---
Chương 22: Bán rượu
Hôm , Trần Tiểu Mễ bỏ hai trăm văn tiền lớn, mua về hai mươi cái bình rượu tinh xảo.
Sau khi bình rượu mang về, Lục Lâm mở một thùng rượu , đổ rượu những bình rượu Trần Tiểu Mễ mua, tiến hành niêm phong kín.
Một thùng rượu , đại khái thể đổ đầy mười một bình rượu.
“Được , là . Ngày mai thể mang đến tửu lâu thử bán.”
Trần Tiểu Mễ hai mắt sáng lên .
Y thầm nghĩ: Nếu mẻ rượu bán thuận lợi, liền mua một chiếc xe la. Có xe la quả thực tiện hơn nhiều, làm thêm mái che bằng gỗ, gặp mưa to gió lớn cũng cần lo lắng.
Lục Lâm nhíu mày, :
“Chưa chắc bán .”
Hắn cảm thấy rượu mang đến cổ đại thì thể xem là rượu ngon, nhưng danh tiếng, chắc chịu mua.
Trần Tiểu Mễ để tâm, :
“Bán thì tự uống.”
Y cũng thích mùi vị loại rượu .
“Có thể biếu vị đại thiếu gia một vò.”
Trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm hơn một trăm thùng rượu , nên cũng để ý một hai vò rượu.
Lần lên trấn, dò hỏi, phát hiện vị đại thiếu gia danh vọng trong trấn. Nếu đối phương uống thấy ngon, giúp tuyên truyền một chút, đầu sẽ lo.
Trần Tiểu Mễ gật đầu.
“Cũng .”
Hai cùng lên trấn. Trần Tiểu Mễ tuy cõng một sọt lớn, nhưng rượu đều cất trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm, đến khi gần trấn mới lấy .
Trần Tiểu Mễ đối với chuyện bán rượu tràn đầy tự tin, nhưng nhanh dội cho một gáo nước lạnh.
Hai đến Phú Nguyên tửu lâu . Lục Lâm với tiểu nhị gặp chưởng quầy, kết quả tiểu nhị đuổi thẳng ngoài.
Tiểu nhị vênh mặt hất hàm, chưởng quầy gặp là gặp . Hai đành bất lực rời .
Rượu bán , còn châm chọc mỉa mai một trận, Trần Tiểu Mễ trong lòng vô cùng hụt hẫng.
“Loại gì chứ, mắt ch.ó xem thấp.”
Y rầu rĩ .
Lục Lâm liếc y một cái, .
“Chấp làm gì.”
Hắn sớm đoán chuyện sẽ thuận lợi, nhưng khi thật sự gặp trắc trở, trong lòng vẫn khỏi chút khó chịu.
Lục Lâm an ủi:
“Hôm nay xa lánh , ngày mai khiến trèo cao nổi. Sớm muộn gì cũng một ngày chúng phát đạt, đến lúc đó loại hề nhảy nhót chẳng đáng nhắc tới.”
Hắn kéo Trần Tiểu Mễ đến tửu lâu thứ hai —— Hồng Vận tửu lâu.
Chưởng quầy Hồng Vận họ bán rượu, ngược chút hứng thú.
“Bán rượu ? Rượu ở ?”
“Nhà tự ủ.”
Trần Tiểu Mễ .
“Rượu nhà ủ, e là bán giá cao.”
Trần Tiểu Mễ cho là đúng.
“Rượu nhà uống ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-22-ban-ruou.html.]
Chưởng quầy đầy thâm ý, thầm nghĩ: Rượu quê mùa thì làm thứ gì chứ, chỉ là quê kiến thức, lúc nào cũng thấy đồ nhà là ngon.
lúc , Dương gia đại thiếu gia , thấy Trần Tiểu Mễ đang chuyện với chưởng quầy thì chút tò mò.
“Tiểu Mễ.”
“Dương công tử, ngài cũng ở đây ? Đây là rượu nhà ủ, bình tặng ngài.”
