Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 43: Mời khách ăn bánh trôi

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:55:14
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 43: Mời khách ăn bánh trôi

 

Trần Tiểu Mễ ôm bình gốm, đếm đếm , phát hiện bạc trong bình âm thầm tăng lên tới một trăm tám mươi lượng bảy trăm sáu mươi hai văn.

 

Trần Tiểu Mễ thích nhất là đếm tiền, chỉ là dạo gần đây chút tê liệt, chuyện đếm tiền cũng làm ít nhiều.

 

Thấy Lục Lâm , Trần Tiểu Mễ giơ bình gốm lên đưa cho :

“Cho ngươi.”

 

Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, chút hiểu hỏi:

“Đưa hết cho ?”

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Ngươi cất , nhiều quá, yên tâm.”

 

Dạo Trần Tiểu Mễ luôn tìm chỗ giấu bạc, nhưng trong nhà chỉ bấy nhiêu chỗ, giấu ở cũng thấy an .

 

Lục Lâm cong khóe môi. Tâm phòng của Trần Tiểu Mễ vốn nặng, nay chịu giao bạc cho giữ, chứng tỏ là thật sự tin .

 

Hơn trăm lượng bạc, ở thôn quê tuyệt đối là một khoản tiền khổng lồ. Trần Tiểu Mễ và thỉnh thoảng còn lên trấn, Tiểu Thái và Tiểu Mạch còn nhỏ, nếu kẻ lẻn trộm mất bạc, tổn thất quả thực nhỏ.

 

Lục Lâm vươn tay, trong lòng động, bình gốm đựng bạc liền biến mất.

 

Trần Tiểu Mễ thấy cảnh ít , nhưng mỗi vẫn cảm thấy vô cùng thần kỳ.

 

“Cái mứt trái cây đúng là dễ kiếm tiền thật.”

Trần Tiểu Mễ .

 

Lục Lâm :

“Cũng tạm.”

 

Đối với quầy bán quà vặt như thì đúng là dễ kiếm, nhưng đổi khác thì chắc.

 

Ở nơi đường đắt, dã môi dễ bảo quản. Đường cũng xem là một loại chất bảo quản, dã môi làm thành mứt vì bỏ đường nên thể giữ một thời gian, nhưng phương pháp chống hư hỏng ở đây hạn chế, làm quá nhiều mà bán kịp thì chỉ thể hỏng trong tay.

 

Lục Lâm Trần Tiểu Thái, :

“Dã môi trong rừng sắp hết .”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

, chắc hái thêm một nữa là còn bao nhiêu.”

 

Lục Lâm :

“Vậy , hái xong , mời đến nhà ăn một bữa.”

 

Trần Tiểu Thái cau mày:

“Không cần , bọn họ chắc chịu tới. Với đưa tiền .”

Đã đưa tiền, nào cần mời ăn cơm nữa. Hơn nữa, mời khách kiểu , trong thôn nghĩ ngợi lung tung .

 

Lục Lâm chớp mắt:

“Một bữa cơm thôi, cũng tốn mấy văn.”

 

“Lúc hái dã môi , giữ họ một chút là , thì cũng cần miễn cưỡng.”

Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Thái chút khó xử Lục Lâm, một lúc lâu mới gật đầu:

“Được .”

 

……

 

Trần Tiểu Mễ hỏi:

“Ngươi định cho mấy đứa nhỏ ăn gì?”

 

“Bánh trôi.”

 

Nghe Lục Lâm , Trần Tiểu Mễ nhịn nuốt nước miếng:

“Bánh trôi ! Thứ đó dùng gạo nếp đó.”

 

Trần Tiểu Mễ gãi đầu. Gạo nếp đắt hơn gạo thô chỉ gấp đôi, làm còn tốn công.

 

Lục Lâm gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-43-moi-khach-an-banh-troi.html.]

“Có thể làm nhiều một chút.”

Ăn hết thì cất quầy bán quà vặt.

 

“Tại cho mấy tiểu quỷ đó ăn chứ!”

