Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 42: Bán mứt trái cây

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:54:41
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 42: Bán mứt trái cây

 

Trần Tiểu Mễ ghé sát bên bàn, bình mứt trái cây, hỏi:

“Vậy là xong ?”

 

“Để nguội là .”

 

Trần Tiểu Mễ đợi lâu, mãi đến khi Lục Lâm sai biệt lắm nữa.

 

Y sốt ruột chờ nổi, múc một ít mứt trái cây nếm thử, mút mút đầu ngón tay, vẻ mặt tràn đầy thỏa mãn:

“A! Ngon quá.”

 

Lục Lâm cũng chấm một chút nếm thử, khẽ nhíu mày, :

“Giống như ngọt quá.”

 

“Ta thấy ngon mà!” Trần Tiểu Mễ , cảm thấy Lục Lâm đúng là kỳ quái. Ngọt mà còn chê ! Đại thiếu gia đúng là đại thiếu gia, khẩu vị khác xa y. Ngay cả ăn thịt cũng , Lục Lâm thích loại thịt nạc khô khốc mỡ.

 

Lục Lâm liếc Trần Tiểu Mễ một cái, nghĩ thì lẽ Trần Tiểu Mễ mới đúng, dù y mới là bản địa.

 

Hắn chỉ lơ đãng một chút, Trần Tiểu Mễ xử lý mất nửa bình mứt trái cây.

 

Lục Lâm bất lực :

“Ăn ít thôi, coi chừng sâu răng.”

 

Trần Tiểu Mễ liếc một cái, cảm thấy lo lắng của Lục Lâm thật dư thừa. Có đồ ăn ăn, suốt ngày nghĩ mấy chuyện , đúng là kỳ quái thật.

 

Lục Lâm đem bộ dã môi thu đều làm thành mứt trái cây. Sau khi làm xong, cất mứt trái cây quầy bán quà vặt, dự định đợi thêm mấy ngày, đem cùng rượu khoai lang đỏ mang đến tửu lầu bán.

 

Trần Tiểu Mễ nhân lúc Lục Lâm chú ý, lén giấu hai bình mứt trái cây.

 

Đồ quầy bán quà vặt, lấy Lục Lâm đồng ý. Đối với những lời như “ ăn nhiều”, “dễ sâu răng”, “ đồ ăn rác” của Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ hận bất lực.

 

……

 

“Lục tiểu ca, Trần tiểu ca, cuối cùng hai cũng tới !”

Lão bản Hồng Vận tửu lầu vô cùng nhiệt tình đón tiếp hai .

 

Rượu Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ mang đến bán chạy, hai bên hợp tác vô cùng thuận lợi.

 

“Lần bao nhiêu rượu?” Vương chưởng quầy sốt ruột hỏi.

 

“Loại thứ nhất mười vò, loại thứ hai ba mươi vò.”

 

Vương chưởng quầy :

“Tốt lắm, lắm.”

Hắn gọi mấy tiểu nhị chuyển rượu hầm rượu, Lục Lâm nhận mười bảy lượng bạc.

 

Lục Lâm Vương chưởng quầy, :

“Ta còn một thứ mới lạ, là ngẫu nhiên làm , mời Vương lão bản xem thử.”

 

Vương chưởng quầy hứng thú hỏi:

“Ồ? Thứ gì ?”

 

Lục Lâm lấy một vò mứt trái cây. Vương chưởng quầy nếm một ngụm, :

“Đồ ! Chắc sẽ ít khách thích. chắc bỏ nhiều đường, Lục tiểu ca đúng là chịu chi vốn.”

 

Lục Lâm :

là bỏ nhiều đường, nên thể bán rẻ, rẻ quá thì thu hồi vốn.”

 

Vương chưởng quầy bình mứt, hỏi:

“Thứ để mấy ngày?”

 

Trong lòng Lục Lâm khẽ giật, thầm nghĩ đúng là thạo nghề, lập tức hỏi trúng mấu chốt, liền :

“Khoảng bảy ngày.”

 

Vương chưởng quầy :

“Bảy ngày là đủ .”

 

Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ đem mứt trái cây bán tại Hồng Vận tửu lầu.

 

Hai bên thỏa thuận giá một lượng bạc một vò, mỗi vò bán , Vương chưởng quầy lấy hai trăm văn tiền tiền hoa hồng.

 

Giá mứt trái cây cao, lúc đầu ít hỏi. dần dần, mua ngày càng nhiều.

 

……

 

Vài ngày , trong rừng một đợt dã môi chín. Lục Lâm đưa giỏ cho Trần Tiểu Thái, bảo nhóc tìm hái dã môi.

