Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 26: Chuẩn bị sửa nhà
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:44:59
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 26: Chuẩn sửa nhà
Tin Trần Tiểu Mễ mua một chiếc xe la nhanh nổ tung khắp thôn.
Trần Tiểu Thái vây quanh con la mới mua tới lui, mắt sáng rực:
“Đại ca, nhà thật sự mua con la !”
Trần Tiểu Mễ chống nạnh, chút đắc ý :
“ ! Ngươi nó xem, khỏe mạnh cỡ nào, chính là gia sản của nhà .”
Trong thôn, nhà con la nhiều, gia súc kéo xe, ở nông thôn tuyệt đối là biểu tượng của giàu .
Trần Tiểu Thái cẩn thận vuốt ve con la, gật đầu liên tục:
“Thật quá.”
Bọn trẻ trong thôn đều thích trấn. Đi theo trưởng bối trấn một chuyến, dù cha mua đồ ăn mới lạ, chỉ cần thấy nhiều thứ lạ mắt, khi về cũng đủ để khoe khoang với bạn bè.
Trước đây mỗi Trần Tiểu Mễ trấn đều là bộ. Trần Tiểu Thái còn nhỏ, y cũng tiện mang theo.
Từ nhỏ tới lớn, Trần Tiểu Thái chỉ trấn một duy nhất, khi cha còn sống. Khi đó ký ức mờ nhạt từ lâu.
Trong lòng tuy hướng tới thành trấn, nhưng vì trong nhà khó khăn, nhóc từng mở miệng đòi hỏi.
Giờ xe la thì khác hẳn.
Nhóc quanh con la lâu mới chịu dời mắt, chỉ chăn bông xe hỏi:
“Đại ca, nhà còn mua bông mới nữa ?”
Trần Tiểu Mễ đáp:
“Lục Lâm bệnh nặng mới khỏi, thể nhiễm lạnh, cái là trải giường cho .”
Trong lòng Trần Tiểu Mễ nghĩ thầm:
Lục Lâm đời là thiếu gia từng chịu khổ. Nay mượn phúc của mới kiếm nhiều bạc như , chiếm tiện nghi của , thể bạc đãi thì vẫn nên đối xử một chút.
Gần đây kiếm bạc, phần lớn đều nhờ bán đồ trong “quầy bán quà vặt” của , điều khiến Trần Tiểu Mễ luôn cảm giác đang chiếm tiện nghi của Lục Lâm.
Y cảm thấy Lục Lâm giống như quỷ c.h.ế.t cóng đầu thai, cả ngày than lạnh.
Trần Tiểu Mễ từng ở quê một thứ kỳ lạ gọi là “điều hòa”, mùa hè thổi khí lạnh, mùa đông thổi ấm, trong phòng lúc nào cũng dễ chịu.
Y cảm thấy Lục Lâm đang khoác lác, nhưng đôi khi thấy… hình như cũng khả năng là thật.
Trần Tiểu Thái thể tin nổi Trần Tiểu Mễ.
Nhóc vốn tưởng chăn bông mới là mua cho Tiểu Mạch, ngờ là cho Lục Lâm.
Bệnh của khỏi từ lâu , giờ còn nhảy nhót khỏe mạnh.
---
Tin Trần Tiểu Mễ mua la lan , cả thôn đều mức độ giàu của y làm cho choáng váng.
Mới mua một bao lâu, giờ mua thêm cả con la.
Cộng ít nhất cũng hơn mười lượng bạc.
Trong thôn xôn xao một trận, nhiều càng thêm tin rằng chuyện Vương thị trộm tiền lẽ là thật.
Trần Tiểu Mễ giàu như , Vương thị thấy tiền sáng mắt cũng khả năng.
Huống chi Trần Tiểu Mạch cũng là bà trộm tiền, mà đồng ngôn vô kỵ, ít khi là giả.
Lại tin truyền rằng Trần Tiểu Mễ bán rượu trong trấn kiếm bạc.
Trong thôn làm hầu trong trấn, chuyện Trần Tiểu Mễ bán rượu ở tửu lâu, hỏi thăm một chút là .
Chuyện bán rượu khiến ít đỏ mắt.
Trước từng mấy nhà cân nhắc gả con trai ở rể cho Trần Tiểu Mễ, giờ trong lòng chua chát thôi.
