lục Lâm dặn .
Trần Tiểu Thái tràn đầy kinh ngạc:
“Trên đời còn tài chủ như ?”
Trong mắt nhóc, đại tài chủ đều là kẻ bất nhân. Thực tế quả thật như , ít phú hộ nắm trong tay ruộng đất, cho tá điền thuê, năm nào cũng dựa địa tô mà ăn ngon uống say. Thôn dân quanh năm vất vả, đến cơm áo ấm no cũng khó.
Nghe đại ca gặp tài chủ hiền lành, những giúp đỡ mà còn trả tiền công, Trần Tiểu Thái khỏi thấy khó tin.
---
Lục Lâm lấy bình sứ đựng bạc trong quầy bán quà vặt , Trần Tiểu Mễ đếm một lượt:
“Chỉ còn bốn mươi lượng.”
Y gãi đầu, trong lòng mơ hồ chút lo lắng.
Lục Lâm :
“Tiêu nhanh thật, nhưng chẳng vẫn còn bốn mươi lượng ?”
Khi tới nhà Trần Tiểu Mễ, cả nhà còn nổi mười lượng bạc. Tình hình hiện tại hơn nhiều, nếu đủ thì tiếp tục bán rượu là .
Trần Tiểu Mễ :
“Ngươi mua nhiều vải như , là để làm cái túi ngươi ?”
Gần đây ngoài tiền mua , còn tiêu một khoản lớn mua đủ loại vải.
Lục Lâm gật đầu:
“ .”
Hắn lấy bút bi và sổ ghi chép , vẽ cho Trần Tiểu Mễ xem các kiểu túi.
Trần Tiểu Mễ từng thấy loại bút và giấy thần kỳ như , lập tức sững sờ. Y cầm giấy bút hồi lâu, liên tục trầm trồ.
Nhìn những kiểu túi Lục Lâm vẽ, Trần Tiểu Mễ mơ hồ cảm thấy hy vọng phát tài.
“Đây đều là túi ở thế giới của các ngươi ?”
Y kinh ngạc hỏi.
“ .”
Lục Lâm gật đầu.
“Ở thế giới , túi xách đắt, một cái túi thể mua mấy chục con heo.”
Trần Tiểu Mễ khó hiểu:
“Sao nhiều ngu như , túi xách ích gì, đáng giá hơn đầu heo?”
“Mỗi sở thích riêng.”
Lục Lâm .
“Hơn nữa, những đó cũng chẳng lo thiếu thịt ăn.”
Trần Tiểu Mễ hâm mộ:
“Lúc nào cũng thịt ăn ?”
“Ừ, lúc nào cũng ăn .”
Y lo lắng:
“Túi khó làm, nếu khác học , chẳng kiếm bao nhiêu?”
“Ta cũng nghĩ tới .”
Lục Lâm gật đầu.
“Có vài kiểu khó làm. Ta định chia nhỏ công đoạn, mỗi chỉ làm một phần, cuối cùng do của chúng ráp .”
Cách thể ngăn khác học theo, nhưng ít nhất thể kéo dài thời gian. Chỉ cần tạo dựng danh tiếng, cũng cần quá lo bắt chước.
Trần Tiểu Mễ bản vẽ, hai mắt sáng rực.
Y đưa sổ cho Lục Lâm:
“Thu , đừng để khác thấy.”
Lục Lâm gật đầu, trong lòng thầm tính toán khi nào mua giấy bút mực thường. Dù bút bi và sổ tiện, nhưng quả thực quá khác biệt.
Trước họ bán bao tay khiến thôn dân bàn tán ít. Nếu để khác họ còn mua một toà nhà lớn trấn, sẽ còn khiến ghen tị đến mức nào nữa.
---