 

Lần tìm thuận lợi hơn hẳn. Thực tế, mấy , mấy ngày nay Trần Tiểu Thái ngoài chủ động hỏi nhóc cần hái dã môi .

 

nhận chỉ thị rõ ràng từ Lục Lâm, Trần Tiểu Thái cũng dám tự ý nhận.

 

Nhóc hiện giờ vô cùng tin tưởng Lục Lâm. Trong thôn đều cho rằng chủ ý bán bao tay là của đại ca, nhưng Trần Tiểu Thái rõ, đó là chủ ý của Lục Lâm.

 

Tuy Trần Tiểu Mễ nhiều chuyện giấu Trần Tiểu Thái, nhưng sống chung một mái nhà, nhóc vẫn cảm nhận sự thần kỳ của Lục Lâm.

 

Đến khi Lục Lâm thu dã môi, mấy tiểu hài t.ử tranh cướp sạch mấy cái giỏ bên cạnh Trần Tiểu Thái.

 

Lần Trương Đại Hổ còn dẫn theo Trương Mai Tử. Đám trẻ con bận rộn ngơi tay, nhanh dã môi trong rừng hái sạch.

 

Chiều tối, Lục Lâm thu dã môi, trả tiền xong liền cho mấy đứa trẻ về nhà.

 

Lần tiểu hài t.ử giúp hái dã môi nhiều hơn. Có vài đứa lấy giỏ, liền hợp tác với đứa giỏ, hai đứa cùng hái một giỏ.

 

Lục Lâm đếm giỏ xong, với Trần Tiểu Mễ:

“Lại mất một cái giỏ.”

 

Trần Tiểu Mễ nhíu mày. Lần mất giỏ cũng ai mang trả, mất thêm một cái, khả năng là cùng một làm.

 

Y chống hông :

“Chuyện , hỏi Tiểu Thái.”

Một cái giỏ năm văn tiền, mỗi mất một cái, đúng là kỳ quái, tuy đáng bao nhiêu tiền.

 

“Thiếu một cái giỏ?” Trần Tiểu Thái ngạc nhiên.

 

Trần Tiểu Mễ gật đầu:

“Ừ.”

 

Trần Tiểu Thái nhíu mày :

“Có thể là Lục Tùng Thạch.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-42-ban-mut-trai-cay.html.]

 

Lần đầu tìm hái dã môi, nhóc còn quen, rối loạn. Lần quen mặt, Trần Tiểu Thái nhớ khá rõ ai đến nhận giỏ, trong đó Lục Tùng Thạch.

 

Nhóc ấn tượng với Lục Tùng Thạch sâu, vì Trương Đại Bảo cho nhóc , Lục Tùng Thạch từng xúi giục khác chơi với nhóc, còn đại ca.

 

Khi Lục Tùng Thạch đến xin giỏ, nhóc còn do dự nên cho , nhưng nghĩ nhiều vẫn cho. Sau đó thấy Lục Tùng Thạch mang dã môi đến trả.

 

Giờ đại ca thiếu giỏ, Trần Tiểu Thái liền nghĩ tới .

 

Chuyện dính đến Lục gia khiến Trần Tiểu Mễ đau đầu.

 

Trong lòng y thật may mắn, may mắn Lục gia chịu để Lục Lâm ở rể, may mắn một sách như Lục Lâm chiếm giữ thể của nguyên .

 

Lục Lâm nguyên cũng là Lục gia, khiến thái độ của Trần Tiểu Mễ với Lục gia trở nên vi diệu.

 

Trần Tiểu Mễ nheo mắt, :

“Thôi, chỉ mấy cái giỏ thôi, chú ý là .”

 

Lục Lâm hít sâu một . Đối với kiểu càn quấy của Lục gia lão thái thái, vẫn chút kiêng dè. Không sợ, mà vì mấy văn tiền gây chuyện thì đáng. Ở thời đại lễ giáo phong kiến , cãi với già, lý cũng thành lý.

 

……

 

Vài ngày , Trần Tiểu Thái thứ ba triệu tập hái dã môi. Những đứa từng giúp hai đều đến, còn thêm ba đứa mới. Lúc phát giỏ, Lục Tùng Thạch xuất hiện.

 

Trần Tiểu Thái cố ý để ở phía , nên Lục Tùng Thạch phát giỏ.

 

Nhóc rõ với , giỏ thì dùng giỏ nhà cũng , đến lúc đó đổ giỏ nhỏ để đếm.

 

Trương Đại Hổ liền về nhà lấy một cái giỏ lớn.

 

Việc hái dã môi trong thôn diễn vô cùng sôi nổi. Ban đầu, lớn chỉ coi là trẻ con kiếm tiền vặt. Sau đó phát hiện một đứa trẻ qua mấy kiếm hơn một trăm văn tiền, lập tức đều yên .

