Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 5: Trong thôn nghị luận

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:29:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 5: Trong thôn nghị luận

 

Lục Lâm uống sữa trái cây dinh dưỡng Wahaha, suy nghĩ vấn đề. Đột nhiên, gầm giường truyền đến một trận động tĩnh.

 

Hắn cúi đầu xuống, chỉ thấy một đứa trẻ chừng năm tuổi từ gầm giường bò . Đứa nhỏ trừng to mắt, chằm chằm bình sữa trái cây dinh dưỡng Wahaha trong tay rời.

 

Lục Lâm giật nảy , tim đập thót một cái. Hắn còn đang cân nhắc nên chuyện quầy bán quà vặt cho Trần Tiểu Mễ , ngờ khác bắt gặp.

 

Sau khi kinh ngạc một chút, Lục Lâm nhanh bình tĩnh .

 

Với “uy danh hiển hách” của Trần Tiểu Mễ, thêm căn nhà Y mua khá hẻo lánh, bình thường gần như ai tới. Một đứa trẻ tầm năm tuổi xuất hiện ở đây, ngoài Trần Tiểu Mạch thì còn ai khác.

 

Theo ký ức của nguyên chủ, Trần Tiểu Mạch sinh non, thể ốm yếu, đây từng sốt cao, Trần gia kịp mời đại phu, đầu óc vì thế mà chút nhanh nhẹn.

 

“Muốn uống ?” Lục Lâm nó, hỏi.

 

Trần Tiểu Mạch do dự một lúc, đưa tay cầm lấy bình sữa trong tay , uống một ngụm. Vị ngọt lan , ánh mắt nó lập tức sáng lên, cả cũng phấn khởi hẳn.

 

Ở thế giới , đường là thứ cực kỳ đắt đỏ. Một viên đường tốn đến hai văn tiền, thường căn bản nỡ mua. Vì , đồ ngọt là thứ hiếm thấy, cũng vô cùng hấp dẫn.

 

Lục Lâm nhớ khi còn nhỏ, nhà nghèo, thỉnh thoảng ăn một miếng đường cũng đủ vui mừng lâu. Về điều kiện khá hơn, ăn đến phát ngán.

 

Trần Tiểu Mạch ôm bình sữa, ừng ực uống mấy ngụm, đưa trả cho Lục Lâm.

 

Lục Lâm nó, nghiêm túc dặn dò:

“Đừng với khác, ? Nếu , sẽ uống nữa. Nếu ngươi , còn cho ngươi uống.”

 

Trần Tiểu Mạch chớp chớp mắt , cũng rõ là hiểu .

 

Lục Lâm tấm ván gỗ, suy nghĩ về kế hoạch phát tài , còn trong thôn thì lập tức náo loạn.

 

Thời cổ đại nhiều trò tiêu khiển, trong thôn rảnh rỗi thường tụ chuyện phiếm. Mà Trần Tiểu Mễ là nhân vật dị loại, nên càng dễ trở thành đề tài bàn tán.

 

“Lục gia đem Lục Lâm đưa tới nhà Trần Tiểu Mễ đó!”

 

“Đứa nhỏ cũng đáng thương thật, ở rể cho cái song nhi hung hãn, lục nhận như , Trần Tiểu Mễ đ.á.n.h .”

 

Sau khi Trần Tiểu Mễ tách khỏi Trần gia, Trần gia lão thái thái tức giận thôi, nhiều khắp nơi rêu rao rằng Trần Tiểu Mễ lục nhận, đ.á.n.h bừa bãi, còn xông nhà cướp lương thực, là đồ đáng thiên đao vạn quả.

 

Ban đầu, còn bán tín bán nghi. truyền lâu , dần dần cũng tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-5-trong-thon-nghi-luan.html.]

Khi Trần Tiểu Mễ tìm ở rể, ngay cả những nhà nghèo trong thôn cũng nỡ đưa con trai tới. Không ngờ cuối cùng là Lục gia — một phú hộ trong thôn — đem đưa qua.

 

“Nghe Lục Lâm bệnh nặng lắm, Trần Tiểu Mễ mời đại phu cho .”

 

“Chắc là .”

 

“Lục gia cũng quá đáng thật, còn dưỡng cho khỏe đưa .”

 

“Trông chờ Lục gia ? Không .”

 

“Lục Lâm cũng thật là, luẩn quẩn trong lòng như chứ. Tuy Trần Tiểu Mễ bưu hãn thật, nhưng Y thể làm việc, theo Y chắc khổ, chừng còn ăn thịt nữa chứ.”

 

Nhắc tới ăn thịt, mấy đều đỏ mắt. Ở trong thôn, ăn thịt là chuyện xa xỉ, nhà nông chỉ đến dịp tết mới .

 

“Đi săn dễ như , con mồi cũng ngày nào cũng . Đợi đến lúc tuyết lớn phong núi, ngay cả rừng cũng .”

 

“Nghe Lục Lâm khắc , cha đều khắc c.h.ế.t đó. Trần Tiểu Mễ sợ ?”

 

“Trần Tiểu Mễ sát khí nặng như , sợ cái gì chứ?”

 

……

 

Lục Lâm ván gỗ, suy nghĩ một lúc thì cảm thấy đầu óc choáng váng, liền dứt khoát nghĩ nữa.

 

Hắn từ quầy bán quà vặt lấy một viên t.h.u.ố.c hạ sốt uống .

 

Trước đây khi còn kinh doanh tiệm tạp hóa, thường xuyên bán hàng tới khuya, lúc ăn ngủ luôn trong tiệm, nên bên trong quầy sẵn một ít t.h.u.ố.c thông dụng. Khi đó chỉ để phòng , ngờ lúc thành đồ cứu mạng.

 

Chiều tối, Trần Tiểu Thái ngoài một chuyến, gánh về một bó củi.

 

Lục Lâm khỏi cảm thán: con nhà nghèo sớm lo toan. Nhóc tuy hung dữ, nhưng thực chịu khó.

 

Mùa đông ở cổ đại cực kỳ lạnh, dễ c.h.ế.t cóng. Nếu chuẩn đủ củi đốt từ sớm, mùa đông sẽ vô cùng khó khăn.

 

Nhóc về, Trần Tiểu Mạch liền dính lấy, hai tụ thì thầm chuyện. Lục Lâm cũng đem chuyện sữa trái cây bán .

 

Hắn nhíu mày, thầm nghĩ: quầy bán quà vặt sớm muộn gì cũng lộ . Hắn ở rể cho Trần Tiểu Mễ , theo quy củ của thế giới , chính là gả theo nhà chồng.

 

Trong cái xã hội phong kiến lễ giáo nghiêm khắc , Trần Tiểu Mễ vì bảo vệ các mà dám phản kháng gia tộc, chắc chắn hạng cổ hủ cố chấp. Nghĩ kỹ , cho dù Y là mượn xác hồn, lẽ cũng sẽ đem coi như dị loại mà thiêu c.h.ế.t. Nói cho cùng, Trần Tiểu Mễ bản cũng là một dị loại — rõ ràng là song nhi, nhưng sức lực lớn đến đáng sợ.

 

Lục Lâm cảm thấy, chuyện gì cũng cần từng bước một, để trong nhà dần dần, trong vô thức mà chấp nhận sự tồn tại của .

---

 

 

Loading...