Đồ ngon, vẫn là để ăn thì hơn.

 

Lục Lâm :

“Người giúp lâu như mà.”

Hắn tạo cho thôn dân một ấn tượng: giao hảo với thì tiền kiếm, đồ ngon ăn. Ăn của , miệng sẽ mềm, cũng cân nhắc.

 

“Đưa tiền là .”

Suy nghĩ của Trần Tiểu Mễ khác Trần Tiểu Thái là mấy.

 

Lục Lâm :

“Tiểu Thái còn cưới vợ, cũng nên tích chút nhân duyên .”

 

Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm một cái. Tiểu Thái còn nhỏ như , nghĩ xa đến thế thật là sớm quá.

“Không tiền .”

Có tiền thì mua một .

 

Lục Lâm :

“Cũng chẳng mất mát gì.”

 

Trần Tiểu Mễ một cái, :

“Ngươi sợ tốn công thì tùy ngươi.”

 

……

 

Trương Đại Hổ theo bên cạnh Trần Tiểu Thái, hai mắt sáng rực:

“Tiểu Thái, ngươi định mời bọn ăn gì ?”

 

Trần Tiểu Thái gật đầu:

.”

 

Dạo gần đây chơi với nhiều, nhưng Trần Tiểu Thái vẫn cảm nhận giữa và bọn họ cách. Ban đầu còn tưởng khi mời ăn, bọn họ sẽ từ chối, ngờ tỏ hứng thú.

 

Chỉ là vẫn mấy đứa, lẽ do nhà dặn dò gì đó nên chút do dự, rằng nhận tiền về nhà ăn cũng . Trần Tiểu Thái cũng miễn cưỡng.

 

Trương Đại Hổ thì vô cùng hứng thú với chuyện mời ăn. Mấy mang dã môi đến Trần gia, thường xuyên ngửi thấy mùi thức ăn, bọn trẻ sớm thèm đồ ăn nhà Trần gia, chỉ là ngại dám mở miệng. Lần Trần Tiểu Thái mời, trúng tâm tư của vài .

 

Mấy đứa trẻ cầm rổ tới Trần gia, Lục Lâm , :

“Vất vả cho .”

 

Bọn trẻ phòng, liền thấy bàn bày mấy cái bát lớn, phía đều đậy nắp.

 

Lục Lâm mở nắp , mấy đứa nhỏ lập tức thấy trong bát là những viên bánh trôi trắng trẻo mập mạp.

 

Rất nhanh, Lục Lâm thấy tiếng nuốt nước miếng liên tiếp. Mấy đứa ban đầu sẽ về, thấy bánh trôi xong thì lập tức nhúc nhích nổi nữa.

 

“Ta chuẩn ít đồ ăn, thích thì cứ ăn.”

 

Trương Đại Hổ làm gương, lao tới , cầm bát, xúc mấy viên bánh trôi ăn luôn.

 

Mấy đứa khác lập tức kéo theo, tranh xông tới bàn, sợ chậm một bước là còn phần.

 

Trần Tiểu Thái bộ dạng như hổ đói của đám bạn, trợn mắt thầm nghĩ:

Ban nãy còn ăn, kết quả chẳng đứa nào chịu .

 

Đám choai choai ăn khỏe, ăn sập nhà. Lục Lâm chuẩn ít bánh trôi, mà vẫn bọn trẻ ăn sạch. Đến cuối cùng, mấy đứa còn suýt nữa đ.á.n.h vì tranh đồ ăn.

 

Trương Đại Hổ và mấy đứa ăn thỏa mãn, thái độ với Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch cũng thiết hơn hẳn.

 

Trần Tiểu Mễ từ trong phòng , cái chậu trống trơn, trợn mắt :

“Một đám thùng cơm.”

 

Lúc mấy đứa trẻ tới, Trần Tiểu Mễ vốn ở trong nhà, nhưng đại khái thanh danh của nên lộ diện.

 

Lục Lâm nghiêng đầu, :

là ăn khỏe thật.”

 

---

 

 

Loading...