---
Chương 28: Tiền công làm hâm mộ.
Lưu Quý Dũng cùng mấy đường, nhịn nghị luận rôm rả.
“Cha, Trần Tiểu Mễ thật sự là tồi a! Hoàn giống như khác .” Lưu Văn .
Đám Lưu Quý Dũng là của Đại Loan thôn cạnh Đại Thạch thôn, trong Đại Thạch thôn cũng gả sang Đại Loan thôn, chuyện của Trần Tiểu Mễ đó náo loạn ầm ĩ, chỉ cần hỏi thăm một chút là .
Bởi vì việc Trần Tiểu Mễ mời bọn họ làm công chút kỳ quái, cho nên khi trở về Lưu Quý Dũng vẫn hỏi thăm một phen. Hỏi xong, đại khái cũng hiểu vì Trần Tiểu Mễ trả giá.
Mấy suy nghĩ kỹ, đều cảm thấy vụ làm ăn vẫn thể nhận. Trần Tiểu Mễ dù lợi hại thế nào, trong nhà cũng chỉ hai đứa nhỏ, còn bọn họ tận năm . Nếu Trần Tiểu Mễ chi tiền đúng như trong ngày, cùng lắm thì bọn họ làm nữa là xong.
một ngày tiếp xúc, Lưu Quý Dũng phát hiện tình hình hơn tưởng tượng nhiều.
Trần Tiểu Mễ hòa khí, Lục Lâm cũng hào phóng, nấu cho bọn họ một nồi cháo lớn như , đồ ăn thịt, tiền công cao, còn trả đúng như , trong ngày là giao đủ. Chỉ điều đường xa hơn một chút, nhưng chuyện đó cũng còn cách nào khác.
Tiếu Đại Lực gãi gãi đầu, : “Cháo đó thật sự ngon.”
Trước Tiếu Đại Lực từng theo Lưu Quý Dũng làm cho một nhà giàu, y là học đồ, một ngày chỉ mười lăm văn tiền, buổi trưa quản một bữa, nhưng cũng chỉ là cháo gạo lứt, căn bản ăn no, ăn xong một lát là bụng đói.
So sánh như , Trần Tiểu Mễ quả thật quá phúc hậu.
Thổ côn bỏ trong cháo, cư nhiên ngon đến , Tiếu Đại Lực bỗng nhiên nghĩ, chờ khi làm xong việc cho Trần Tiểu Mễ, y cũng thể lên núi gần Đại Loan thôn đào một ít về ăn.
Tiếu Đại Lực cảm thấy dân Đại Thạch thôn đúng là ngốc, chuyện như mà đẩy ngoài.
Trần Tiểu Mễ mua ít gạch xanh ở lò gạch, hai học đồ liền giúp vận gạch.
Dân trong thôn kiêng kỵ Trần Tiểu Mễ, nhưng đối với hai học đồ làm việc cho Trần Tiểu Mễ thì sợ.
“Hai đứa các ngươi, đang làm việc ở nhà Trần Tiểu Mễ ?” Một thôn dân tới bên cạnh hai , chào hỏi.
Tiếu Đại Lực gật đầu.
“Các ngươi ? Trần Tiểu Mễ cái song nhi đó đơn giản …” Thôn dân làm bộ thần bí .
Tiếu Đại Lực “Ờ” một tiếng. Vì đó hỏi thăm rõ ràng, cho nên đối với cái gọi là “ đơn giản” trong miệng thôn dân, cũng mấy tò mò.
Trần Tiểu Mễ thế nào thì liên quan gì đến bọn họ chứ, chỉ cần chịu đưa tiền là . Trước Tiếu Đại Lực cũng từng làm cho nhà giàu, tiền công rõ ràng, nhưng đến lúc kết toán luôn soi mói chỗ chỗ làm , ép giá một chút.
Trần Tiểu Mễ thì khác, đồ ăn ngon, mỗi ngày kết tiền công sòng phẳng, lúc làm việc cũng ít chỉ tay năm ngón, công việc làm trong lòng vững.
Còn giường đất nhà Trần gia, đúng là đồ . Nếu thể học , cũng coi như thêm một tay nghề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-28-tien-cong-lam-nguoi-ham-mo-1.html.]
Chỉ là bọn họ mới làm việc ở nhà Lục Lâm mấy ngày, tự nhiên tiện hỏi chuyện giường đất.
