Chương 25: Mua con la
Tác giả: Diệp Ức Lạc
---
Trần gia.
“Đại ca, trấn ?” Trần Tiểu Thái Trần Tiểu Mễ đang bận rộn, hỏi.
Trần Tiểu Mễ gật đầu.
Trần Tiểu Thái đảo mắt một vòng, đại ca trấn là hơn hai mươi ngày .
Trong thời gian , dã vật đại ca săn dường như ít hơn , hơn nữa phần lớn đều đem nấu ăn.
Trước đại ca ý thức cần kiệm chịu khổ, lúc nào cũng nghĩ cách tích cóp tiền bạc.
Thế nhưng dạo gần đây, đại ca trở nên đặc biệt thích ăn. Nếu bắt thỏ gà rừng, liền chạy sang chỗ Lục Lâm, cùng bàn xem nên xào hấp, kho đỏ. So với quả thực khác, dường như… thoải mái hơn nhiều.
Đồ ăn Lục Lâm làm quả thật ngon.
Trong thời gian , Tiểu Mạch nuôi nấng khỏe mạnh lên ít, mỗi theo Trần Tiểu Thái ngoài nhặt củi cũng tràn đầy tinh thần.
Trần Tiểu Thái phát hiện tam Tiểu Mạch dường như cũng hề yếu sức. Trước Tiểu Mạch luôn ốm yếu nên thể hiện , Trần Tiểu Thái mơ hồ cảm thấy, tam lẽ sẽ trở thành thứ hai giống như đại ca.
Trần Tiểu Mễ xoay chuyển ý nghĩ, giờ mùa đông, thời tiết e là sẽ càng ngày càng lạnh.
Sau khi bàn bạc với Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ quyết định bán thêm một mẻ rượu nữa. Lần rượu đưa đến tửu lầu, bất kể là tửu lầu chưởng quầy đều vô cùng hài lòng. Một vò thể bán tám trăm văn, đủ sánh với giá một con heo.
Đến trấn , Trần Tiểu Mễ thẳng tới tửu lầu, bán mười vò rượu, kiếm tám lượng bạc. Sau đó, hai đến Dương gia, cũng bán mười vò rượu cho đại thiếu gia nhà họ Dương, vẫn là tám lượng bạc.
Thoáng chốc mười sáu lượng bạc trong tay, Trần Tiểu Mễ cảm nhận một cảm giác giàu từng .
Trước , lúc y săn hổ, cũng từng tiêu xài rộng rãi một phen, nhưng khi đó thực sự quá nguy hiểm.
Còn hiện tại, nhẹ nhàng mười sáu lượng bạc, khiến Trần Tiểu Mễ sinh cảm giác chân thực.
“Chúng ngưu thị xem thử .” Lục Lâm đề nghị.
Lần mua con la, Lục Lâm vẫn chút tiếc nuối. Giờ nhiều bạc như , mua một con la hẳn cũng chuyện gì to tát.
Tuy đầu đường núi, nhưng dọc đường tới trấn , Lục Lâm vẫn cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Nếu khi về gia súc kéo xe cho bộ, thì dễ chịu hơn nhiều.
Trần Tiểu Mễ liếc , chút nghi hoặc : “Dù vác đồ mà đường, cũng mệt lắm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-25-mua-con-la.html.]
Lục Lâm gật đầu, khổ: “Ừ, mệt.”
Trần Tiểu Mễ , nghiêng đầu: “Ta thấy cũng mà…” Trước mỗi y lên trấn đều đeo gánh nặng, giờ đường chỉ mang theo cái sọt trống cho , so với đây nhẹ nhàng hơn nhiều.
Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, thầm trợn mắt trong lòng. Dù đổi xác, nhưng vẫn chẳng chịu khổ cực chút nào. Hắn đúng là tội, nguyên chủ dường như quen chịu khổ.
“Đi ngưu thị xem , con nào thích hợp thì mua một con.” Trần Tiểu Mễ hai mắt sáng rực .
Lục Lâm Trần Tiểu Mễ, chút nghi ngờ: “Sao tự nhiên ngươi nghĩ thông ?”
Trần Tiểu Mễ liếc một cái, đáp: “Dù lẽ sẽ thường xuyên qua giữa trấn và thôn.”
Trong lòng Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: Nếu căn nhà nhỏ trong thể Lục Lâm thể giữ tươi đồ vật, cho dù đồ ăn trong nhà ăn hết, bọn họ cũng thể trữ đồ từ trong núi căn nhà nhỏ. Đợi đến mùa đông, mang trấn bán.
Đến khi , lương thực khan hiếm, giá các món ăn hoang dã, rau dại trong thành hẳn là sẽ bán giá nhỏ.
……
Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ cùng đến ngưu thị. Lần ở đây mua gia súc ý, nhưng gặp một con la khá .
Sau con la còn một cỗ xe trông cũng , còn khá mới.
Trần Tiểu Mễ hỏi thăm thì , xe la thuộc về một hộ gia đình trong trấn. Công t.ử nhà đó thiếu nợ sòng bạc một khoản tiền, bất đắc dĩ chỉ đành bán gia súc trong nhà để xoay sở gấp.
Trần Tiểu Mễ mặc cả một phen, cuối cùng chốt giá bảy lượng bạc. Con la sáu lượng, còn cỗ xe tính nửa bán nửa cho, một lượng bạc.
Trần Tiểu Mễ liếc Lục Lâm, hỏi: “Ngươi xem còn cần mua thêm thứ gì ?”
Lục Lâm nghĩ ngợi : “Đi mua ít xương ống lớn .”
Kiếp thích ăn canh hầm xương. Khi đó xương còn đắt hơn cả thịt, mà ở đây, mười văn tiền là mua một đống, đúng là món hời.
Trần Tiểu Mễ gật đầu: “Được.”
Trần Tiểu Mễ l.i.ế.m môi, hương vị canh xương hầm củ mài quả thật ngon. Dạo y săn con mồi nhỏ, xương để hầm canh.
Trần Tiểu Mễ bỏ ba mươi văn tiền, mua sạch xương mà một đồ tể trong trấn tích góp .
Hai tiêu ba trăm văn, mua một chiếc chăn bông mới. Chăn cũ thì rẻ hơn nhiều, cùng giá thể mua hai chiếc, nông hộ bình thường đa phần đều chọn chăn cũ. chăn mới thì ấm hơn hẳn, sờ cũng chắc chắn.
Trần Tiểu Mễ đ.á.n.h xe la, chậm rãi chạy về.
Y vung roi, trong lòng dâng lên cảm giác hào sảng phấn chấn.
Trần Tiểu Mễ ngoài đ.á.n.h xe, còn Lục Lâm thì lười biếng trong thùng xe. Có công cụ cho bộ, Lục Lâm cảm thấy chất lượng cuộc sống cuối cùng cũng nâng lên thêm một bậc.