Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 35: Bao tay phổ biến

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:51:05
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

---

 

Chương 35: Bảo tay phổ biến 

 

Việc Trần Tiểu Mễ một kiếm mấy chục lượng bạc nhanh chóng lan truyền khắp thôn, trong thời gian ngắn khiến ít hâm mộ đến đỏ cả mắt.

 

Người nhà quê quanh năm bám đất, một mẫu ruộng làm lụng vất vả suốt năm cũng chỉ lời bảy tám lượng bạc. Trần Tiểu Mễ chỉ bán mấy đôi bao tay, bằng mấy năm khổ cực của bọn họ.

 

Bao tay lông hồ ly lập tức trở thành biểu tượng tài lực của công t.ử trong thành. Ai một đôi, giữa đám học sinh liền nổi bật hẳn lên.

 

Những mua bao tay lông hồ ly thì chuyển sang mua kiểu khác. Không mua thành phẩm thì mua lông hồ ly về, tìm khác làm. Chẳng bao lâu, trong thành liền đầy rẫy mang bao tay lông hồ ly.

 

Một cơn “sốt bao tay” nổi lên, khiến giá da lông trong thành tăng lên ít. chỉ trong thời gian ngắn, bao tay trở nên phổ biến. Nhà khá giả thì dùng lông hồ ly, kém hơn chút thì dùng lông thỏ, giá bao tay nhanh chóng tụt xuống. Không ít bắt chước làm theo vẫn bán , nhưng còn bán giá cao nữa.

 

Mấy ngày nay Trần Tiểu Mễ phố, nhưng chuyện trong thôn mang bao tay bán vẫn truyền đến tai y.

 

Nghe bao tay của những bán giá, Trần Tiểu Mễ khỏi chút vui sướng khi gặp họa.

 

Y giường đất, Lục Lâm, :

“Ngươi sai, giá bao tay quả nhiên hạ nhanh.”

 

Sau bán bao tay ngoài phố, đều thấy lãi, đổ xô mua da lông, khiến giá da lông tăng lên. đến khi bán bao tay, lượng quá nhiều. Người thì còn kiếm , kẻ thể thu hồi vốn là may.

 

Lục Lâm nhạt:

“Vốn cũng chẳng thứ gì quá phức tạp, bán là nhờ cái mới lạ.”

 

Cách làm bao tay khó, trong trấn sớm muộn cũng xuất hiện những sản phẩm tinh xảo hơn. Tay nghề Thẩm a bà tệ, nhưng so với tú nương trong nhà giàu vẫn kém hơn chút, huống chi những tú nương còn kiến thức và tầm mắt rộng hơn nhiều.

 

Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu, :

“Hôm họp chợ, Trần lão đại khi về còn mua da thú của thợ săn thôn bên, cũng làm bao tay, kết quả tồn hàng trong tay.”

Da thú rẻ, hàng tồn như e là lỗ vốn.

là đồ ngốc.”

 

Lục Lâm cũng khá hiểu Trần lão đại. Từ khi ở rể nhà Trần, mỗi Trần lão đại thấy đều đầy vẻ khinh thường và chán ghét, như thể trộm tiền của Trần gia .

 

Thời gian , quan hệ giữa Lục Lâm và Trần Tiểu Thái khá hơn ít. Hắn từng Trần Tiểu Thái lén , Trần Tiểu Mễ núi về muộn, ngủ một đêm, Trần lão đại tưởng y c.h.ế.t, liền chạy tới nhà định tiếp quản đồ đạc, kết quả Trần Tiểu Mễ về, đ.á.n.h cho một trận.

 

Dù Trần Tiểu Mễ phân gia, nhưng trong mắt Trần lão đại, đồ của Tiểu Mễ vẫn là của Trần gia. Tiểu Mễ bỏ mười lượng bạc mua Lục Lâm chẳng khác nào tiêu tiền của Trần gia, nên cũng lạ khi mỗi thấy Lục Lâm, đều khó chịu mặt.

 

Lục Lâm chút ngạc nhiên:

“Chuyện Trần lão đại, ngươi ?”

 

“Trương Đại Trụ cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-35-bao-tay-pho-bien.html.]

 

“Trương đại ca …” Lục Lâm vuốt cằm, “Gần đây tới tặng thêm một chuyến củi lửa.”

 

Trần Tiểu Mễ nghiêng đầu:

“Nói mới nhớ, dạo thôn dân tìm chuyện hình như nhiều hơn.”

 

“Đó là chuyện mà.”

 

Trần Tiểu Mễ cho là đúng:

“Tốt cái gì chứ, phiền c.h.ế.t . Có hỏi mua dưa muối , hỏi cần họ may quần áo giúp, thể tìm họ.”

 

Lục Lâm híp mắt:

“Xem chuyện chúng hợp tác với Thẩm a bà lộ .”

 

“Chắc .” Trần Tiểu Mễ gãi đầu, “Trong thôn nhiều thích buôn chuyện, gì mà giấu .”

 

Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch thường xuyên chạy tới nhà Thẩm a bà, tự nhiên sẽ chú ý. Trước Thẩm a bà làm bao tay cũng thấy, chỉ là lúc đó thôn dân dùng làm gì, hỏi thì bà chỉ là làm cho khác, nên ai để tâm.

 

Giờ thấy Trần Tiểu Mễ dựa thứ “ hiểu nổi” mà kiếm tiền lớn, lúc những ban đầu mới như tỉnh mộng.

 

 

Nhà họ Lục.

 

Vương thị cau mày, chỉ trời mắng đất, oán ông trời bất công, để loại như Trần Tiểu Mễ phát tài.

 

“Nương, thật sự bán mấy chục lượng ?” Lục Đồng vốn định chợ, nhưng xe, bộ nên đành thôi.

 

Vương thị gật đầu:

“Chỉ riêng mấy đôi bao tay lông hồ ly bán hơn mười lượng, cộng thêm mấy loại khác, thế nào cũng ba bốn chục lượng.”

 

Lục Đồng tròn mắt:

“Nhiều ?”

 

Nhà họ Lục ruộng đất ít, cũng coi là dư dả, nhưng đông, cung đại ca sách, giấy bút mực đều tốn tiền. Ngày lễ tết còn biếu quà, trong trường cũng thường tụ họp, nhân tình qua tiêu hao ít. Một năm tiêu mấy chục lượng bạc cũng chắc đủ.

 

Lục Đồng lén để dành chút tiền riêng, nhưng cũng chỉ hai lượng. Nghĩ tới Trần Tiểu Mễ chợ một chuyến kiếm mấy chục lượng, nàng khỏi hâm mộ đến phát đỏ mắt.

 

Trong thôn, sính lễ cưới vợ thường chỉ ba năm lượng bạc. Trước Trần Tiểu Mễ bỏ mười lượng để tìm ở rể là “xuất huyết nhiều”, ngờ bây giờ y dễ dàng kiếm mấy chục lượng như .

 

---

 

 

Loading...