Thôn dân thấy hai hứng thú, lập tức chút sốt ruột: “Các ngươi chứ, Trần Tiểu Mễ cái song nhi đó, một quái lực, ngay cả hổ cũng từng y đ.á.n.h c.h.ế.t, còn đ.á.n.h lung tung. Trần gia cách nào mới tách y ở riêng, các ngươi sợ ?”
Tiếu Đại Lực liếc thôn dân một cái, : “Bọn chỉ là làm công cho , chuyện trong nhà chủ nhân liên quan tới bọn , chỉ cần chịu đưa tiền là .”
Tiếu Đại Lực cảm thấy dân Đại Thạch thôn thật là chuyện bé xé to, chẳng qua chỉ là một song nhi thôi. Dù từng g.i.ế.c hổ, cũng chắc là y tự tay g.i.ế.c, chừng con hổ đó vốn c.h.ế.t, y chỉ là kéo nó từ núi xuống.
Thôn dân thấy Tiếu Đại Lực cùng Tiếu Đại Thạch chịu , lắc đầu, hận sắt thành thép mà tránh sang một bên.
Hai Tiếu Đại Lực ở chỗ Trần Tiểu Mễ làm việc ba ngày, gặp ít thôn dân đến hỏi chuyện, ánh mắt nhiều hai mang theo chút đồng tình, khiến hai hết sức cạn lời. Gặp nhiều , dần dần cũng quen.
Lục Lâm đối với hành vi của thôn dân trong lòng hiểu rõ, thấy đám Lưu Quý Dũng ý rút lui thì cũng yên tâm.
Dù , Lưu Quý Dũng bọn họ thật sự làm nữa, cũng ngại, cùng lắm thì thêm chút tiền, mời khác.
Mấy thôn dân trong Đại Thạch thôn vốn còn tưởng mấy làm ở chỗ Lục Lâm mấy ngày là chịu nổi, ngờ làm tiếp.
Thời tiết hiện giờ, nhiều đều nhàn rỗi, phần lớn đều tìm việc làm, thời buổi việc ít nhiều.
Có khi lên trấn chờ đợi cả ngày cũng gặp cần thuê, đường nhiều, tốn sức mà chẳng gì, gặp mấy như , liền nữa.
Trong thôn vài vòng vo hỏi thăm tiền công của đám Lưu Quý Dũng, lập tức líu lưỡi.
Biết ngay cả hai tên choai choai làm phụ cũng hai mươi văn tiền một ngày, còn thợ lành nghề bốn mươi văn tiền một ngày, ít trong lòng đều thấy khó chịu.
Trần Tiểu Mễ tiền công cao hơn thường một chút, còn bao một bữa cơm.
Trong thôn nhiều nhà thiếu đất, chuyện như để ngoại thôn làm. Lục Lâm chẳng chút khó chịu nào, trực tiếp kéo lí chính làm bia đỡ đạn, với là lí chính dân trong thôn đều bận, ai nguyện ý làm việc.
Trong thôn ít chằm chằm tiền công, cũng để ý tới cách làm giường đất . Không cớ thì tiện hỏi Trần Tiểu Mễ giường đất rốt cuộc làm thế nào, nhưng nếu làm việc cho Trần Tiểu Mễ, chẳng những tiền kiếm, chừng còn thể học cách làm giường đất.
Vài ngày , mấy tìm tới nhà lí chính, Trần Tiểu Mễ tìm dân ngoại thôn, như là hợp lý.
Chuyện kiểu vốn nên tìm trong thôn, trong thôn ai, lí chính nên hỏi qua dân trong thôn đẩy việc , trắng trợn để dân ngoại thôn chiếm tiện nghi, Trương Thành tức đến nhẹ.
Trương Thành nghĩ, dựa thanh danh của Trần Tiểu Mễ, cho dù tìm xây nhà cho Trần Tiểu Mễ, cũng chắc ai chịu . bây giờ thấy tiền đều để dân ngoại thôn kiếm mất, trong lòng vui.
Đám Lưu Quý Dũng làm ở chỗ Lục Lâm sáu ngày, liền mấy thôn dân tìm tới , đó là lí chính làm sai, trong thôn thể ai nguyện ý làm việc , chuyện xây nhà trong thôn nhiều làm .
Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ thương lượng một chút, từ trong thôn chọn sáu thôn dân đến hỗ trợ.
Việc sửa nhà giao cho đám Lưu Quý Dũng làm, nhưng Lục Lâm còn xây thêm chuồng lừa, chuồng gà, chuồng ngỗng, mấy việc vẫn còn cần .
---