---
Chương 16: Bảy lượng túi
Trần Tiểu Thái rời giường liền phát hiện trong nồi đồ ăn còn đang ủ ấm. Nhóc ăn một miếng bánh trứng, lập tức chấn động.
Bánh bột mà đại ca làm so với cái đúng là kém xa. Trần Tiểu Thái một nữa thầm cảm thán tay nghề nấu ăn của Lục Lâm.
Trần Tiểu Mạch há miệng, kéo kéo vạt quần Trần Tiểu Thái.
Trần Tiểu Thái , chia nửa cái bánh trứng trong tay cho nó.
Trần Tiểu Mạch nhận bánh, hồng hộc gặm sạch sẽ, ngước mắt mong chờ Trần Tiểu Thái, rõ ràng là ăn thèm…
Trần Tiểu Thái thở dài một tiếng, bẻ nửa phần bánh của chia thêm cho nó.
Nhóc Trần Tiểu Mạch, luôn cảm thấy dạo dường như mập lên một chút.
Trần Tiểu Thái bĩu môi, trong lòng bỗng sinh cảm giác kỳ quái: từ khi Lục Lâm nhà, thức ăn trong nhà hình như ngày càng hơn.
Nhóc c.ắ.n một miếng bánh trứng, cảm thấy trong bánh hẳn là trứng gà.
---
Trần Tiểu Thái vốn luôn cho rằng Lục Lâm phá của, sợ cửa sẽ ăn sạch đồ trong nhà. sự thật ngược , đồ ăn chẳng những ít mà còn ngày càng nhiều hơn. Trong tình huống như , Trần Tiểu Thái cũng tiện mắng phá của nữa.
Lục Lâm nghiêng đầu Trần Tiểu Mễ, trong lòng thầm nghĩ: thể lực thật! So như , đúng là giống một phế vật…
Lại thêm hơn nửa canh giờ, Lục Lâm cảm thấy gần như sắp kiệt sức, cuối cùng cũng đến nơi.
Trần Tiểu Mễ quen đường quen lối đến cửa của một hộ đại gia, giơ tay gõ cửa.
Gã sai vặt trong cửa cũng nhận y, chẳng mấy chốc một nam nhân dáng vẻ quản gia bước .
Trên đường , Lục Lâm Trần Tiểu Mễ nhắc tới, đây là nhà Dương viên ngoại – nơi y thường xuyên bán rau dại và đồ săn .
Lúc đầu Trần Tiểu Mễ bán đồ săn ở chợ trấn, chỉ nộp năm văn tiền tiền quầy, mà còn thường xuyên ép giá. Có gặp một nhà giàu bày tiệc, mua sạch bộ đồ săn của y, đó quản sự của nhà đó với y, đồ thì cứ trực tiếp đưa đến, giá sẽ thấp hơn thị trường.
Từ đó về , mỗi thành Trần Tiểu Mễ đều mang đồ đến thẳng Dương gia, tiết kiệm thời gian, khỏi tốn tiền quầy.
Lâu dần, Trần Tiểu Mễ và vị quản sự cũng trở nên quen .
Quản sự thịt heo cùng gà rừng Trần Tiểu Mễ mang tới, mặt tràn đầy tươi , cũng ép giá.
Hơn trăm cân thịt heo đổi một lượng bạc, mấy con gà rừng một trăm văn tiền.
“Tiểu Mễ ca săn càng ngày càng giỏi !”
Y :
“May mắn thôi. Ta gặp đại thiếu gia, một món đồ hiếm nhờ xem thử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-16-bay-luong-vao-tui.html.]
Quản sự kinh ngạc, chút tin. Trong lòng cảm thấy Trần Tiểu Mễ khó mà lấy thứ gì hiếm lạ.
Y thấy phản ứng của đối phương, liền kéo quản sự sang một bên, lén cho qua một cái.
Ánh mắt quản sự lập tức sáng lên.
“Vậy mời đại thiếu gia.”
---
Ở nông thôn, nghĩ đến chỉ là ăn no mặc ấm; còn trong thành, đám phú hộ nghĩ cách nào vượt trội hơn khác, làm để nổi bật giữa đám đồng liêu, làm để cùng hoa khôi kỹ viện xuân phong nhất độ…
Pha lê đạn châu thời đại , quả thật là thứ cực kỳ hiếm lạ.
---
Y mang theo bảy lượng bạc rời .
Một lượng là tiền bán thịt heo, sáu lượng còn là tiền bán pha lê đạn châu.
Trần Tiểu Mễ với vị đại thiếu gia rằng, hạt châu tìm trong núi sâu. Đại thiếu gia vô cùng cao hứng, cho rằng đây thể là địa bảo, còn nếu tìm nữa thì cứ mang tới, sẵn sàng trả ba lượng bạc một viên.
Lục Lâm vẫn chờ ngoài cửa, thấy Trần Tiểu Mễ liền bước tới.
“Bán ?” hỏi.
Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“Bán . Sáu lượng bạc, cộng với lợn rừng là bảy lượng. Đại thiếu gia còn nếu còn nữa thì vẫn mua.”
Khuôn mặt y đỏ bừng, trông vô cùng hưng phấn.
Lục Lâm thầm cảm thán trong lòng: ngờ pha lê đạn châu ở nơi đắt như , một viên mà bằng giá ba con heo. Ở kiếp , thứ hai đồng tiền cũng mua cả túi to.
Y chút cảm khái :
“Hạt châu trong mắt nông hộ thì ăn mặc , chẳng đáng một đồng, nhưng trong mắt đám công t.ử nhà giàu ở trấn thành đồ đầu cơ. Đáng tiếc đây chỉ là trấn nhỏ, nếu bán ở nơi phồn hoa hơn, lẽ còn hơn mười lượng.”
Lục Lâm y, cảm thấy vị phu lang của quả thực thông minh tuyệt đỉnh, kiến thức cao hơn hẳn thường trong thôn.
Trong quầy bán quà vặt vẫn còn mấy viên đạn châu, nhưng định lấy hết. Đồ quá nhiều sẽ dễ khiến khác nghi ngờ, hơn nữa vật hiếm mới quý, lấy quá nhiều chắc bán giá .
Y Lục Lâm, :
“Đồ đều bán xong , mua chút đồ .”
Y nghĩ đến việc mua ít vải. Lục Lâm đưa tới đây khi đó ngay cả một bộ quần áo lành lặn cũng ; hai cũng lâu đồ mới, đều mặc đồ y sửa , chỗ vá chồng chỗ vá.
Gần đây Lục Lâm mặc quần áo của Trần Tiểu Mễ. Tuy y sức lớn nhưng thấp hơn một chút, quần áo mặc Lục Lâm khá chật, thật sự thoải mái.
Lục Lâm gật đầu:
“Hảo.”
---