Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 46: Kỳ thi mùa xuân gần kề

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:56:43
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 46: Kỳ thi mùa xuân gần kề

 

Những ngày gần đây của Lục Lâm vẫn như một, mấy sách trong thôn nghênh đón một chuyện lớn —— kỳ thi mùa xuân.

 

Trong thời gian , trong thôn phàm là nhà nào sách, việc đều xoay quanh kỳ thi mùa xuân.

 

Nhà nào con em học đường, gần đây làm chuyện gì cũng cố gắng giảm bớt động tĩnh, chỉ vì cho trong nhà sắp sửa dự khảo thí một cảnh học tập yên tĩnh nhất.

 

Cả thôn dường như đều bầu khí ảnh hưởng, trong thời gian ngắn, lời qua tiếng đều xoay quanh chuyện sách, khảo thí.

 

“Lâm ca, dạo gần đây nhiều tới Lục gia cầu hôn đó!”

Trần Tiểu Thái .

 

Lục Lâm gõ nhẹ lên trán Trần Tiểu Thái một cái, hỏi:

“Cầu hôn cho ai?”

 

“Lục Đồng a! Cũng cầu hôn cho Lục Trình Ngọc, nhưng Thang thị Lục Trình Ngọc chuyên tâm ôn tập, thể vì chuyện mà phân tâm, cho nên phần lớn đều là cầu hôn Lục Đồng. Mọi đều ánh mắt của Lục Trình Ngọc cao, nữ t.ử trong thôn đều chướng mắt, chờ đỗ tú tài mới cưới tiểu thư trấn .”

 

Lục Lâm gương mặt mời mọc của Trần Tiểu Thái, thầm nghĩ: Nhóc đúng là đổi ít. Trước thì cả trầm lặng, gần đây chuyện cởi mở hơn nhiều, chắc là chơi chung với đám tiểu hài t.ử trong thôn .

 

“Trương Đại Hổ cho nhóc ?”

Lục Lâm hỏi.

 

“Đại Hổ , còn khác nữa.”

 

Lục Lâm Trần Tiểu Thái, , :

“Nhân duyên tệ .”

 

Trần Tiểu Thái gãi đầu, chút đỏ mặt, :

“Cũng… cũng .”

 

Kỳ thực Trần Tiểu Thái cũng quá hiểu, đám tiểu hài t.ử cùng tuổi trong thôn đều né tránh ánh mắt, bây giờ nhiều nguyện ý chơi chung với nhóc. Có chuyện gì cũng sẽ với nhóc, đương nhiên, lẽ cũng là vì tiền đồng với bánh trôi.

 

Trương Đại Hổ cùng mấy từ ăn bánh trôi gạo nếp liền nhớ mãi quên, cứ luôn hỏi khi nào mới việc làm. Nếu việc thì chỗ Lục Lâm giao nhiệm vụ, bọn họ cũng tiện từ chối.

 

“Lần ăn bánh trôi gạo nếp, thèm c.h.ế.t đám .”

 

Trần Tiểu Mễ một bên bĩu môi, rầu rĩ :

“Mấy tên tiểu t.ử đó, đúng là ăn khỏe.”

 

Ba chén bánh trôi to như , một chút cũng chừa cho y. Nếu y ăn một ít, thì ngay cả canh cũng chẳng còn.

 

Trong thôn đại đa các gia đình quanh năm đều sống chật vật, gạo nếp giá cao, ăn một bữa đối với ít nhà mà là chuyện xa xỉ. Trần Tiểu Mễ gần đây kiếm ít bạc, nên cũng quá đau lòng.

 

“Đã cầu hôn, Lục Đồng định hôn ?”

Lục Lâm tò mò hỏi.

 

Trần Tiểu Thái lắc đầu, :

“Chưa . Lục gia đòi hai mươi lượng bạc sính lễ, dọa ít chạy mất .”

 

“Hai mươi lượng bạc a!”

Lục Lâm xoay xoay tròng mắt, thấp giọng lẩm bẩm một câu, tỏ vẻ hứng thú.

 

Lục Lâm thầm nghĩ: Kiếp sính lễ ép ít gia đình đến khốn đốn, ở đây sính lễ cũng thật sự làm sụp đổ. Theo tính tình của Thang thị, hai mươi lượng bạc thu , e là cũng chẳng để Lục Đồng mang về bao nhiêu của hồi môn.

 

Trần Tiểu Thái chớp mắt, :

“Hai mươi lượng bạc đó, trong thôn nhiều đều dọa chạy mất.”

 

Sinh hoạt của Trần gia trong thời gian cải thiện ít, nhưng chuyện Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ bán rượu, bán mứt trái cây kiếm bao nhiêu bạc, Trần Tiểu Thái nhiều. Ấn tượng về tiền bạc của nhóc vẫn dừng ở mấy năm , hai mươi lượng bạc đối với nhóc mà vẫn là một khoản tiền khổng lồ.

 

“Hai mươi lượng…”

Trần Tiểu Mễ chớp chớp mắt.

