---
Chương 41: Làm mứt trái cây
Lục gia lão thái thái cầm cái giỏ nhỏ trong tay, vẻ mặt đầy soi mói, :
“Cái giỏ nhỏ thế thì dùng việc gì chứ!”
Vương thị vốn cực kỳ khó chịu với Lục Lâm, làm chuyện gì cũng mắt. Chỉ là Lục Lâm ở rể ngoài, dù trong lòng bực bội, Vương thị cũng tiện chỉ trỏ can thiệp. Trước Lục Lâm chỉ thẳng mặt là ăn trộm tiền, Vương thị còn trong nhà quở trách một trận, nên đối với Lục Lâm cũng sinh thêm mấy phần kiêng dè.
Lý chính cũng từng tìm Vương thị, dặn bà đừng gây chuyện nữa. Trần Tiểu Mễ dễ chọc, mà Lục Lâm là ở rể , gần như tương đương với “bán ” , chẳng còn dính dáng gì đến Lục gia.
“Nghe là Lục Lâm tìm Lâm Văn thúc làm đó, năm văn tiền một cái.”
Lâm Văn là lão thợ đan tre trong thôn, tay nghề đan tre vô cùng tinh xảo, còn làm ghế tre, giường tre… Rất nhiều nhà trong thôn từng đặt ông làm giỏ tre.
Hôm Trần Tiểu Thái tìm hái dã môi, con trai thứ tư nhà Lục gia là Lục Tùng Thạch cũng mặt. Lục gia lão tứ vốn chướng mắt đứa cháu như Lục Lâm, Lục Tùng Thạch tự nhiên cũng coi thường đường ca mặt mũi xám xịt .
Lục Lâm ép ở rể , trong mắt Lục Tùng Thạch càng trở nên vô dụng. Một đại nam nhân mà cưới nổi vợ, chỉ thể ở rể, thật mất mặt.
Sau khi nương Lục Lâm qua đời, những việc như cho heo ăn, cho gà ăn, nấu cơm, giặt giũ đều đổ dồn lên đầu Thang thị và nương của Lục Tùng Thạch là Lâm Tú Nhi.
Khi nương Lục Lâm còn sống, việc cho heo ăn, Thang thị và Lâm thị từng động tay. Giờ mất, hai liền đùn đẩy qua , ngày nào cũng cãi cọ ầm ĩ, khiến cuộc sống của Lục Tùng Thạch cũng còn yên như .
Sau khi Trần Tiểu Mễ phất lên, Lục lão thái thái ít Lục Lâm trong nhà, Lục Tùng Thạch cũng theo đó mà coi Lục Lâm như kẻ thù.
Hôm Trần Tiểu Thái phát giỏ, Lục Tùng Thạch cũng mặt. Lúc loạn lên, nhân cơ hội cầm trộm một cái giỏ.
Những tiểu hài t.ử khác hái dã môi xong đều mang đến nhà Lục Lâm đổi tiền, riêng Lục Tùng Thạch thì .
Ở mặt Lục Lâm, Lục Tùng Thạch lúc nào cũng tỏ cao cao tại thượng, bảo hái dã môi cúi đầu đổi mấy văn tiền với Lục Lâm, thật sự kéo nổi cái mặt đó xuống.
Thấy cái giỏ tinh xảo, hái đầy một giỏ dã môi, mang về nhà, còn đưa cái giỏ cho .
Sau đó Lục Tùng Thạch mấy đứa bạn chơi chung hôm đó Lục Lâm trả bao nhiêu bao nhiêu tiền, trong lòng liền chua chát. Rõ ràng đó mấy đứa còn sẽ chơi với em trai của cái tên song nhi thô lỗ Trần Tiểu Mễ, mà bây giờ thi chạy tới nịnh nọt Trần Tiểu Thái.
Lục Tùng Thạch thấy mấy đứa bạn thật cốt khí, chỉ vì mấy văn tiền mà trở mặt nhanh như .