Ai cũng nhận Trần Tiểu Mễ đúng là kim quy tế, gả con trai qua đó, chừng còn hưởng phúc.
Vương thị tin bên , tức đến đau thắt ngực.
Lần trong nhà ai cũng cho rằng bà thấy tiền sáng mắt.
Dù bà kêu oan thế nào cũng ai tin.
Trước khi Lục gia nhị phòng còn sống, Vương thị quen giả bệnh để khống chế con trai.
Giờ thật sự tức đến sinh bệnh, trong nhà đều cho là bà giả vờ.
---
“Nương, ngờ Trần Tiểu Mễ giàu như .” Lục Đồng .
Mấy tìm Lục Lâm đều gặp , nãi nãi tìm cũng làm khó, trong lòng Lục Đồng thoải mái.
Thang thị cau mày:
“ , đúng là tiện nghi cho cái thằng vô ơn đó. Theo Trần Tiểu Mễ thì bậy bạ, làm hỏng thanh danh của nãi nãi và ca ngươi.”
Từ khi chuyện trộm đồ truyền , Thang thị cũng liên lụy, thời gian dám khỏi cửa.
“Nương, ngươi … lời nãi nãi là thật ? Có khi nào Lục Lâm oan uổng bà ?”
Thang thị do dự:
“Hẳn là . Dù Lục Lâm cũng ở rể cho Trần Tiểu Mễ, coi như một nhà. Nãi ngươi lấy chút đồ thì cũng đến mức gọi là trộm.”
Trong lòng Thang thị, bà cảm thấy Vương thị chỉ là lấy đồ, chứ nghĩ tới chuyện trộm.
Lục Đồng xoay xoay mắt, thêm gì nữa, chỉ cảm thấy đường ca khi rơi xuống nước, đúng là khác nhiều.
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-26-chuan-bi-sua-nha.html.]
Giường đất sửa xong, Lục Lâm cũng chuyển lên ngủ.
Không cố ý , khi ngủ luôn vô thức dựa sát Trần Tiểu Mễ, khiến y thường xuyên đỏ mặt.
Trần Tiểu Thái tuy còn nhỏ nhưng cũng lờ mờ hiểu, đại ca và Lục Lâm thành .
Thành thì làm chuyện của lớn, nhóc và Tiểu Mạch liền trở thành vướng víu.
Buổi sáng Lục Lâm tỉnh , phát hiện đang ôm Trần Tiểu Mễ, thậm chí còn dùng thứ chạm y.
Trong khoảnh khắc, cả hai đều hổ.
Trần Tiểu Mễ đẩy mạnh Lục Lâm , mặt lạnh tanh, mặc quần áo ngoài.
Lục Lâm thầm nghĩ:
Đây là cổ đại, chẳng trò giải trí gì, thú vui duy nhất chắc chỉ còn chuyện tạo . Xem mau nghĩ cách đuổi Tiểu Thái và Tiểu Mạch ngoài thôi, hai tiểu quỷ thật sự quá vướng bận. Có bọn họ ở đây, bao giờ mới thoát xử nam chứ.
---
Sau bữa sáng, Lục Lâm kéo Trần Tiểu Mễ sang một bên:
“Tiểu Mễ, ngươi xem chúng nên xây thêm phòng ?”
Trần Tiểu Mễ do dự một chút, định nhà đủ ở, Lục Lâm tiếp lời:
“Tiểu Thái ngày càng lớn, cũng cưới vợ. Ngươi xem nó suốt ngày âm trầm, cũng loại giỏi dỗ khác vui, nhất nên tích cóp thêm chút vốn cho nó. Nhà rộng thì cũng khí thế hơn.”
“Hơn nữa còn nên xây chuồng lừa, tiện thể làm chuồng gà lớn hơn. Con la tốn ít bạc mua về, thể để nó lạnh c.h.ế.t .”
Trần Tiểu Mễ trầm ngâm:
“Nếu xây thêm một gian nhà và chuồng lừa, e là tốn tám lượng bạc.”
“Không đủ bạc thì bán thêm ít rượu.” Lục Lâm đề nghị.
