Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 37: Thanh danh lại kém

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:52:03
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 37: Thanh danh kém

 

 

Việc Trần Tiểu Mễ phất lên nhanh như , trong thôn ít lời suy đoán, trong đó nhiều nhất là đoán rằng Trần Tiểu Mễ tìm bảo vật trong núi.

 

Suy đoán cũng truyền tới tai Trần lão thái thái, khiến bà động tâm thôi.

 

“Nếu Trần Tiểu Mễ thể tìm bảo vật trong núi, khác chẳng cũng thể ?”

Một ngày nọ, lúc ăn cơm, bà bỗng nhiên nhắc tới chuyện .

 

Trong lòng Trần Thủ Tín giật . Nhị chính là bỏ mạng trong núi, nương ngàn vạn đừng đem chủ ý đ.á.n.h lên đầu mới .

“Nương , núi sâu dễ như , Trần Tiểu Mễ tên vốn là quái thai, mấy hán t.ử hợp cũng chắc đ.á.n.h nổi y.”

 

cho là đúng :

“Cũng chỉ là một song nhi thôi.”

 

“Nương , nếu thật bảo vật thì e rằng cũng sớm rơi tay Trần Tiểu Mễ .”

Trần lão tam cũng bình tĩnh.

 

Quan hệ giữa Trần lão tam và Trần lão đại vốn , nhưng trong chuyện núi thì thái độ nhất trí.

 

“Biết vẫn còn sót .”

 

Trần lão gia t.ử thì trong lòng vui, trầm giọng :

“Bà đủ ? Lão nhị c.h.ế.t , còn đủ ?”

 

Đối với cái c.h.ế.t của con trai thứ hai, trong lòng lão gia t.ử vẫn chút áy náy, nhưng cũng chỉ là áy náy hơn một chút mà thôi. Năm đó để lão nhị rừng sâu, ông cũng gật đầu đồng ý.

 

Lão thái thái thấy lão gia t.ử nổi giận, trong lòng âm thầm chột , nhưng thành kiến với Trần Tiểu Mễ tăng thêm vài phần.

 

thầm oán trách: Trần Tiểu Mễ chỉ là một thợ săn, đại tôn t.ử của bà học phú ngũ xa, ai ngờ phát tài là Trần Tiểu Mễ. Nếu đại tôn t.ử núi nhặt đồ, khẳng định còn kiếm nhiều bạc hơn Trần Tiểu Mễ.

 

Chuyện Trần Thủ Tín tới làm ầm ĩ một phen, sự tuyên dương của Trần gia, nhanh chóng lan truyền khắp thôn.

 

Thanh danh của Trần Tiểu Mễ mới chút chuyển biến , nay nữa trở nên kém .

Trần lãi thái thái khắp nơi với rằng Trần Tiểu Mễ bất hiếu, mặc kệ lão gia t.ử sống c.h.ế.t, chỉ hưởng lạc cho bản , kiếm tiền thì tiêu xài bừa bãi, nào là mua , nào là mua vải, làm chuyện hoang đường.

 

Trong thôn ít đỏ mắt, vốn mắt việc Trần Tiểu Mễ phát tài, liền nhân cơ hội hùa theo, y bất hiếu, kiếm nhiều bạc như mà gia gia sinh bệnh vẫn keo kiệt chịu bỏ tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-37-thanh-danh-lai-kem.html.]

 

Đối với việc thanh danh , Trần Tiểu Mễ cũng quá để tâm.

 

Trên thực tế, đó một thời gian, thanh danh của y khá lên, liền ít tới tìm y chuyện.

 

Ban đầu, y còn cảm thấy mới mẻ. Dù từ khi Trần Tiểu Mễ phân khỏi Trần gia, trong thôn gặp y đều tránh xa.

 

nhiều , y phát hiện hễ ai bắt chuyện với , nhanh liền chuyển đề tài sang những việc y trả lời thế nào, ví như giường đất nghĩ thế nào, cung rượu cho tửu lầu , rượu làm , bao tay từ mà nghĩ .

 

Lục Lâm sợ Lục gia dính , đem công lao đều tính lên đầu Trần Tiểu Mễ. thực tế, mấy thứ ngay cả Trần Tiểu Mễ cũng giải thích rõ nguồn gốc, chỉ thể lạnh mặt tiện tiết lộ. May mà ngoài chỉ cho rằng y keo kiệt.

 

Lục Lâm hành vi của lão thái thái, trong lòng khinh thường một phen, nhưng cũng biện pháp gì . Ở nơi lấy hiếu đạo trị thiên hạ , hai chữ “bất hiếu” là tội danh cực lớn.

 

“Đại bá của ngươi đúng là phiền phức.”

Lục Lâm .

 

Trần Tiểu Mễ híp mắt, đáp:

“Không , tên đó còn chiếm tiện nghi.”

 

Hiện giờ y kiếm ít tiền, chỉ sợ còn kiếm nhiều bạc hơn nữa. Tuyệt đối thể mở đầu , một khi nhượng bộ, vứt bỏ mấy con trùng hút m.á.u của Trần gia, e là dễ.

 

Lục Lâm cau mày :

“Lần đuổi , để ngươi giàu, chỉ sợ sẽ dễ dàng bỏ qua.”

 

Trần Tiểu Mễ lạnh lùng :

“Mặc kệ , tới một đ.á.n.h một .”

 

 

---

 

Qua một trận phong ba, nhắc tới chuyện Trần lão đại thấy Trần Tiểu Mễ kiếm tiền, liền mua lông hồ ly với giá cao để làm bao tay, kết quả bán , hàng tồn trong tay, còn chạy tới chỗ Trần Tiểu Mễ đòi bù tiền.

 

Chuyện truyền , lập tức khiến thôn dân nghị luận ầm ĩ.

 

Chuyện thì khó khỏi cửa, chuyện truyền ngàn dặm. Kiếm tiền là việc ai cũng , ai cũng mong phát tài, nhưng sợ gánh rủi ro. Nghe khác kiếm tiền thì trong lòng ít nhiều chua chát, còn khác thua lỗ, phần nhiều chút vui sướng khi gặp họa.

 

Sau khi chuyện Trần lão đại thua lỗ truyền , thôn dân đều cảm thấy Trần lão đại chỉ giỏi đầu cơ trục lợi, nhưng so với Trần Tiểu Mễ thì kém xa chỉ một bậc.

 

Trần lão đại thôn dân gần đây còn bàn tán chuyện Trần Tiểu Mễ bất hiếu nữa, mà chỉ chuyển sang vô năng, trong lòng tức đến chịu nổi.

 

Loading...