---
Chương 34: Kiếm một bút lớn
Tin tức từ hội chợ truyền , trong thôn rộ lên bàn tán.
“Nghe ? Trần gia tam lên trấn bán cái gì bao tay , bán cả đống bạc.”
“Người ở trấn đúng là kỳ quái! Bao tay thì gì ghê gớm, mà nhiều tranh mua đến thế. Lông hồ ly hai lượng bạc một đôi, còn cướp mua.”
“Lần Trần Tiểu Mễ đúng là làm lớn .”
“Cũng chẳng kiếm lời mấy chục lượng đó .”
“Chỉ dùng chút lông hồ ly mà làm thành bao tay, mà bán đắt thế.”
“Nghe bao tay đều là Thẩm a bà giúp làm.”
“Quần áo của mấy Trần gia hình như cũng do Lục Lâm nhờ Thẩm a bà may.”
“Bao tay bán chạy thế, Lục Lâm cho Thẩm a bà bao nhiêu bạc.”
“Chỉ là giúp tay thôi thì chắc cũng ít. Dù giờ việc gì làm, thêm khoản thu nhập cũng , nhà Thẩm a bà còn sửa nền đất.”
Nền đất nhà Thẩm a bà là do Trương Đại Trụ mấy xây. Lục Lâm nhắc qua một câu, Trương Đại Trụ bọn họ liền lấy giá nửa bán nửa cho, giúp Thẩm a bà tu sửa.
……
Ban đầu trong thôn đều cảm thấy Lục Lâm ở rể cho Trần Tiểu Mễ là chịu thiệt, giờ thấy Lục Lâm mới là chiếm tiện nghi lớn, ở rể mà ăn ngon uống sướng.
Tâm lý thôn dân vốn vi diệu. Trước Trần Tiểu Mễ bản lĩnh nhưng tiền, chỉ thấy y dũng mãnh mà đáng sợ. Nay Trần Tiểu Mễ tiền, họ vẫn sợ, nhưng trong nỗi sợ pha thêm vài phần kính nể. Nhìn Trương Đại Trụ, Thẩm a bà bọn họ theo Trần Tiểu Mễ kiếm tiền, trong lòng càng thêm hâm mộ.
Tiền của Trần Tiểu Mễ càng kiếm càng nhiều, dù ngoài miệng vẫn chê y làm , nhưng trong lòng thể bội phục bản lĩnh của y.
Trần Tiểu Mễ giường đất, ôm bình gốm đếm bạc từng một.
Lục Lâm y, bất đắc dĩ :
“ Tám mươi ba lượng năm trăm ba mươi sáu văn, chẳng đếm mấy lượt ?”
Trần Tiểu Mễ , đáp:
“Ta sợ đếm sai.”
Lục Lâm: “……”
Sợ đếm sai cũng cần đếm kỹ đến thế.
“Không ngờ nhiều bạc như .” Trần Tiểu Mễ , giọng giấu kích động.
Lục Lâm híp mắt :
“Cũng nhiều lắm. Nếu thêm hai khoản nữa như , chừng thể mua một căn nhà trấn.”
“Trên trấn …” Trần Tiểu Mễ chớp mắt. Người trong thôn đối với trấn vốn một loại kính sợ tự nhiên, y cũng ngoại lệ.
“Lên trấn thì ăn uống thế nào? Ở đây tuy ruộng, nhưng quanh nhà còn trồng ít rau xanh, củ cải, cũng coi như cái ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-34-kiem-duoc-but-lon.html.]
“Hơn nữa lên trấn cũng chỗ săn.” Không nghề đắn, mỗi ngày chỉ tiêu bạc, cuộc sống cũng chẳng dễ chịu.
Lục Lâm :
“Ta chỉ thuận miệng thôi, chuyện còn tính kỹ.”
Trần Tiểu Mễ liếc một cái, thầm nghĩ: Lục Lâm kiếp quả nhiên là đại thiếu gia nhà giàu. Tùy tiện nghĩ một chủ ý kiếm từng tiền. Nếu chỉ dựa y, tuyệt đối kiếm nổi.
Y ôm chặt bình gốm, trong lòng thầm than: Mười lượng bạc đối với y là khoản tiền lớn, lúc do dự lâu mới quyết định mua Lục Lâm. Không ngờ mua về một sách kiếm tiền, đúng là lời lớn.
“Ta thấy bạc thì vẫn nên mua đất.” Trần Tiểu Mễ .
“Chỉ tiếc là nhà nào cũng trông chờ ruộng đất mà sống, chuyện đặc biệt thì chẳng ai nỡ bán.”
Lục Lâm cau mày:
“Mua thì thôi. Trồng trọt vất vả lắm.”
Trần Tiểu Mễ liếc , càng thấy Lục Lâm đúng là đại thiếu gia hết t.h.u.ố.c chữa, chỉ vì thấy trồng trọt khổ mà ngay cả đất cũng để mắt.
Lục Lâm thấy ánh mắt của y, chớp chớp mắt :
“Thật nếu mua đất thì cũng . Không trồng thì cho thuê.”
Khóe miệng Trần Tiểu Mễ giật giật, trong lòng càng khẳng định: đại thiếu gia, hết cứu.
……
Nhà họ Thẩm.
Thẩm a bà cầm bạc trong tay, hốc mắt đỏ hoe.
“A bà, bạc là Tiểu Thái mang tới đó.” Thẩm Trì .
Thẩm a bà hít sâu một , đáp:
“ . Nói là tiền lãi bán bao tay. Khách khí quá .”
Hai lượng bạc, đủ mua hai con heo. Có bạc , mùa đông năm nay coi như lo.
Vốn bà nhận. Trước đó khi làm bao tay, Lục Lâm trả tiền công , một đôi hai văn tiền, tổng cộng bà cũng kiếm hơn ba trăm văn, còn tặng thêm hai đôi bao tay.
khi Trần Tiểu Thái tới , Trần Tiểu Mễ bảo rằng còn nhiều cơ hội hợp tác, nếu nhận thì về khó làm việc tiếp. Nghĩ tới nghĩ lui, bà từ Lục gia kiếm ít, dĩ nhiên cũng mong còn hợp tác lâu dài.
Thẩm Trì cầm bao tay, :
“A bà, con Trần Tiểu Thái , bao tay đó bán mấy chục lượng bạc.”
Tuy rằng tiền bạc nên phô trương, nhưng chuyện Trần Tiểu Mễ bày quầy bán bao tay trấn ít thấy tận mắt. Có tò mò dò hỏi, tính toán qua loa cũng đoán đại khái, vì thế Lục Lâm dặn Trần Tiểu Thái nếu Thẩm a bà nhận, thể ngoài.
Thẩm a bà kinh ngạc:
“Không ngờ kiếm nhiều bạc như .”
Trước khi Lục Lâm mang da thú tới, bảo cắt may thành kiểu dáng lạ lẫm, trong lòng bà cũng yên. Dù bán thì cũng chẳng liên quan đến bà, nhưng bao tay bán xong, bà vẫn luôn thấp thỏm.
Giờ tin bao tay bán chạy, cuối cùng cũng yên tâm.
---