 

Lúc y mua Lục Lâm, cũng chỉ tốn mười lượng bạc. Tiền sính lễ mua Lục Đồng, đủ mua hai cái Lục Lâm.

 

Lục Lâm thấy Trần Tiểu Mễ , liền nghiêng đầu .

 

“Thang thị sính lễ cao như , cũng sợ để Lục Đồng chờ thành gái lỡ thì.”

Trần Tiểu Mễ lắc đầu .

 

“Thang thị còn vội, hẳn là coi trọng chuyện lắm .”

Lục Lâm nhún vai.

 

Thang thị đối với Lục Trình Ngọc hẳn là tràn đầy tin tưởng. Nếu Lục Trình Ngọc thật sự đỗ tú tài, thì hôn sự của Lục Đồng chậm một chút cũng . nếu Lục Trình Ngọc thất bại, thì sẽ khá phiền phức. Tuổi của Lục Đồng ở nơi chút nhạy cảm, chờ thêm nữa là nộp thuế.

 

Ở nơi , lời đồn nhảm đủ sức g.i.ế.c . Điều kiện của Lục gia vốn tệ, trong nhà nhiều đất như , ba lượng bạc với Lục gia lẽ cũng thể xoay xở , nhưng nếu vì gả nộp thuế, truyền ngoài dễ chê.

 

Trần Tiểu Thái nghiêng đầu, :

“Nghe trong thôn nhiều đều thích Lục Đồng, Lục Đồng lớn lên .”

 

Lục Lâm vuốt cằm. Ở nông thôn, cô nương xem trọng , ba phần dung mạo, bảy phần dựa ăn mặc.

 

Gia cảnh Lục gia cũng tạm , Lục Đồng vẫn luôn ăn mặc chỉnh tề. Trong thôn, những nữ hài khác đều xuống ruộng làm việc, phơi nắng đến da dẻ đen sạm, còn Lục Đồng lâu nay vẫn giữ dáng vẻ tiểu thư, làn da bảo dưỡng khá . So với nữ hài cùng tuổi trong thôn, quả thật xem như nhan sắc.

 

Người nhà quê bàn chuyện cưới gả, càng coi trọng tính tình, phẩm hạnh, chịu làm việc . Tướng mạo ngược . tiểu t.ử trẻ tuổi thì phần lớn đều thích . Cha nương thương con, tự nhiên sẽ giúp trù tính một chút. Chỉ là hai mươi lượng bạc, đối với trong thôn vẫn là quá cao, đối với ít gia đình mà đều là gánh nặng cực lớn.

 

“Thôi, đây là chuyện Thang thị lo, liên quan tới chúng .”

Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Thái gật đầu, :

“Cũng đúng.”

 

……

 

Xuân về, trăm việc đợi làm, nông dân đều bận rộn ngoài đồng. Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm đất, chỉ thể hướng núi.

 

Tuy ruộng, nhưng Trần Tiểu Thái cũng nhàn rỗi, suốt ngày dẫn Trần Tiểu Mạch đào rau dại, đào giun cho gà với ngỗng ăn.

 

Gà với ngỗng trong nhà đều bắt đầu đẻ trứng, ngoài phần ăn mỗi ngày vẫn còn dư.

 

Thấy Trần Tiểu Thái cố gắng như , Lục Lâm thỉnh thoảng cũng cảm thấy chút áy náy, nhưng cũng chỉ là thỉnh thoảng mà thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-46-ky-thi-mua-xuan-gan-ke.html.]

Có Trần Tiểu Mễ thường xuyên núi săn thú, trong nhà thiếu thịt ăn. Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ trồng một ít rau xanh, củ cải nhà, chuyện ăn uống cũng thể giải quyết hơn phân nửa.

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ đ.á.n.h xe la, tới trấn.

 

Vương chưởng quầy thấy hai tới, vô cùng cao hứng. Mỗi một lọ mứt trái cây bán đều hai trăm văn rơi túi , đúng là buôn bán vốn. Gần đây Vương chưởng quầy kiếm ít, tiền chia chỉ là thứ yếu, quan trọng hơn là nhờ mứt trái cây mà sinh ý trong tiệm cũng lên ít.

 

“Đây là mẻ mứt trái cây cuối cùng, tổng cộng hai mươi bình.”

Lục Lâm .

“Còn đây là bốn mươi vò rượu.”

 

Vương chưởng quầy qua rượu, chút nghi hoặc:

“Đều là rượu loại hai ?”

 

Lục Lâm chút áy náy, :

“Vì nguyên liệu của loại rượu thứ nhất khá quý, hiện tại cơ bản hết .”

 

Vương chưởng quầy gật đầu tỏ vẻ hiểu, bốn mươi vò rượu khoai lang đỏ cộng với mứt trái cây, Vương chưởng quầy thanh toán cho Lục Lâm ba mươi hai lượng bạc.

 

“Lục tiểu ca, gần đây kiếm ít nhỉ!”

