Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 39:Xuân về

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:53:06
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Chương 39: Xuân về 

 

Xe la chậm rãi tiến lên sơn đạo, Lục Lâm quấn chặt y phục .

 

Mắt thấy sắp đến trấn, Lục Lâm liền đem mấy vò rượu gửi trong quầy bán quà vặt cũng nhét xe la.

 

Bên trong xe la lập tức nhét thêm vài vò rượu, trở nên chật chội hơn nhiều, Trần Tiểu Mễ thể co chân .

 

Lục Lâm và Vương chưởng quầy của Hồng Vận tửu lầu quen cũ. Xe la tới gần tửu lầu liền trực tiếp hậu viện.

 

Vương chưởng quầy đối với loại rượu mới do Lục Lâm cung cấp cũng chút hứng thú, chỉ là giá đưa thấp hơn một chút, mỗi vò chỉ ba trăm văn.

 

Tuy rằng thấp hơn bia ít, nhưng lợi nhuận vẫn khả quan, Lục Lâm vui vẻ đồng ý.

 

Bán mười vò bia, ba mươi vò rượu khoai lang đỏ cho đối phương, Lục Lâm thu mười bảy lượng bạc.

 

Cầm bạc trong tay, Trần Tiểu Mễ chút cao hứng. Y nâng bạc, trong lòng sinh một cảm giác chân thật. Trước khi Lục Lâm cửa, kiếm bạc dường như vô cùng khó khăn; từ khi Lục Lâm cửa, mỗi kiếm hơn mười lượng, tựa như cũng chẳng chuyện gì lớn.

 

Lúc mới bắt đầu bán rượu kiếm bạc, Trần Tiểu Mễ còn thể kích động mấy ngày liền, bây giờ dần dần trở nên c.h.ế.t lặng.

 

Bán rượu xong, Trần Tiểu Mễ ghé tiệm vải mua thêm một ít vải vóc.

 

Trần Tiểu Mễ cảm thấy bản Lục Lâm – vị đại thiếu gia bại gia ảnh hưởng, dần dần sinh thói quen mua sắm lung tung.

 

Y Lục Lâm, :

“Làm gì bắt mua nhiều vải như ?”

 

Lục Lâm đống vải, :

“Vải là hàng . Mua về còn thể nhờ làm thêm vài bộ y phục mới.”

 

Lục Lâm xem như Lục gia đuổi ngoài, lúc khiêng khỏi Lục gia, đến quần áo cũng kịp thu dọn. Sau khi nhà Trần Tiểu Mễ, mặc là quần áo cũ.

 

Với tình hình hiện tại, thể về Lục gia lấy đồ cũ, tự nhiên may mới bộ.

 

Những bộ y phục của nguyên chủ đều vá chằng vá đụp, Lục Lâm vốn cũng mắt.

 

Trần Tiểu Mễ liếc mắt một cái, đại thiếu gia đúng là đại thiếu gia. Nông gia quần áo mới ba năm, cũ ba năm, khâu vá thêm ba năm, nhà ai chẳng mặc một bộ thật lâu, giống Lục Lâm.

 

, Lục Lâm kiếm bạc, xa xỉ một chút cũng .

 

“Xuân còn sớm, cần gấp gáp may y phục như .”

 

Lục Lâm :

“Bây giờ ai cũng rảnh, đợi đến đầu xuân thì bận vụ xuân.”

 

Trần Tiểu Mễ chớp mắt, :

“Cũng đúng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-39xuan-ve.html.]

 

Nhà Thẩm a bà cũng mấy mẫu ruộng, đến lúc xuân vụ e rằng cũng rảnh giúp bọn họ may vá.

 

Những ngày mùa đông trôi qua bình lặng, gì đặc biệt.

 

Lục Lâm rảnh rỗi việc gì làm, suốt ngày nghiên cứu các món ăn.

 

Một bữa măng kho thịt do nấu, khiến Trần gia ba thèm đến phát hoảng.

 

Trần Tiểu Mễ cảm thấy Lục Lâm kỳ quái, ăn thịt chỉ thích thịt nạc, thích thịt mỡ; mỗi trấn mua thịt, cũng chọn thịt nạc.

 

Tiểu kim khố của Trần Tiểu Mễ, trong lúc vô tri vô giác tăng lên tới một trăm ba mươi lượng bạc.

 

Gần đây, Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ khi giao dịch với Hồng Vận tửu lầu kín đáo hơn . Thôn dân chỉ Trần Tiểu Mễ bán rượu, nhưng rõ rốt cuộc kiếm bao nhiêu bạc.

 

Trần gia ba trải qua một mùa đông vô cùng dễ chịu, sắc mặt đều hồng hào hơn hẳn.

 

Trong thôn, dân quanh năm ít khi ăn thịt, phần lớn đều sắc mặt vàng vọt. Khi Lục Lâm xuyên qua, cũng là dáng vẻ dinh dưỡng kém; một mùa đông trôi qua, mấy đều khỏe mạnh hơn nhiều.

 

Thời tiết dần ấm lên, nhiều nông dân bắt đầu đồng.

 

Trần Tiểu Mễ và Lục Lâm ruộng, liền ở nhà cùng ủ rượu khoai lang đỏ. Mùa đông Lục Lâm chút lười, cũng ủ nhiều mẻ, trong quầy bán quà vặt vẫn còn tồn khá nhiều khoai lang đỏ.

 

“Bây giờ săn ?” Lục Lâm hỏi.

 

Trần Tiểu Mễ lắc đầu:

“Những săn lúc cơ bản đều núi.”

 

Lục Lâm chút nghi hoặc:

“Vì ?”

 

Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm một cái, bỗng cảm thấy sách như lúc chuyện , trong lòng khỏi thấy mới mẻ.

“Mùa xuân dã thú sinh con, đợi qua một thời gian mới săn.”

 

Lục Lâm bừng tỉnh:

“Thì .”

 

Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, thầm nghĩ: sách như , lúc cũng thật vô tri.

 

Hai nhiều mang rượu khoai lang đỏ lên trấn, lượng bán ngày một nhiều hơn. Bia thì bán một vò thiếu một vò, Trần Tiểu Mễ chút luyến tiếc.

 

Ban đầu, thôn dân thấy hai thường xuyên lên trấn còn cảm thấy kỳ quái, lâu dần cũng quen.

 

Bạc trong tay ngày càng nhiều, Trần Tiểu Mễ cũng bắt đầu dò hỏi chuyện ruộng đất trong thôn. Chỉ là Lục Lâm hứng thú với cửa hàng trong trấn hơn. Đại Thạch thôn ruộng bán, thôn khác thì , nhưng ruộng đất ở đó phần lớn chỉ bán cho trong thôn, ngoài khó chen chân.

 

Thấy tình hình như , Trần Tiểu Mễ chỉ thể tiếp tục tích cóp bạc, chờ đợi cơ hội.

 

---

 

 

Loading...