---
Chương 27: Tìm ngoài thôn.
Trần Tiểu Mễ thấy Lục Lâm trở về, liền hỏi:
“Lí chính đồng ý ?”
Lục Lâm gật đầu, :
“ .” Hắn sớm đoán tình huống nên cũng tức giận. “Từ ngoại thôn mời tới, còn mua gạch xanh nhỏ, giống phòng ở nhà chúng là đất. Tốt nhất là gom thêm ít gạch vụn.”
Trần Tiểu Mễ nhíu mày, :
“Có chỗ ở là , làm phức tạp làm gì?”
Lục Lâm , :
“Dù gì cũng xây thêm một gian phòng khác, làm chẳng tiện hơn ?”
Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: Đại thiếu gia đúng là đại thiếu gia, lúc nào cũng thích cầu kỳ. Y tuy cảm thấy yêu cầu của Lục Lâm khá nhiều, nhưng cũng phản đối.
Chuyện Lục Lâm tìm lí chính, nhanh truyền khắp thôn. Thôn dân cũng đều Trần Tiểu Mễ gia xây nhà.
Một nữa, thôn dân sự rộng rãi của Trần Tiểu Mễ làm chấn kinh. Vừa mới mua con la xong xây phòng ở, rốt cuộc là bao nhiêu bạc a. Cũng đỏ mắt, nghĩ rằng Trần Tiểu Mễ tiền thì , còn đến một giúp cũng tìm .
Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ chuẩn một chút, hai ngày trấn một chuyến.
Rất nhiều thôn đều nghèo, trấn một nơi chuyên để tìm việc làm ngắn hạn. Nhà ai cần , trực tiếp thể tới đó tìm.
Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ chọn lựa một lúc, chọn trúng một nhóm năm , năm là một tiểu đội, thường xuyên xây nhà cho khác, tay nghề cũng khá .
Người cầm đầu là một hán t.ử ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi, ngoài còn một cặp dung mạo khá giống , hai còn là học đồ choai choai.
Lưu Quý Dũng trong nhà ít ruộng, ngày thường thường ngoài làm công ngắn hạn. thời tiết , trời lạnh, cũng nhiều thuê, nhiều lên trấn tay về. Lưu Quý Dũng và mấy mấy ngày liền nhận việc.
Trần Tiểu Mễ thương lượng giá cả với Lưu Quý Dũng.
Lưu Quý Dũng chút ngoài ý , :
“Thật sự là một ngày bốn mươi văn?”
“Chỉ bốn mươi văn một ngày, khác giá còn thấp hơn.” Trần Tiểu Mễ .
Lưu Quý Dũng gật đầu, :
“Cái .”
Hai con trai, mỗi một ngày ba mươi lăm văn, hai học đồ choai choai một ngày hai mươi văn, còn bao một bữa cơm, giá là cao .
Giá cả là do Lưu Quý Dũng đưa . Thông thường mức giá vẫn thể thương lượng bớt một chút, nếu Trần Tiểu Mễ trả giá, Lưu Quý Dũng cảm thấy bớt năm văn cũng thể chấp nhận. Việc Trần Tiểu Mễ mặc cả khiến chút ngoài ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-27-tim-nguoi-ngoai-thon.html.]
Lưu Quý Dũng tay nghề , kinh nghiệm phong phú, chỉ là hai năm gặp may, đ.á.n.h với khác, mặt rạch một đường, từ đó về tìm việc dễ dàng, thuê cũng thường ép giá.
Phá tướng ở chỗ là chuyện nghiêm trọng, làm quan thì thể phá tướng, một khi phá tướng sẽ cấp .
Lưu Quý Dũng càng thêm nghi hoặc, Trần Tiểu Mễ rõ ràng là Đại Thạch thôn, vì trực tiếp tìm trong thôn.
Hiện giờ đều rảnh, tìm trong thôn hẳn sẽ rẻ hơn, còn tốn thời gian đường. Trần Tiểu Mễ , Lưu Quý Dũng cũng hỏi. Dù việc làm là .
Khó khăn lắm mới việc, đạo lý đẩy chuyện ngoài.
……
Chuyện Trần Tiểu Mễ mời ngoại thôn tới làm việc, nhanh truyền về thôn.
Trần Tiểu Mễ mua ít gạch xanh, chất đống bên cạnh phòng ở, nhiều đều trông thấy.
Ban đầu còn hả hê vì Trần Tiểu Mễ tìm trong thôn làm việc, thấy dân ngoại thôn thôn thì cảm thấy kỳ quái, hỏi thăm một chút mới những đó là do Trần Tiểu Mễ mời tới xây nhà.
Lưu Quý Dũng và mấy thấy giường đất trong nhà Trần Tiểu Mễ đều dọa giật , nhưng cũng ai tùy tiện hỏi.
Tiền công rõ là trả theo ngày, Lưu Quý Dũng cũng lo Trần Tiểu Mễ quỵt nợ. Chứng kiến tài lực của chủ nhà, đối với công việc lòng tin.
Bữa trưa là cháo ăn kèm dưa muối. Gạo dùng là gạo thô mua trấn, thêm củ mài, còn cho thêm một ít thịt vụn.
Đồ ăn là dưa muối và củ cải chua do Lục Lâm mua từ chỗ Thẩm a bà. Tay nghề Thẩm a bà , dưa muối và củ cải chua đều cực kỳ đưa cơm.
Tuy là cơm canh thô sơ, nhưng Lưu Quý Dũng và mấy yêu thích.
Vào thời tiết , lương thực vẫn quý. Có nhà quản cơm, cũng chỉ cho một bát cháo trắng mà thôi.
Bên phía Lục Lâm, cháo củ mài cho ăn no, bên trong còn thịt. Dù chỉ là chút thịt vụn, nhưng cũng là thịt.
Hai học đồ choai choai ăn đến mắt sáng rỡ. Lục Lâm tuy nấu ít cháo, nhưng vẫn mấy ăn sạch.
Mấy làm việc ở đây cũng thấy Lục Lâm dùng Thổ Côn để nấu cháo, thấy thì ghi nhớ trong lòng, ngoài.
Lục Lâm vốn tích trữ d.ư.ợ.c phẩm để qua mùa đông lạnh giá, nhưng hiện tại tiện để lộ, bạc trong tay cũng đủ để lo đến chuyện .
Ăn uống no đủ, mấy làm việc càng thêm sức.
Làm đến chạng vạng, Lục Lâm lo đường chuyện, nên để mấy tự bộ về, còn dùng xe la đưa tiễn họ một đoạn.
---