Vương chưởng quầy híp mắt .

 

Lục Lâm khổ, :

“Sao so với Vương chưởng quầy chứ. Trong tiệm ngài khách khứa đầy sảnh, mứt trái cây thì kiếm tiền, nhưng chi phí cũng cao, hơn nữa lúc cũng dám làm nhiều, để lâu một chút là hỏng ngay.”

 

Vương chưởng quầy đáp, :

“Lục tiểu ca, nếu thứ gì , nhất định nhớ mang tới chỗ đó.”

 

“Nhất định, nhất định.”

 

Lục Lâm , :

“Chưởng quầy, thấy trong tiệm hình như sinh ý bánh điểm tâm cũng tệ?”

 

Vương chưởng quầy :

“Là bánh Trạng Nguyên đó. Không sắp thi mùa xuân , ai cũng lấy điềm lành.”

 

“Thì .”

Lục Lâm gật đầu.

 

Lục Lâm thầm nghĩ: Khoa cử ở cổ đại đúng là đại sự. Thời điểm , nơi nơi đều là những thứ liên quan tới khảo thí.

 

Kiếp cũng , đến mùa thi đại học, nhiều nơi cấm xe, ít phụ còn chạy tới chùa miếu thắp hương cầu phúc cho con.

 

“Lục tiểu ca, mua mang về chút ?”

 

Lục Lâm trợn mắt, trong nhà ai thi, ăn cái hình như cũng chẳng tác dụng gì. bánh Trạng Nguyên trông cũng khá ngon, mua một ít mang về cho Tiểu Mạch và Tiểu Thái, hai nhóc nhất định sẽ vui, hai tiểu quỷ dạo cũng khá vất vả.

 

Nghe theo đề nghị của Vương chưởng quầy, Lục Lâm đóng gói một ít bánh điểm tâm mang về.

 

Rời khỏi tửu lầu, Lục Lâm mua thêm bánh bao, màn thầu đường.

 

……

 

Trên đường về, Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, :

“Khoai lang đỏ sắp hết ?”

 

Lục Lâm gật đầu, :

.”

Vốn dĩ khoai lang đỏ trong quầy bán quà vặt chất đầy, nhưng theo việc ngừng nấu rượu khoai lang đỏ, khoai lang đỏ tiêu hao nhanh, hiện tại chỉ còn lác đác một ít.

 

cũng coi như gần đủ .”

Rượu khoai lang đỏ lục tục bán hơn ba trăm vò.

 

Trong bình gốm của quầy bán quà vặt hiện giờ cũng gần ba trăm lượng bạc.

 

“Vậy loại rượu ban đầu cũng ít nhiều đúng ?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

 

Lục Lâm gật đầu, :

“Đã ít gần một phần tư.”

Cứ từng rương từng rương mang rượu bán, lượng giảm nhanh.

 

Trần Tiểu Mễ chớp mắt, :

“Sao rượu nhiều như , mà que cay thì ít thế?”

 

Lục Lâm bất đắc dĩ, :

“Vì ở chỗ chúng , thăm thích bạn bè đều mang rượu, chứ mang que cay.”

 

Trần Tiểu Mễ xe la, đung đưa chân, :

“Người chỗ các ngươi thật kỳ quái, thấy tặng que cay hơn.”

 

Lục Lâm: “……”

Ý tưởng của tức phụ đúng là mới mẻ.

 

“Bây giờ bao nhiêu bạc ?”

Trần Tiểu Mễ hỏi.

Từ khi giao bình gốm cho Lục Lâm giữ, y ít khi hỏi tới. Lúc nào bao nhiêu bạc, mới hỏi Lục Lâm một câu.

 

“Khoảng ba trăm mười lượng.”

Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ trợn to mắt:

“Nhiều !”

Y thầm nghĩ: Đáng tiếc hiện giờ ai bán đất, nếu từng bạc, mua vài mẫu đất làm địa chủ cũng . Chỉ là mua đất lúc quá dễ lộ tiền.

 

Trần Tiểu Mễ rõ, trong thôn ít y kiếm tiền, nhưng cụ thể kiếm bao nhiêu, thì trong thôn đều .

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ về tới nhà, Trần Tiểu Mạch liền lao về phía Lục Lâm.

 

Mỗi Lục Lâm ngoài về, đều sẽ mang chút đồ ăn cho Trần Tiểu Mạch và Trần Tiểu Thái. Trần Tiểu Mạch thấy Lục Lâm liền như thấy đồ ăn.

 

Lục Lâm đưa bánh kẹo cho Trần Tiểu Mạch, Trần Tiểu Mạch “ngao” một tiếng c.ắ.n ngay một miếng to. Lục Lâm trợn mắt, thầm nghĩ: Đây là bánh Trạng Nguyên đó, Tiểu Mạch ăn kiểu đúng là hung hãn. dù là bánh Trạng Nguyên bánh Bảng Nhãn, suy cho cùng cũng là để ăn.

 

---

 

Loading...