Lục An con trai kể , chút khó hiểu:
“Lục Lâm nhiều dã môi như để làm gì?”
Có đến hơn mười tiểu hài t.ử làm việc cho Lục Lâm, chỉ trong một ngày, Lục Lâm hẳn chi gần hai trăm văn tiền. Mấy đứa nhóc thì làm việc gì chứ! là tiền thì tiêu xài tiếc.
Vận khí của Lục An cũng tệ, nhờ quan hệ của Lục gia lão gia t.ử mà kiếm một công việc trấn, mỗi tháng hai lượng bạc, cũng coi như thể diện. Vì làm việc trấn, Lục An luôn cảm thấy khác với đám nông dân chân đất trong thôn, nên ít khi về làng, việc đồng áng cũng hiếm khi đụng tay.
Trần Tiểu Mễ chỉ nhờ bán bao tay mà kiếm mấy chục lượng bạc, lập tức khiến Lục An so sánh, trong lòng khỏi hụt hẫng.
…
Nhà họ Trần.
Trần Tiểu Mễ đống dã môi chất đầy mặt, nhíu mày :
“Lấy nhiều dã môi thế làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-41-lam-mut-trai-cay.html.]
Mùa xuân là mùa , trong núi nhiều thứ ăn . Dã môi trong núi Trần Tiểu Mễ cũng từng ăn qua, vị chua chua ngọt ngọt, ngon, chỉ là quả nhỏ quá, ăn no . Dã môi chín thì thường chín đồng loạt, mấy ngày là hỏng, để lâu, thật đáng tiếc.
Lục Lâm :
“Dùng để làm mứt trái cây.”
Trần Tiểu Mễ tò mò hỏi:
“Mứt trái cây, ngon ?”
Lục Lâm gật đầu:
“Ngon chứ.”
Trần Tiểu Mễ vui vẻ :
“Vậy giúp.”
Lục Lâm gật đầu:
“Được, đến lúc đó ngươi nhóm lửa giúp là .”
Tay nghề nấu nướng của Trần Tiểu Mễ chẳng , nhưng nhóm lửa thì vẫn làm .
Hai rửa sạch một loại dã môi màu tím, cho bát.
Lục Lâm lấy từ quầy bán quà vặt một ít đường, đổ bát dã môi.
Trần Tiểu Mễ thấy Lục Lâm lấy đường , mắt lập tức sáng lên. Ở chỗ , đường vẫn là thứ quý. Bình thường Trần Tiểu Mễ nỡ mua, Lục Lâm cho y một túi kẹo sữa, y mừng đến phát điên, ăn sạch trong nháy mắt.
Sau đó Trần Tiểu Mễ còn xin thêm, nhưng Lục Lâm hết.
Trần Tiểu Mễ cảm thấy lời đó chắc chắn thật, nhưng Lục Lâm chịu lấy , y cũng làm gì .
Trần Tiểu Mễ chớp mắt :
“Một túi đường lớn thật đó!”
Túi đường lớn như , nếu mua chắc cũng tốn ít tiền.
Lục Lâm :
“Cũng bình thường thôi.”
Đường đỏ ở kiếp chẳng đáng tiền, bán theo cân, một túi lớn chỉ năm đồng.
Lục Lâm đổ hỗn hợp dã môi và đường nồi, dùng lửa nhỏ nấu sôi, ngừng khuấy cho đến khi sánh .
Thấy gần xong, Lục Lâm múc mứt cho bình sứ, để sang một bên cho nguội.
Nhân lúc Lục Lâm chú ý, Trần Tiểu Mễ dùng ngón tay moi một ít đường đỏ, cho miệng.
Lục Lâm liếc một cái, bất lực :
“Ăn kiểu thấy ngán ?”
“Không ngán!” Trần Tiểu Mễ nghĩ Lục Lâm đúng là làm bộ, đường ăn còn chê.
“Thích thì cầm pha nước đường mà uống.” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ vội vươn tay, ôm luôn cả túi đường lớn giấu , sợ Lục Lâm đổi ý lấy .
---