---
Chương 20: Phát hiện
Lời đồn trong thôn Trần Tiểu Mễ đào nhân sâm, ngày càng lan rộng, cuối cùng cũng truyền tới tai Trần Tiểu Mễ.
“Ngươi với là đào nhân sâm?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
Lục Lâm gật đầu, : “ , thể để Lục gia bạc liên quan tới .”
Trần gia nghiêm túc với Trần Tiểu Mễ, nhưng Lục gia thì . Từ Lục Đồng tới tìm làm việc là thể , tuyệt đối thể để Lục gia nghĩ rằng bạc là do kiếm .
Trần Tiểu Mễ gật đầu, : “Vậy cũng .”
Đối với cách làm của Lục Lâm, Trần Tiểu Mễ cũng khá tán đồng, chỉ là…
“Ngươi sợ ngươi ăn cơm mềm ?”
Lục Lâm , : “Không cả.” Thanh danh thứ , sinh mang tới, c.h.ế.t cũng mang , ngày tháng mới là của .
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, càng càng cảm thấy chút kỳ quái.
Nhà cửa sửa xong, Trần Tiểu Mễ núi.
Lục Lâm cũng theo núi, tính đào thêm ít củ mài để trữ.
Lục Lâm xổm xuống đất, lấy con d.a.o đào củ mài vẫn dùng.
Ngay khi con d.a.o xuất hiện, một giọng lạnh lẽo liền vang lên:
“Đưa đồ đây cho .”
Tim Lục Lâm trầm xuống, theo tiếng , mới phát hiện là Trần Tiểu Mễ.
Lục Lâm nhíu mày. Vừa rõ ràng Trần Tiểu Mễ rời , từ lúc nào , bước chân nhẹ đến mức phát hiện .
Trong lòng Lục Lâm khẽ căng thẳng, nhưng nhanh bình tĩnh .
“Mau đưa đây.” Trần Tiểu Mễ xụ mặt, giục.
Lục Lâm bất đắc dĩ đưa con d.a.o cho Trần Tiểu Mễ.
Trần Tiểu Mễ cầm lấy dao, yêu thích buông tay, vung thử vài cái, chút đắc ý :
“Của .”
Giọng điệu phần bá đạo, nhưng Lục Lâm hề tức giận, ngược còn cảm thấy dáng vẻ của y chút đáng yêu, giống như một đứa trẻ giành bảo bối.
Thấy con d.a.o đổi chủ, Lục Lâm cũng bực bội. Dao cùng loại như , trong quầy bán quà vặt của còn vài cái.
Con d.a.o nhẹ mỏng, Trần Tiểu Mễ đây là đầu tiên thấy một con d.a.o làm tinh xảo đến .
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, hỏi:
“Ngươi rốt cuộc là là quỷ?”
Vừa y lầm, con d.a.o hình như là Lục Lâm đột nhiên biến , lấy từ .
“Ta là hán t.ử ngươi cưới cửa, đương nhiên là .” Lục Lâm .
Trần Tiểu Mễ chống nạnh, Lục Lâm, hỏi:
“Ngươi thể ngừng biến đồ ăn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-20-phat-hien.html.]
Trong nhà đột nhiên thêm trứng gà, gạo và mì, Trần Tiểu Mễ sớm nghi ngờ. Y nghĩ, nếu Lục Lâm thật sự thể ngừng biến đồ ăn, thì quá , mùa đông sẽ lo đói nữa.
Lục Lâm lắc đầu, :
“Không . Trong một căn nhà nhỏ, bên trong chứa đầy đồ, ăn hết là còn.”
Trần Tiểu Mễ kích động hỏi:
“Trong đó nhiều trứng gà đúng ?”
Lục Lâm gật đầu, :
“Hơn tám trăm quả, nhưng ăn hơn một trăm .”
Trần Tiểu Mễ trợn to mắt, kích động hỏi:
“Là từ ngày ngươi cửa tới giờ ăn hết từng đó ?”
Lục Lâm gật đầu:
“ .”
Trần Tiểu Mễ Lục Lâm, chỉ cảm thấy thật sự quá phá của. Mới cửa hơn hai mươi ngày, mỗi ngày ăn năm sáu quả trứng gà, ngay cả nhà giàu trong thôn cũng ăn kiểu đó.
“Ngươi Lục Lâm ban đầu.” Trần Tiểu Mễ .
Khi Lục Lâm ở rể, y từng lén xem qua, cảm thấy đó là một thành thật. Sau khi cửa cũng bạc đãi hai của y. Lục Lâm hiện tại giống với khi đó.
Trần Tiểu Mễ từng nghĩ lẽ Lục Lâm c.h.ế.t hụt một nên đổi tính tình, nhưng nghĩ tới hạt châu, giường đất, thấy .
Lục Lâm gật đầu.
“Nhà nhỏ là từ tới? Hạt châu cũng từ căn nhà đó ?” Trần Tiểu Mễ hỏi.
Lục Lâm gật đầu, :
“Nhà nhỏ đó thuộc về một thế giới khác. Hạt châu vốn ở trong đó.”
Trần Tiểu Mễ hừ nhẹ một tiếng, :
“Ta là .”
Biết hạt châu đồ phi pháp, Trần Tiểu Mễ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy giường đất thì ? Ngươi trong sách ?”
Lục Lâm xoay xoay tròng mắt, :
“Không sách ở nơi .”
“Ngươi cũng là sách.”
Lục Lâm gật đầu:
“ , học hành khổ cực mười năm.”
“Làm quan ?” Trần Tiểu Mễ hỏi. “Chắc là .”
Lục Lâm: “……”
Quả thật là thi đậu, nhưng chuyện đó cũng thể trách . Thi làm quan khó đến mức nào chứ, chỉ cần tài năng mà còn quan hệ.
“Nhìn là thi đậu.” Trần Tiểu Mễ nghĩ thầm, tuy làm quan, nhưng sách thì quả thật giống thường.
Lục Lâm: “……”
---