 

lớn rốt cuộc cũng ngại tranh việc với trẻ con, chỉ đành đưa con hái dã môi.

 

Sau vài , Trần Tiểu Thái nhanh chóng bọn trẻ trong thôn vô cùng sùng bái.

 

“Cha, xem, đây là tiền con kiếm .” Trương Đại Mãn đưa tiền cho Trương Tiến.

 

Trương Tiến :

“Đại Mãn giỏi lắm.”

 

Trương Đại Mãn đắc ý :

“Ngoài Trương Đại Hổ , con kiếm nhiều nhất đó.”

Trẻ con cũng tâm lý so bì, đứa nhanh tay chậm tay, tiền kiếm khác nhiều.

 

Trương Tiến tiền trong tay con, tâm tình chút phức tạp.

 

Trước nghĩ Lục Lâm ở rể cho Trần Tiểu Mễ thì sống nổi, ngờ cuộc sống nhà họ Trần càng lúc càng khiến hâm mộ.

 

“Sao nhiều tiền thế ?” Trương Thành bước hỏi.

 

“Con kiếm đó.” Trương Đại Mãn đắc ý.

 

Trương Thành vui, :

“Không cho ngươi giúp Trần Tiểu Thái hái dã môi ?”

 

Không khen, Trương Đại Mãn lập tức bực bội:

“Gia gia đáng ghét!”

Nói xong liền chạy ngoài.

 

Trương Tiến khó chịu :

“Cha, Đại Mãn kiếm tiền là chuyện mà.”

 

Trương Thành nhíu mày thở dài:

“Trần Tiểu Thái là em trai của Trần Tiểu Mễ đó! Suốt ngày lẫn với bọn họ, sớm muộn cũng học hư.”

 

Trương Tiến bất mãn:

“Cha nghĩ nhiều quá , nghiêm trọng như .”

 

……

 

Mứt trái cây bán trong trấn khá . Lúc buôn bán thuận lợi, một ngày thể bán hơn mười bình, nhưng vì giá cao, ai cũng mua nổi. Có lúc một ngày cũng bán một bình. Lục Lâm vội đưa hết bán, phần lớn đều cất trong quầy bán quà vặt.

 

Về chuyện mứt trái cây, Trần Tiểu Thái chỉ mơ hồ.

 

Nhóc với trong thôn rằng dã môi thu về để ủ rượu, vì thôn dân cũng liên hệ mứt trái cây “Tiên Nhân” bán ở Hồng Vận tửu lầu với Lục Lâm Trần Tiểu Thái.

 

Mứt trái cây hương vị cực ngon. Ban đầu đó là gì, chỉ một ít mua thử.

 

Người ăn qua đều thích, khách quen ngày càng nhiều.

 

Vị chua ngọt hợp khẩu vị già trong trấn, ăn quen liền mua nguyên vò.

 

Một lượng bạc một vò đối với bình thường là giá trời, nhưng với mấy công t.ử nhà giàu sẵn sàng vung tiền vì mỹ nhân thì chẳng đáng gì.

 

Đường ở đây vốn hiếm, mứt trái cây ngọt, hợp với ít .

 

“Lục tiểu ca, cuối cùng ngươi cũng tới .” Vương chưởng quầy thấy Lục Lâm thì vô cùng kích động.

 

“Có chuyện gì ?” Lục Lâm hỏi.

 

Vương chưởng quầy thở dài:

“Còn mứt trái cây đó . Nhiều thúc hàng, ngươi đến đưa, sắp tìm ngươi .”

 

Lục Lâm nhíu mày:

“Không bán ?”

 

Vương chưởng quầy khổ:

“Lục tiểu ca đùa . Hai ngày Lý viên ngoại trong thành hỷ sự, tài đại khí thô, mỗi bàn đều đặt một vò Tiên Nhân mứt trái cây. Khách dự tiệc khen dứt miệng, lập tức đều nhớ đến.”

 

Lục Lâm xoay mắt, thầm nghĩ: Thì . Trước mứt trái cây chỉ truyền trong phạm vi nhỏ, yến tiệc coi như mở rộng danh tiếng.

 

Lục Lâm đưa cho Vương chưởng quầy ba mươi bình mứt trái cây. Vương chưởng quầy nhíu mày:

“Chỉ từng thôi ?”

 

Lục Lâm :

“Chỉ để bảy ngày, dám làm nhiều.”

 

Vương chưởng quầy :

“Không cần lo, gần đây bao nhiêu cũng bán hết, làm nhiều thì cứ làm thêm.”

 

---

 

 

Loading...