Trước đó khi trấn, quản sự tửu lâu Hồng Vận vô cùng nhiệt tình, dặn rượu thì cứ đưa qua, bao nhiêu cũng nhận. Mùa đông uống rượu giữ ấm, hâm nóng uống càng tiền trong trấn ưa chuộng.
Trần Tiểu Mễ lắc đầu:
“Không cần , bạc vẫn đủ.”
Trong tay Y còn hai mươi lượng bạc, bỏ tám lượng sửa nhà thì chịu , chỉ là Y vất vả tích cóp bạc , còn kịp ấm tay chi từng khoản lớn.
Lục Lâm :
“Vậy cũng .”
Rượu bán nhiều quá cũng dễ khiến khác đỏ mắt, khiến nghi ngờ nguồn gốc.
Trần Tiểu Mễ trầm mặt:
“Bạc vấn đề, nhưng tìm sửa nhà e là dễ.”
Sửa sang nhỏ thì y tự làm , nhưng xây thêm phòng thì phiền phức, nhất vẫn mời thợ. Qua mùa vụ, trong thôn cũng rảnh, nhưng nếu là nhà khác thì dễ, còn y thì dù trả giá cao cũng chắc chịu làm.
Lục Lâm thản nhiên:
“Chỉ cần tiền, còn sợ mời ? Thôn thì mời thôn khác.”
Trần Tiểu Mễ nghĩ nghĩ:
“Cũng đúng.”
“Vậy sẽ qua chỗ lí chính một tiếng, xem trong thôn ai .”
Trần Tiểu Mễ bĩu môi:
“Lí chính e là giúp gì, huống chi…”
Lục Lâm mới đắc tội , giờ tìm tới chẳng tự chuốc phiền .
Lục Lâm :
“Dù cũng là lí chính, cũng nên cho chút mặt mũi. Đi qua hình thức một chút, nếu trực tiếp mời ngoài thôn sẽ lưng.”
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“Được.”
……
“Đại ca, sửa nhà thì trong nhà còn tiền ?” Trần Tiểu Thái ngạc nhiên hỏi.
“Có.” Trần Tiểu Mễ liếc nhóc một cái. “Yên tâm, cần lo bạc.”
Trần Tiểu Thái chớp mắt, hiểu đại ca đột nhiên giàu đến .
Lục Lâm qua chỗ lí chính một chuyến. Lí chính vì chuyện đó Vương thị trộm đồ mà vui, chỉ trong thôn đều bận, e là ai rảnh giúp sửa chuồng lừa, đuổi về.
Trương Tiến phòng, hỏi Trương Thành:
“Cha, Lục Lâm tới làm gì?”
“Trần Tiểu Mễ sửa nhà, nhờ mặt.”
“Vậy cha giúp tìm vài ?”
“Nói linh tinh gì thế? Trần Tiểu Mễ tính tình , tìm sửa nhà cho , nhỡ đ.á.n.h thì ? Trong thôn ai dám giúp?”
Trương Thành vốn ưa Lục Lâm, càng ưa Trần Tiểu Mễ. Năm đó Trần Tiểu Mễ làm ầm ĩ đòi ở riêng, trong mắt ông là kẻ ly kinh phản đạo, sớm muộn gì cũng gây đại họa cho thôn. Giờ Lục Lâm tới nhờ tìm sửa chuồng lừa, khác nào Trần Tiểu Mễ nhờ, ông thể đồng ý.
Trương Tiến nhíu mày:
“Cũng thể . Nếu năm đó trưởng bố Trần gia ép phụ y núi săn b.ắ.n mà c.h.ế.t, ba Trần Tiểu Mễ cũng đến mức thế .”
Trương Thành vung tay:
“Đừng nữa. Lão thái thái cũng ngờ chuyện thành thế . Trần Tiểu Mễ làm việc vẫn quá tay.”
Nếu trong thôn ai cũng học theo Trần Tiểu Mễ, còn thể thống gì.
Trương Tiến nhíu mày, tiếp tục tranh luận.
“Con la tốn ít bạc mua về, nếu chuồng mà để lạnh c.h.ế.t thì cũng đáng tiếc.”
“Danh tiếng Trần Tiểu Mễ trong thôn , hỏi cũng chẳng ai chịu làm cho .” Trương Thành .
Trương Tiến thở dài:
“Vâng.”