Dương đại công t.ử .
“Tiểu Mễ lòng.”
Dương gia cực kỳ giàu , Dương đại công t.ử uống rượu thượng hạng, vốn mấy hứng thú với rượu Trần Tiểu Mễ đưa, nhưng cũng nỡ bác mặt y, liền nhận lấy.
Chưởng quầy Hồng Vận thấy Trần Tiểu Mễ quen Dương Hằng Chi, lập tức y bằng con mắt khác.
“Muốn bán rượu, tiên xem chất lượng.”
Chưởng quầy cân nhắc .
Trần Tiểu Mễ trực tiếp mở một vò rượu, rót hai chén.
Đồ , lấy thử là .
Dương đại thiếu gia vốn mấy hứng thú, thấy rượu rót thì chút kinh ngạc.
“Rượu ủ tệ, qua chẳng khác rượu thượng đẳng là mấy.”
Dương thiếu gia phe phẩy quạt, giật .
Chưởng quầy uống một ngụm, lập tức :
“Mấy vò rượu đều cùng một chất lượng ?”
Trần Tiểu Mễ gật đầu.
“ , cùng một mẻ.”
Dương đại thiếu gia tiện tay cũng lấy một chén, uống xong liền kinh ngạc:
“Không ngờ Tiểu Mễ ngươi còn bản lĩnh , nếu rượu …”
Chưởng quầy Dương đại thiếu gia chen ngang, lập tức bất đắc dĩ :
“Dương thiếu gia, hợp quy củ .”
Dương thiếu gia .
“Là lỗ mãng. Vương chưởng quầy, ngài cũng đừng ỷ hiểu nghề mà ép giá tiểu của .”
“Sao thể chứ.”
Vương chưởng quầy gượng .
Vương chưởng quầy liếc Dương thiếu gia một cái, trong lòng mấy vui. Nếu Dương thiếu gia ở đây, ông thể ép giá, nhưng hiện tại thì dám.
Cuối cùng, tính cả vò mở, Trần Tiểu Mễ bán tổng cộng mười vò rượu cho Vương chưởng quầy, mỗi vò tám trăm văn, tổng cộng thu tám lượng bạc.
Vương chưởng quầy vô cùng nhiệt tình, rằng nếu còn rượu thì cứ mang đến nữa.
Đột nhiên thêm tám lượng bạc, Trần Tiểu Mễ vui đến mức sắp bay lên. Biết Lục Lâm còn nhiều rượu, y càng thêm phấn khởi.
Không là vận may vận rủi, vốn Trần Tiểu Mễ quyết tâm mua xe la, nhưng tiếc là dọc đường con nào để bán. Bất đắc dĩ, hai đành mua sắm những thứ khác.
Lục Lâm tiệm lương thực mua một mớ gạo và mì. Tuy trong quầy bán quà vặt cũng , nhưng cũng sẽ ngày ăn hết. Hơn nữa cảm thấy tiền thì nên mua gạo thiên nhiên, gạo đời phun quá nhiều thuốc.
Ngoài gạo mì, Lục Lâm còn mua sáu con gà con. Trứng gà ăn nhanh, khiến cảm giác nguy cơ. Dù trong nhà gà, mua thêm cũng thừa.
Ngoài , còn mua sáu con ngỗng con. Ngỗng là thứ , giữ nhà, đẻ trứng.
Lục Lâm quyết định giao ngỗng con cho Trần Tiểu Thái nuôi. Nhóc đó cần kiệm chịu khó, chắc chắn sẽ nuôi cẩn thận để c.h.ế.t. Có việc làm , nhóc cũng sẽ bớt chú ý tới .
Trần Tiểu Mễ vẫn do dự chuyện mua xe la, nhưng vẫn ghé qua chợ gia súc. Gia súc trong chợ hoặc là bệnh, hoặc là già, con nào ý, hai đành bỏ cuộc.
---